Đưa mắt nhìn thân ảnh thiếu nữ đi vào Thanh Hoa cảnh, hai gã tỳ nữ đi ở cuối cùng thò tay, môn hộ chậm rãi khép kín, đoạn tuyệt hết thảy ánh mắt.
Tiêu Thần có chút cúi đầu, trên mặt bình tĩnh không lộ ra một chút khác thường, nhưng trong lòng có một cảm giác buồn vô cớ, âm thầm lắc đầu, thở ra một hơi, đè xuống hết thảy tạp niệm, lại lần nữa khôi phục bình tĩnh.
Dùng thân phận của hai người, có lẽ kết quả bây giờ, mới là lựa chọn tốt nhất.
- Sứ thần đại nhân, không biết ngài muốn tuyển ở nơi nào?
Trong mắt tu sĩ Triều Thánh cung hiện lên một tia hâm mộ, có thể được phu nhân tưởng nhớ trong lòng như thế, ngày sau vị Thanh Vân công này sợ là có không ít tạo hóa, nên thần thái nhiều thêm mấy phần kính sợ.
Tiêu Thần nhàn nhạt mở miệng:
- Không cần có quá nhiều lựa chọn, liền tuyển ở cách Thanh Hoa cảnh của phu nhân gần nhất a.
- Bách Viên cảnh ở phụ cận cũng là một chỗ ở không tệ, sứ thần định như thế nào?
- Có thể.
- Sứ thần mời.
Tiêu Thần gật đầu, ánh mắt đảo qua môn hộ Thanh Hoa cảnh, quay người dẫn đầu sứ đoàn bước nhanh rời đi.
Một lát sau, trong Bách Viên cảnh, sứ đoàn được an trí thỏa đáng, nhưng chưa ngồi lâu, liền có tu sĩ Lễ bộ của Yến quốc đến đây cầu kiến.
Sau khi đi vào, một gã tu sĩ bước nhanh đi vào trong điện, kính cẩn hành lễ:
- Hạ quan Lễ bộ hành thư, được lệnh của Tả Thị lang đại nhân, đến đây mời sứ thần tiến về Lễ bộ một chuyến, báo cáo vật chuẩn bị triều cống, ghi thành danh sách, tiễn đưa vào trong cung.
Đây là sự tình phải làm, mặc dù Tiêu Thần chưa quen thuộc, nhưng sớm có quan viên Nhung quốc cáo tri, nghe vậy gật đầu nói:
- Bản công đã chờ lâu, liền theo ngươi tiến về trước, ngươi ở bên ngoài chờ một chốc.
- Vâng.
Tu sĩ hạt y hành lễ, kính cẩn rút đi.
Phó sứ đã chuẩn bị xong danh sách lễ vật triều cống, hai tay giao cho Tiêu Thần, cẩn thận lui sang một bên. Ngày đó khí tức chấn động khủng bố trong khói đen, đã in dấu thật sâu vào nguyên thần của hắn không thể xóa đi. Mặc dù không biết người ra tay ngăn trở cường địch kia đến tột cùng là ai, sau đó đối với cái này cũng không giải thích gì, nhưng tu sĩ sứ đoàn tất cả đều có trực giác rõ ràng, có lẽ việc này có quan hệ tới quốc công đại nhân. Dù sao lúc ấy trên Ngao Tinh thuyền, chỉ có hắn có khả năng có được lực lượng như vậy. Tuy không có chứng cớ xác thực, nhưng bọn người phó sứ đối với Tiêu Thần kính sợ lại nặng thêm ba phần, cử chỉ tầm đó không dám có một chút bất cẩn.
Tiện tay tiếp nhận danh mục triều cống, ánh mắt đảo qua xác định không sai lầm, hắn tiện tay thu nhập trong nhẫn trữ vật:
- Lúc bản công không có mặt, các ngươi mật thiết chú ý phu nhân, không thể xuất hiện bất kỳ ngoài ý muốn.
- Vâng, quốc công.
Tiêu Thần ra ngoài, đi theo sau lưng tu sĩ Lễ bộ, trèo lên xe ngựa thẳng đến Lễ bộ đại viện.
Đông thành Kế đô, mặt đất do Thanh Ngọc Thạch lát thành, bóng loáng sạch sẽ. Đường đi rộng rãi, kiến trúc hai bên khí độ bất phàm, chiếm diện tích thật lớn, ngăn cách thật xa mới sẽ xuất hiện một cánh cửa son. Trước cửa có điêu khắc dị thú, mấy tên hộ vệ mặt không biểu tình đứng ở trước cửa, khí thế bức nhân.
