Cả sứ đoàn Nhung quốc thần sắc rung động, ánh mắt lộ ra kính sợ thật sâu. Một đường đi vội, bọn hắn ở trên Ngao Tinh thuyền, mặc dù đối với lãnh thổ quốc gia của Yến quốc mênh mông không có cảm thụ quá trực tiếp, nhưng giờ phút này nhìn Tu Chân tinh trước mặt, liền có thể thấy được lốm đốm!
Nhung quốc so sánh với Đại Yến, đâu chỉ chênh lệch trăm ngàn lần!
Tâm thần của Tiêu Thần có chút chấn động, trên Tu Chân tinh trước mặt, tràn ngập vô số khí tức cường đại, trong đó người có thể để cho hắn cảm thấy kiêng kị liền có gần trăm đạo!
Nói cách khác, trong Kế đô, chí ít có trên trăm vị cường giả Sáng Thế cảnh! Đây cũng là lực lượng vốn có của Kế đô, cường đại mà khủng bố, gần như không thể chống cự! Đặt chân Sáng Thế, chỉ là để cho hắn có tư cách tự bảo vệ cùng sống yên phận, nhưng muốn chính thức có được lực lượng tung hoành Đại Thiên giới, còn kém rất nhiều!
Hít một hơi thật sâu, đè xuống nỗi lòng chấn động, sắc mặt hắn chậm rãi khôi phục lại bình tĩnh.
Ngoài Kế đô, nổi lơ lửng từng viên thiên thạch cải tạo thành pháo đài bay, rậm rạp chằng chịt phân bố ở khắp tinh không, bọn nó là vệ tinh của Kế đô, quanh năm đóng đại quân thủ hộ đô thành.
Giờ phút này, hai chiếc Ngao Tinh thuyền đã trước sau dừng lại, từ trong hai viên thiên thạch bay ra hai đội tướng sĩ áo giáp chỉnh tề, khí thế bức nhân, đúng là Đại Yến Ngự Lâm quân, kiểm tra xét duyệt hai Ngao Tinh thuyền. Bất luận Ngao Tinh thuyền nào muốn vào Kế đô, đều phải qua một bước này.
Tiêu Thần có chút đưa tay, ý bảo Ngao Tinh thuyền tán đi đại trận thủ hộ, để cho Đại Yến Ngự Lâm quân lên thuyền điều tra. Sắc mặt hắn bình tĩnh, nhưng trong lòng đột nhiên thở nhẹ, bởi vì một đường mà đến, khí tức như ẩn như hiện đi theo phía sau, giờ phút này rốt cục biến mất không thấy gì nữa.
Ngày đó nam tử yêu dị đột nhiên rút đi, Tiêu Thần cũng đã phát giác được một tia khí tức khác thường, chắc hẳn chính bởi vì như thế, mới có thể bức lui nam tử áo bào hồng. Tu sĩ âm thầm che dấu kia, tất nhiên là một người tu vi rất mạnh, ngày đó dù không có hắn ra tay, nam tử áo bào hồng cũng chưa chắc có thể thuận lợi xúc phạm tới Thành Thành.
Cho nên sau khi quay về, hắn hành lễ với Thành Thành mới sẽ kính cẩn như thế, để ngừa bị tu sĩ âm thầm kia phát giác. Thành Thành tâm tư thông thấu, lập tức liền minh bạch ý tứ của hắn, hai người đối đáp không có lộ ra không ổn.
Đoạn đường này đi tới, Tiêu Thần cẩn thận quan sát, cổ khí tức sau lưng kia như cũ theo sát, nếu không phải hắn cẩn thận, cũng không thể nhận ra có người này tồn tại.
Thẳng đến tới Kế đô, tu sĩ âm thầm che dấu bảo hộ kia, mới rốt cục rút đi.
Một phen kiểm tra rất nhanh liền hoàn thành, hai chiếc Ngao Tinh thuyền chậm rãi xuyên qua phòng tuyến thiên thạch, ở dưới chuyên gia chỉ dẫn, cẩn thận đỗ vào bến cảng.
Yến Minh Nguyệt đi vào trên Ngao Tinh thuyền của sứ đoàn Nhung quốc, nhìn Tiêu Thần chắp tay hành lễ:
- Quốc công, dựa theo lễ chế hiện tại phu nhân còn không thể trực tiếp vào cung, kính xin ngài cùng phu nhân đi theo quan viên Lễ bộ vào Triều Thánh cung ở tạm, chắc hẳn ít ngày nữa bệ hạ sẽ tuyên triệu, sai người nghênh phu nhân vào cung. Bổn quan liền đi trước một bước, vào cung phục mệnh.
