Đạo (Dịch) – Chương 2310

Từng vết rạn từ dưới chân tượng đá lan lên, rất nhanh lan tràn đến cả thân thể, cuối cùng sụp đổ, hóa thành đá vụn trên đất, rơi vào trên hồ nham thạch nóng chảy đã khô héo ngưng kết.

...

Đại Tần.

Hàm Dương Ly Sơn.

Với tư cách Thánh Địa liệt tổ được Tần hoàng thất cung phụng, quanh năm có trọng binh gác, thế núi hiểm trở, khói đen lượn lờ, lại có hàng tỉ tượng binh trận thủ hộ, mặc ngươi thần thông ngập trời, tu vi cái thế, nếu không cho phép, cũng mơ tưởng bước vào nửa bước.

Âm khí màu đen bao trùm tất cả, phía chân trời bởi vì khói đen che đậy mà âm u, tràn ngập khí tức mục nát. Cung điện kéo dài, xuôi theo thế núi mà bố trí, năm bước một lầu, mười bước một các; hành lang khúc khuỷu, mái hiên chạm trổ, xa hoa tinh mỹ, tựa như thiên cung!

Cung tên A Phòng.

Ở trong A Phòng cung, từng khối bài vị lớn nhỏ, dựa theo thân phận tôn ti, từ trên cao đi xuống sắp xếp. Càng lên cao, bài vị càng lớn, số lượng càng ít, đến tầng cao nhất, liền chỉ có một đoàn hắc khí nhàn nhạt tràn ngập, hư ảnh bài vị ở trong đó như ẩn như hiện, làm cho không người nào có thể thấy rõ.

Nhưng lúc này, một bài vị ở tầng thứ ba, giờ phút này đột nhiên vỡ ra, nương theo một tiếng vang nhỏ, trực tiếp vỡ vụn.

Ngay khi bài vị vỡ vụn, bên ngoài đại điện có một cột thi khí phóng lên trời, có tiếng chuông nặng nề truyền đến, thanh âm chậm rãi quanh quẩn cả Ly Sơn.

Ở trong vô số cung điện, giờ phút này đột nhiên bay ra một tu sĩ Thi Tộc sắc mặt tái nhợt, đồng tử có chút co rút lại nhìn về phía phương hướng cột thi khí, sắc mặt âm trầm như nước.

Thánh vị điện dị biến, thì cho thấy trong Thi Tộc, có đại năng vẫn lạc!

...

Khải Nguyên tinh, nghe nói ở rất lâu trước kia, liền xuất hiện ở cạnh tinh không mộ địa, là một Tu Chân tinh vô cùng phồn thịnh. Với tư cách Tu Chân tinh cách mộ địa trong Hỗn Loạn tinh không gần nhất, vô số tu sĩ từ bốn phương tám hướng của Đại Thiên giới hội tụ đến, khiến cho nó trong thời gian thật ngắn, trở thành Tu Chân tinh rất có danh khí trong Đại Thiên giới. Nhưng theo thời gian trôi qua, hung danh của mộ địa trong Hỗn Loạn tinh không lên cao, càng ngày càng ít tu sĩ đến, cũng làm cho quang vinh ngắn ngủi trên Khải Nguyên tinh biến mất hầu như không còn.

Đến hiện tại, Khải Nguyên tinh đã triệt để lụn bại. Dần dần khô kiệt tài nguyên tu chân, khiến cho phẩm giai của Khải Nguyên tinh rơi xuống tới gần tình trạng Man tinh, chỉ là bởi vì thanh danh lúc trước, mới có thể miễn cưỡng bảo trụ địa vị Hạ phẩm Tu Chân tinh. Với tư cách Tu Chân tinh trung lập, hôm nay do mấy thế lực nhỏ nắm giữ lấy quyền hành của Khải Nguyên tinh, cũng có không ít đạo tặc vũ trụ tới nơi này bán ra bảo vật trong tay. Phương vị xa xôi, phẩm giai thấp, không có đặc thù sản xuất, trừ số ít tu sĩ đến đây chiêm ngưỡng mộ địa trong Hỗn Loạn tinh không, thì rất ít người từ ngoài tới đây.

Nhưng một ngày này, có ba tu sĩ từ bên ngoài đi vào Khải Nguyên tinh.

Tổ hợp kỳ dị ấy tự nhiên hấp dẫn không ít ánh mắt của tu sĩ trên Khải Nguyên tinh, nhưng mà không ai dám nhiều chuyện, bên ngoài cơ thể tu sĩ trung niên kia tràn ngập khí tức nhàn nhạt, đủ để cho thấy tu vi của hắn!

Cường giả Tạo Vật cảnh viên mãn!

