- Sư đệ nói không sai, là huynh quá mức nôn nóng.
Nguyên Linh sư huynh khẽ gật đầu, ánh mắt chớp lên nói:
- Vậy không bằng sư đệ lưu Thanh Vân công kia lại, để cho hắn phối hợp ta nghiên cứu mộ địa trong Hỗn Loạn tinh không, vi huynh chuẩn bị tốt bảo vật, lại phái tu sĩ dưới trướng hộ tống ngươi cùng phu nhân là được.
Yến Minh Nguyệt biến sắc, hắn đối với tính tình chấp nhất của Minh Nguyệt sư huynh có chút lý giải, chắc hẳn Yến Hoàng bệ hạ cũng bởi vì điểm ấy, mới có thể để cho hắn đến chủ trì công việc ở mộ địa trong Hỗn Loạn tinh không, nếu đổi lại người khác, chưa hẳn có thể chịu được phần tịch mịch này.
Hơn nữa hắn nghe được ra, trong ngữ khí của sư huynh, cũng không để Tiêu Thần ở trong mắt. Dùng thân phận tu vi của hắn trong Đại Yến, lại là đệ tử của lão sư, không để quốc công của một nước phụ thuộc ở trong mắt, cũng không coi là đại sự gì.
Nhưng vị này lại không được!
Tuy đã đáp ứng phu nhân sẽ không nói sự tình ở trong mộ địa của Hỗn Loạn tinh không cho bất luận kẻ nào, nhưng không có nghĩa là hắn thực sẽ quên. Trong tâm Yến Minh Nguyệt đã nhận định, ngày sau thân phận của Tiêu Thần tất nhiên sẽ không cực hạn ở đó, chắc chắn có thời điểm nhất phi trùng thiên. Tuy Nhung quốc chủ cũng coi như một phương minh chủ, tu vi không kém, nhưng hắn chưa hẳn có thể áp chế được Tiêu Thần, có lẽ tương lai, Đại Yến sẽ nhiều hơn một nước phụ thuộc cường đại.
Mặc dù dứt bỏ thân phận không đề cập tới, chỉ là bản thân hắn triển lộ ra tu vi siêu cường, liền đủ để xưng là mạnh nhất dưới Sáng Thế! Nếu như thật dốc sức liều mạng. . . Nghĩ đến bí thuật hung hãn bá đạo kia, liền để cho trong tâm Yến Minh Nguyệt chấn động!
Ở dưới loại trạng thái này, cho dù là ứng đối Sáng Thế cảnh chính thức, chỉ sợ Tiêu Thần cũng có thể chính diện chém giết! Hơn nữa, ngày đó ở Tu Chân tinh màu đen, Tiêu Thần lâm vào trạng thái quỷ dị cùng trận chiến chưa từng tận mắt nhìn thấy, tuy Yến Minh Nguyệt không biết cuối cùng nhất kết quả như thế nào, nhưng kim quang chói mắt cùng thanh âm Hắc Hải bành trướng, mặc dù cách xa vô số không gian, hắn lại nghe được tinh tường, cũng có thể cảm nhận được trong đó truyền ra một tia khí tức.
Cổ khí tức này cực nhạt, lại làm cho hắn sinh ra cảm giác không cách nào ngăn cản, chỉ cần có chút rung động, liền sẽ gạt bỏ hắn. Mà đối tượng kịch chiến, có phải Đại Ngụy Phần Thiên Vương cùng Đại Tần Đế Thi hay không hắn không rõ ràng lắm, nhưng trong lòng ẩn ẩn có loại trực giác, hai người này chỉ sợ rốt cuộc không cách nào từ trong mộ địa của Hỗn Loạn tinh không đi ra. Cho nên, đối với Tiêu Thần trừ bội phục ra, trong lòng của hắn còn có một tia kính sợ sâu đậm!
Kính sợ tu sĩ đồng cấp, nói ra tựa hồ buồn cười, nhưng sự thật đúng là như thế.
Ý niệm trong đầu nhanh chóng chuyển động, sắc mặt của Yến Minh Nguyệt nghiêm nghị, chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt ngưng trọng:
- Nguyên Linh sư huynh, chắc hẳn ngươi đã từ chỗ lão sư đạt được một ít tin tức, biết được thân phận của phu nhân không phải chuyện đùa. Mà Nhung quốc Thanh Vân công, đối với phu nhân nhiều lần có đại ân, lần này ở trong mộ địa của Hỗn Loạn tinh không, nếu không có Thanh Vân công, thì sư đệ cùng phu nhân đã táng thân ở trong đó, không cách nào bình yên ly khai.