Chươ ng Lâm vẫn lạc, Yến Minh Nguyệt tạm chưởng quản Ngự Lâm quân, hôm nay quay về Kế đô, tự nhiên có rất nhiều chuyện cần phải xử lý.
Tiêu Thần khẽ gật đầu nói:
- Yến đại nhân yên tâm, bản công tất nhiên sẽ bảo hộ phu nhân vô sự, ngươi cứ bận rộn là được.
Yến Minh Nguyệt chắp tay, thoáng chần chờ nhưng không có mở miệng, quay người rời đi.
Tiêu Thần trầm mặc nửa ngày, nhàn nhạt mở miệng:
- Đạo Hiền, ngươi theo bản công tiến đến nghênh đón phu nhân, người còn lại thu thập một chút, đợi phu nhân đến, chúng ta lập tức đi theo quan viên Lễ bộ tiến vào Kế đô.
- Vâng, quốc công.
Đám người Phó sứ kính cẩn mở miệng, thần sắc kính sợ không dám có một chút cải lời.
Tiêu Thần quay người, mang theo Đạo Hiền khống chế độn quang mà đi.
Trên Ngao Tinh thuyền của Ngự Lâm quân, Thành Thành ngồi trong đại sảnh, có chút cúi đầu, trên mặt hơi lộ ra ảm đạm.
Kế đô, rốt cục vẫn là đến.
Tuy sớm đã dự liệu được một ngày này, trong nội tâm cũng đã chuẩn bị đầy đủ, nhưng thực đến giờ phút này, trong nội tâm vẫn còn có chút không nỡ.
Tiếng bước chân nhàn nhạt từ bên ngoài phòng truyền đến, Thành Thành ngẩng đầu, tỳ nữ kính cẩn hành lễ nói:
- Phu nhân, Thanh Vân công đến, đang ở ngoài viện chờ.
- Ân, để cho hắn vào đi.
Thành Thành mở miệng, tận lực để cho thanh âm của mình biểu hiện bình thản, đây đã là Kế đô, nàng phải cẩn thận tuyệt đối, không để cho hắn dính bất cứ phiền phức gì.
- Vâng.
Tỳ nữ cung kính đi ra ngoài.
Vân di đứng ở một bên, giờ phút này trong miệng khẽ thở dài nói:
- Linh dược chuẩn bị cho phu nhân đã sắp xong, việc này ta lo lắng những người khác tiếp nhận làm không tốt, nên đi xem một chút.
Nói xong có chút hành lễ, quay người rời đi.
Tiêu Thần đi vào, nhìn thiếu nữ thần sắc bình tĩnh, trầm mặc nửa ngày, mới chậm rãi mở miệng:
- Thành Thành, người âm thầm bảo hộ đã rút đi, nếu như ngươi muốn cải biến chủ ý, đây là cơ hội cuối cùng của ngươi.
Thành Thành cười lắc đầu:
- Tiêu Thần đại ca, chúng ta đã nói, chuyện này đừng có nhắc lại.
Trước kia nàng không có lựa chọn rời đi, hiện tại càng sẽ không làm như vậy.
Tiêu Thần im miệng không nói, ngày đó Trương Lâm đề nghị để cho hắn lưu lại bảo hộ Thành Thành, hắn cũng không phải là không có phát giác được quỷ dị trong đó, nhưng như cũ lựa chọn đáp ứng. Bởi vì ở Tiêu Thần xem ra, đây là một cơ hội không tệ.
Nếu ở trong chặn giết, phu nhân bị hại, Thành Thành có thể thoát khỏi thân phận trói buộc, đi qua một nhân sinh hoàn toàn mới.
Nhưng cuối cùng người âm thầm che dấu bảo vệ, lại triệt để đánh vỡ tính toán của hắn.
Có lẽ, đây là số mệnh chú định.
- Thanh Vân công, chúng ta đi thôi.
Trầm mặc bị Thành Thành đánh vỡ, nàng cười đứng dậy, sắc mặt bình tĩnh, không có lộ ra một chút dị sắc. Nhưng ở dưới bình tĩnh kia che dấu hết thảy đắng chát cùng không bỏ, lại chỉ có thể chính nàng thưởng thức.
Tiêu Thần khẽ gật đầu, ánh mắt liếc nhìn thiếu nữ, kính cẩn chắp tay:
- Vâng, phu nhân.
Vừa ly khai nơi đây, hai người bọn họ liền phải đi vào trong hạn chế thân phận của mình, không thể có một chút biểu hiện quá mức, nếu không đợi bọn hắn, tất nhiên là kết cục không cách nào tưởng tượng.
Bình luận