Đạo (Dịch) – Chương 2311

Phu nhân chính là người bổ khuyết khí vận của Yến Hoàng, nếu không phải căn cơ nông cạn, ngày sau dù trở thành hậu cung chi chủ cũng không phải không có khả năng. Nhưng dù vậy, cũng không thể ảnh hưởng nàng trở thành nữ nhân được sủng ái nhất trong hoàng cung Yến quốc!

Ý tứ của nàng, Yến Minh Nguyệt tự nhiên không dám làm trái, nếu không ngày sau ở trong Đại Yến chỉ sợ không còn nơi hắn sống yên ổn. Dù là lão sư, cũng chưa chắc có thể giữ được hắn.

Hơn nữa, trên đường đi này, hắn nhiều lần được Tiêu Thần thi ân, nếu không phải Tiêu Thần, hắn sớm đã táng thân ở trong mộ địa của Hỗn Loạn tinh không! Yến Minh Nguyệt cũng không phải thế hệ tri ân không báo bạc tình bạc nghĩa, chỉ dựa vào những cái này, hắn cũng sẽ giấu diếm hết thảy trong mộ địa của Hỗn Loạn tinh không.

Thành Thành khẽ gật đầu, ánh mắt lại lần nữa rơi vào trên mặt Tiêu Thần, cảm ứng đến khí tức suy yếu của hắn lấy tốc độ cực nhanh khôi phục, trong nội tâm vui vẻ, cảm giác chua xót không bỏ kia, lại bị nàng sinh sinh đè xuống.

Yến Minh Nguyệt nói không sai, nếu không muốn hại hắn, nàng phải cùng hắn bảo trì đầy đủ khoảng cách. Mặc kệ trong nội tâm nghĩ như thế nào, cũng không thể lộ ra một chút dấu vết.

- Phu nhân, xin ngài cùng Thanh Vân công tạm thời lưu ở chỗ này, nếu không tất yếu, thì không nên ly khai khách sạn, thần đi chuẩn bị để chúng ta phản hồi Đại Yến.

Trong tâm Yến Minh Nguyệt hơi than nhẹ một tiếng, kính cẩn hành lễ, quay người rời khỏi, bước nhanh mà đi.

. . .

Mấy viên Tu Chân tinh tới gần mộ địa trong Hỗn Loạn tinh không, tám đại đế quốc đều an bài tâm phúc mật thám, cẩn thận dò xét lấy bí mật che dấu trong mộ địa của Hỗn Loạn tinh không, thậm chí thường cách một đoạn thời gian, sẽ phái tử sĩ tiến vào mộ địa trong Hỗn Loạn tinh không, tuy bọn hắn cực nhỏ có thể có người trở lại, lại như cũ không thể ngăn chặn hứng thú của tám đại đế quốc đối với mộ địa trong Hỗn Loạn tinh không.

Hiển nhiên ở rất lâu trước kia, tám đại đế quốc thực phát hiện được một ít đồ vật để cho bọn hắn cảm thấy hứng thú.

Mà Khải Nguyên tinh, là địa phương mật thám của Yến quốc ở ẩn. Nếu không phải lão sư địa vị tôn sùng, Yến Minh Nguyệt cũng không có tư cách biết được chuyện này, mà hiện tại hắn muốn làm, là từ chỗ Yến quốc mật thám đạt được trợ giúp.

Ngân Nguyệt Lưu Thoa đã bị phá huỷ, vì che dấu hành tung, bọn hắn cần một bảo vật thay đi bộ.

Ly khai khách sạn, Yến Minh Nguyệt ở trên đường cái xoay một vòng, thuận tiện nhấm nháp một ít đặc sản rượu ngon trên Khải Nguyên tinh, trì hoãn gần như nửa canh giờ, xác định sau lưng không có cái đuôi, lúc này mới lách mình tiến vào một ngõ hẻm vắng vẻ.

Ngõ nhỏ rất dài, cách rất xa mới có một cửa nhỏ lẻ loi trơ trọi.

Một.

Hai.

Ba.

. . .

Yến Minh Nguyệt đếm thầm, thân ảnh đứng ở bên ngoài cửa nhỏ thứ bảy, thò tay gõ cửa.

Không quá lâu, có tiếng bước chân nhàn nhạt truyền đến, linh quang chớp lên, cấm chế đã cởi bỏ, một lão giả mặc quần áo và trang sức hạ nhân mở cửa, ánh mắt rơi vào trên người Yến Minh Nguyệt nói:

- Xin hỏi đại nhân muốn cầu kiến lão gia nhà ta, vì sao không đi từ cửa chính?

- Ta từ Kế đô đến, đây là thân phận chứng minh của bổn quan, xin thông bẩm, bổn quan có chuyện quan trọng cầu kiến.