Trên đường, rất ít có tu sĩ hành tẩu, ngẫu nhiên có cũng là người mặt quần áo gia đinh hoặc vú già, hành tẩu đi lại vội vàng, cực nhỏ phát ra tiếng động.
Thỉnh thoảng có kiệu liễn đi qua, hộ vệ cũng liên tục thối lui, kính cẩn hành lễ, đợi đến lúc kiệu liễn rời đi mới dám tiếp tục chạy đi.
Đông thành chính là chỗ tụ họp của triều thần Kế đô, có thể ở trên đường này, không có chỗ nào mà không phải là đại thần hết sức quan trọng của Đại Yến triều, hoặc là quan cư nhị phẩm trở lên, hoặc thân có tước vị, đều là đại phiệt nhà cao cửa rộng.
Ở cuối cùng đường, có một cửa son bàng bạc, chỉ là giờ phút này đại môn đóng chặt, lộ ra vẻ lạnh lùng.
Trên cửa phủ treo tấm biển, là một chữ Trương sâu sắc.
Kế đô Trương gia, tổ tiên là Đại Yến khai quốc công thần, mặc dù sớm đã lui cư phía sau màn không biết sinh tử, nhưng một ngày không truyền ra tin người này chết, là một ngày cường địch âm thầm kiêng kị, không dám tùy ý làm bậy.
Có quý nữ vào cung, đứng hàng Quý Phi được Yến Hoàng sủng ái, địa vị tôn sùng.
Chươ ng gia gia chủ đương thời Trương Long, quan cư nhất phẩm, Văn Uyên các đại học sĩ, thừa kế tước vị quốc công. Người thứ hai Trương Hình, quan cư nhị phẩm, Hình bộ thượng thư. Người thứ ba Trương Hoàn, quan cư Tam phẩm Lễ Bộ thị lang, đệ tử còn lại ở trong triều làm quan số lượng vô số kể, mặc dù không cao, lại không ít người nắm chức vị quan trọng.
Trong đó dùng hai tử dưới gối Trương Long địa vị sáng chói nhất, con trai trưởng Trương Đạm quan cư Ngự Lâm quân Đô Đốc, thống quân ngàn vạn, chính là ngôi sao mới trong quân của Yến quốc, tương lai thành tựu bất khả hạn lượng. Thứ tử Trương Lâm, mặc dù thành tựu không bằng huynh trưởng, nhưng cũng là Ngự Lâm quân thống lĩnh.
Chươ ng gia như thế, tự nhiên là quái vật khổng lồ, ở trong cả Yến quốc có được lực lượng hết sức quan trọng, có thể khinh thường vương hầu!
Ngày thường, ngoài phủ đệ Trương gia ngựa xe như nước, người cầu kiến tặng lễ cầu tình… xếp thành đội ngũ thật dài, cảnh quan to lớn. Nhưng nương theo bệ hạ tức giận, tước chức vị Ngự Lâm quân Đô Đốc của Trương Đạm, Trương Lâm táng thân trong tay thích khách, cả Trương gia như gặp phải trọng kích, ngoài cửa bỗng nhiên quạnh quẽ. Mặc dù là quan viên một hệ Trương gia, ở trong khoảng thời gian này cũng đã được nhắc nhở, nếu không có việc trọng yếu, tuyệt không được bước vào Trương gia nửa bước.
Cả Trương gia lâm vào yên lặng.
Đối mặt lửa giận của Yến Hoàng, mặc dù dùng lực lượng của Trương gia, cũng chỉ có thể lựa chọn cúi đầu thần phục, khẩn cầu đạt được thông cảm.
Thư phòng.
Chươ ng gia chủ Trương Long ngồi sau bàn học, mặc thường phục rộng thùng thình, khuôn mặt uy nghi, giờ phút này chân mày nhíu lại, sắc mặt hơi có vẻ ngưng trọng. Nhị gia chủ Hình bộ thượng thư Trương Hình ngồi ở dưới tay, đang mặc quan phục Thượng thư, lưng eo thẳng tắp, toàn thân lộ ra cảm giác cẩn thận nghiêm khắc, khuôn mặt cứng nhắc không có một chút cảm xúc chấn động.
- Sợ là bệ hạ đã có chỗ phát giác, thậm chí nắm giữ chứng cớ thiết thực trong tay, nếu không không có khả năng hạ nặng tay như thế.
Chươ ng Long chậm rãi mở miệng, lông mày nhịn không được càng thêm cau chặt, thành một chữ xuyên.
Chươ ng Hình mặt không biểu tình, trầm mặc nửa ngày mới chậm rãi mở miệng:
- Thiên hạ là thiên hạ của bệ hạ, nắm giữ lấy tất cả lực lượng, nếu như bệ hạ muốn tra, không có chuyện gì có thể dấu diếm được hắn.
Bình luận