Không nói đến Thanh Vân công hôm nay trọng thương hôn mê bất tỉnh, mặc dù hắn bình yên vô sự, sư đệ cũng sẽ khuyên sư huynh chớ đánh chủ ý tới hắn, nếu không tất nhiên sẽ dẫn tới phu nhân bất mãn, ngày sau sợ là sẽ có rất nhiều phiền toái.
Sắc mặt của Nguyên Linh sư huynh biến hóa, chậm rãi mở miệng:
- Nguyên lai còn có việc này, ngược lại là nhờ có sư đệ đề điểm, nếu không liền bất tri bất giác đắc tội với phu nhân.
Thân phận của hắn còn tôn quý hơn Yến Minh Nguyệt một ít, đối với vị phu nhân tương lai của Yến quốc kia tự nhiên minh bạch, ngày sau ai đắc tội nàng, chỉ sợ đều không có quả ngon để ăn.
Yến Minh Nguyệt thoáng chần chờ, vẫn khẽ cắn môi nói:
- Nguyên Linh sư huynh quyết không nên xem nhẹ Thanh Vân công, sư đệ tự hỏi từ trước đến nay coi như là tầm mắt cực cao, nhưng những ngày qua cùng hắn ở chung, tự nhận đối lập mà nói, cùng hắn chênh lệch không phải một chút xíu! Tương lai, Thanh Vân công này tuyệt không phải vật trong ao!
Trong nội tâm Nguyên Linh sư huynh hơi run sợ:
- Vi huynh biết rõ, đa tạ sư đệ nhắc nhở.
Thân phận của hắn cao hơn Yến Minh Nguyệt vài phần, nhưng trong lòng cũng minh bạch, thiên phú tu luyện cùng cơ duyên của vị sư đệ này tuyệt không dưới hắn, bàn về lão sư coi trọng, chỉ sợ còn cao hơn hắn một bậc. Có thể làm cho hắn trịnh trọng đối đãi như thế, vị Nhung quốc Thanh Vân công này tất nhiên không phải thế hệ phàm tục! Ánh mắt có chút lập loè, trên mặt hắn lộ ra vẻ do dự:
- Thời gian đã cấp bách, ta và ngươi liền không nên trì hoãn ở chỗ này, vi huynh có một kiện pháp bảo do lão sư ban thưởng, đợi vi huynh an bài thỏa đáng, ta và ngươi liền khởi hành.
- Sư huynh muốn về Kế đô?
Yến Minh Nguyệt lộ vẻ kinh ngạc.
- Hộ tống phu nhân quay về Đại Yến, tự nhiên là sự tình khẩn yếu nhất, thuận tiện trở lại Kế đô báo cáo công tác, thỉnh an lão sư. Như thế nào? Chẳng lẽ sư đệ không chào đón?
Nguyên Linh sư huynh cười mở miệng.
Yến Minh Nguyệt mặt lộ vẻ nghi ngờ:
- Chỉ sợ mục đích chính yếu nhất của sư huynh là muốn ở trên đường đi nghe ngóng sự tình có quan hệ mộ địa trong Hỗn Loạn tinh không a.
- Ha ha, nếu như trên đường đi tịch mịch vô sự mà nói, ta nghĩ sư đệ ngươi chắc sẽ không cự tuyệt sư huynh yêu cầu mới đúng. Hơn nữa vi huynh đối với Thanh Vân công kia trong miệng ngươi cũng có chút hiếu kỳ, muốn nhìn một chút đến tột cùng là nhân vật như thế nào, vậy mà để cho sư đệ coi trọng như thế.
- Vậy thì mời sư huynh nhanh an bài a, sư đệ ở bên ngoài chờ.
Trên mặt Yến Minh Nguyệt lộ vẻ bất đắc dĩ, nhưng trong lòng có chút an tâm. Tuy đã vượt qua Hỏa tộc, Thi Tộc chặn giết, nhưng chưa hẳn sẽ không có nguy hiểm khác, lần này có sư huynh đồng hành, tính an toàn tự nhiên gia tăng thật lớn.
Nửa canh giờ sau, đợi Nguyên Linh sư huynh an bài thỏa đáng, hai người từ cửa sau rời đi.
. . .
- Thần Yến Nguyên Linh, tham kiến phu nhân.
Yến Nguyên Linh đồng dạng là dòng họ Đại Yến, huyết mạch Yến Hoàng thất trong cơ thể còn đậm hơn Yến Minh Nguyệt, nhưng giờ phút này đối với thiếu nữ như trước vô cùng kính cẩn.
Yến Minh Nguyệt tiến lên một bước nói:
- Phu nhân, vị Yến Nguyên Linh đại nhân này, chính là thủ lĩnh mật thám của Đại Yến ta an bài ở Khải Nguyên tinh, cũng là sư huynh của vi thần, trên đường quay về Đại Yến, sư huynh sẽ cùng vi thần hộ tống phu nhân.
Bình luận