Tu vi như vậy, ở Khải Nguyên tinh là tồn tại tuyệt đỉnh, mặc dù nàng kia dáng người thướt tha mê người, thanh niên hôn mê bất tỉnh, nhưng chỉ cần một trung niên nam tử, liền đủ để chấn nhiếp tất cả tà ma.

- Mời ba vị khách quan vào, Lão Lưu tửu điếm chúng ta ở Khải Nguyên Thành, là cửa hiệu lâu đời mười mấy vạn năm, tổ tông của lão bản đều là tu sĩ của Khải Nguyên tinh, giá cả vừa phải, già trẻ không gạt, an toàn sạch sẽ, tuyệt đối sẽ không để cho ngài thất vọng.

Gã sai vặt tay chân lanh lẹ chào đón, có chút xoay người, trong miệng liên tiếp nịnh nọt.

Trung niên tu sĩ gật gật đầu:

- Nếu như không biết rõ danh dự tửu điếm của ngươi, ba người chúng ta cũng sẽ không đến chỗ các ngươi tìm nơi nghỉ trọ. An bài tiểu viện, muốn thanh tịnh một ít, không được có người quấy rầy.

- Vâng, mời khách quan!

Ba người đi theo sau lưng gã sai vặt này, chọn xong tiểu viện, trung niên tu sĩ tiện tay ném mấy khối nguyên tinh, để cho gã sai vặt kia thiên ân vạn tạ lui ra.

Đóng cửa lại, cẩn thận mở ra cấm chế, tuy đơn sơ một ít, nhưng dùng để ngăn cách thần thức dò xét đã đủ. Trung niên tu sĩ vội vàng tiến vào trong phòng, nàng kia đã tháo khăn lụa xuống, khuôn mặt tái nhợt, nhưng như cũ khó dấu tư sắc tuyệt mỹ, giờ phút này đang cẩn thận chiếu cố thanh niên hôn mê kia, trong mắt tràn đầy nhu tình.

Trung niên tu sĩ nhìn một màn trước mắt, thoáng trầm mặc, vẫn kính cẩn mở miệng:

- Phu nhân, hôm nay chúng ta đã thoát khỏi đuổi giết, ly khai mộ địa trong Hỗn Loạn tinh không, nếu như ngài thực muốn tốt cho Thanh Vân công, nên biết làm như thế nào.

Ba tu sĩ này, đúng là ba người Tiêu Thần từ trong mộ địa của Hỗn Loạn tinh không thoát thân!

Ngày đó ở Tu Chân tinh màu đen, Tiêu Thần mượn nhờ lực lượng phá vỡ một thông đạo, tiến vào trong đó, đợi cho sau khi rời đi, không ngờ đã ly khai mộ địa trong Hỗn Loạn tinh không.

Sau khi Tiêu Thần thoát hiểm liền trực tiếp hôn mê, Yến Minh Nguyệt cẩn thận kiểm tra tinh đồ, phát hiện cách Khải Nguyên tinh không xa, ba người liền thẳng đến nơi này.

Thành Thành tự nhiên minh bạch ý tứ của Yến Minh Nguyệt, khuôn mặt tinh xảo có chút cứng ngắc, trong con ngươi lộ ra vẻ thống khổ, nhưng thở sâu, vẫn hơi gật đầu:

- Yến đại nhân yên tâm, ta biết rõ phải nên làm như thế nào.

Nói đến chỗ này, thiếu nữ có chút dừng lại, sau đó ngẩng đầu, con ngươi bình tĩnh nhìn về phía Yến Minh Nguyệt:

- Yến đại nhân, mặc dù ta không biết trên người mình che dấu bí mật như thế nào, nhưng chắc hẳn không bình thường, có lẽ ngày sau ở trong hoàng cung Yến quốc, có thể có được một chỗ cắm dùi. Lần này được đại nhân tương trợ, một phen ân tình ta nhớ ở trong lòng, ngày sau nếu như có cơ hội, tất nhiên sẽ hồi báo đại nhân. Nhưng ở trong mộ địa của Hỗn Loạn tinh không phát sinh hết thảy, ta hi vọng đại nhân có thể cam đoan, ngày sau tuyệt không đề cập với bất kỳ ai.

Trong tâm Yến Minh Nguyệt hơi run sợ, hắn hiểu được ý tứ của thiếu nữ, lập tức nghiêm nghị gật đầu nói:

- Phu nhân yên tâm, bổn quan cùng Thanh Vân công hộ tống phu nhân trốn vào mộ địa trong Hỗn Loạn tinh không, may mắn mới có thể thoát thân rời đi, Thanh Vân công vì cứu phu nhân trọng thương, liền không có chuyện tình gì khác.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...