Sắc mặt lão giả biến hóa, lưng eo thẳng tắp, trong đôi mắt tinh quang lóng lánh, thò tay lấy ấn tín, đóng cửa đi lại vội vàng.

Một lát sau, cửa nhỏ lại lần nữa mở ra, đến không phải lão giả kia, mà là hai trung niên tu sĩ, nhìn Yến Minh Nguyệt khẽ gật đầu, dẫn hắn tiến vào tiểu viện.

- Yến đại nhân mời, thủ lĩnh của chúng ta ở trong thư phòng đợi ngài.

Hai tu sĩ dẫn đường kính cẩn hành lễ, sau đó xoay người đứng ở một bên, nhưng trong lòng thì có chút ngạc nhiên, không biết vị Yến đại nhân này đến tột cùng có thân phận như thế nào, lại có tư cách cùng thủ lĩnh đàm luận, ngay cả bọn hắn cũng không có tư cách biết rõ.

Yến Minh Nguyệt khẽ gật đầu, đẩy cửa vào.

Trong thư phòng, một tu sĩ an tọa sau bàn học, trên bàn bày biện ấn tín của Yến Minh Nguyệt, chậm rãi mở miệng:

- Minh Nguyệt, đã lâu không gặp.

Yến Minh Nguyệt hơi ngốc, lập tức lộ vẻ cuồng hỉ:

- Nguyên Linh sư huynh , tại sao ngươi lại ở chỗ này?

Tu sĩ kia cười gật đầu:

- Năm đó vi huynh nhận hoàng mệnh bí mật đến Khải Nguyên tinh, chủ trì công việc nơi đây, bởi vì sự tình cơ mật, nên đối với bên ngoài tuyên bố là bế tử quan, huynh đệ ta cũng có gần ngàn năm không thấy a. Hôm nay nếu không phải chứng kiến bản thân ngươi, ta còn tưởng rằng là người khác cầm ấn tín của ngươi đến.

Nói đến chỗ này, ánh mắt của Nguyên Linh sư huynh rơi vào trên người Yến Minh Nguyệt:

- Minh Nguyệt, theo ta được biết, ngươi dẫn phu nhân quy phản Kế đô, ở trên nửa đường gặp cường giả Sáng Thế của Thi Tộc, Hỏa tộc chặn giết, bị ép tiến vào mộ địa trong Hỗn Loạn tinh không, hôm nay nhìn ngươi không việc gì, chắc hẳn việc này chỉ là tung tin vịt. Đúng rồi, ngươi là như thế nào tránh thoát đuổi giết, hôm nay phu nhân ở nơi nào?

Yến Minh Nguyệt khẽ cười khổ, hơi trầm ngâm nói:

- Lần này chỉ sợ là sư huynh nghĩ sai, sư đệ cùng Thanh Vân công mang theo phu nhân trốn chết, bị Thi Tộc, Hỏa tộc chặn giết đẩy vào tuyệt cảnh, xác thực xâm nhập mộ địa trong Hỗn Loạn tinh không.

- Cái gì!

Nguyên Linh sư huynh kinh hô một tiếng:

- Các ngươi tiến vào mộ địa trong Hỗn Loạn tinh không, vậy sao bây giờ ngươi còn có thể đứng ở chỗ này?

- Sư huynh không cần khiếp sợ, bọn người sư đệ chỉ là có vài phần vận khí, đánh bậy đánh bạ từ trong mộ địa của Hỗn Loạn tinh không thoát thân. Đề phòng bị người chú mục, ta để phu nhân cùng Thanh Vân công ở lại trong khách sạn, sư đệ đến xin giúp đỡ, tìm một kiện pháp bảo thay đi bộ, chạy về Kế đô.

Trong mắt Nguyên Linh sư huynh tán đi vẻ khiếp sợ, hai luồng hỏa diễm cực nóng sinh ra, ánh mắt của hắn gắt gao rơi vào trên người Yến Minh Nguyệt:

- Các ngươi rõ ràng xông ra mộ địa trong Hỗn Loạn tinh không! Sư đệ, nói cho ta biết, trong mảnh tinh vân kia đến tột cùng cất dấu bí mật như thế nào? Vi huynh ở chỗ này chủ trì vài vạn năm, phái tử sĩ không dưới vạn người tiến vào trong đó, nhưng người còn sống trở lại rải rác không có mấy, phần lớn là ở khu vực biên giới, căn bản chưa từng tiến vào ở chỗ sâu trong tinh vân.

Sắc mặt của Yến Minh Nguyệt biến hóa, ánh mắt lộ ra vẻ nghĩ mà sợ:

- Công việc cụ thể, hôm nay không thể nói tỉ mỉ, đợi cho quy phản Kế đô, sư đệ tất nhiên sẽ ghi tất cả chứng kiến vào ngọc giản cho sư huynh, hiện tại sự tình khẩn yếu nhất, là mang phu nhân quy phản Kế đô.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...