Đạo (Dịch) – Chương 2295

Tốc độ của lệnh tiễn bỗng nhiên tăng vọt, hóa thành một đạo hồng mang xẹt qua không gian, gào thét thẳng đến Ngân Nguyệt Lưu Thoa.

Lực lượng tinh huyết điên cuồng thiêu đốt, đổi lấy là tốc độ trong thời gian ngắn không gì sánh kịp, lệnh tiễn lóe lên, đã đuổi theo Ngân Nguyệt Lưu Thoa, không có bất kỳ dừng lại, trực tiếp chui vào.

Lực lượng phòng ngự của Ngân Nguyệt Lưu Thoa, ở trước mặt lệnh tiễn không có một chút tác dụng, bị nó đột phá, trực tiếp xâm nhập vào trong.

Đôi mắt của Tiêu Thần bỗng nhiên mở ra, gầm nhẹ, ống tay áo vung lên, tay trảo tới lệnh tiễn, một bàn tay đen nhánh xuất hiện, nắm lệnh tiễn kia vào trong tay, lại như hư ảnh, bị nó xuyên qua, chưa từng có một chút dừng lại, trực tiếp bay vào trong cơ thể thiếu nữ không thấy.

Yến Minh Nguyệt thậm chí chưa làm ra phản ứng, sự tình liền thành kết cục đã định, sắc mặt lập tức trở nên cực kỳ khó coi!

- Ha ha ha ha! Lệnh tiễn nhập vào cơ thể, lại có tinh huyết của bổn vương, liền mơ tưởng lại chạy ra phạm vi bổn vương cảm ứng, ta xem lần này các ngươi còn có thể trốn như thế nào!

Phần Thiên Vương ngửa đầu cười to, âm thanh của hắn lại như quỷ mị, thê lương lành lạnh, sát cơ rét thấu xương.

Mà cùng lúc đó, Đại Tần Đế Thi đã ra tay, Hắc quan mở ra một ke hở nhỏ, một bàn tay từ đó chui ra, chộp về phía Ngân Nguyệt Lưu Thoa.

Oanh!

Hư không rung động lắc lư, thi khí cuồn cuộn bộc phát, ngưng tụ thành một Hắc Sắc Quỷ Trảo, ngang nhiên rơi xuống. Ven đường chỗ trải qua, tất cả thiên thạch đều bị đánh nát, ầm ầm nổ mạnh kéo dài không dứt, thanh thế làm cho người ta sợ hãi tới cực điểm!

Tiêu Thần biến sắc, ống tay áo vung lên, không chút do dự trực tiếp nhiếp thiếu nữ vào trong tay, một bước phóng ra, thân ảnh trực tiếp xuất hiện ở trong dòng chảy vẫn thạch, Yến Minh Nguyệt gần như ở cùng thời khắc đó xuất hiện ở bên cạnh Tiêu Thần, chăm chú đi theo không dám có một chút thác loạn.

Gào thét đi về phía trước tránh né thiên thạch tập kích, trên tay Tiêu Thần chớp lên linh quang, không chút do dự lấy ra Đa Thiên La Bàn, kim quang bộc phát, khí tức khủng bố tới cực điểm phóng lên trời.

Lúc trước chưa từng sử dụng Đa Thiên La Bàn, thực sự không phải là quý trọng bảo vật không nỡ sử dụng, mà là xác thực chưa từng đến thời điểm sơn cùng thủy tận, nếu không Tiêu Thần không có một chút chần chờ không bỏ.

Tựa như lúc này!

Đối mặt một kích của Đế Thi, bọn hắn căn bản không có chút sức chống cự! Nếu như lại lần nữa thi triển Toái Nguyên, có thể chống đỡ được hay không còn là sự tình không biết, mặc dù miễn cưỡng thoát thân, thì có đầy đủ lực lượng bổ sung hay không, cũng như cũ là khó thoát khỏi cái chết.

Cho nên thời điểm Tiêu Thần xem ra không cách nào hóa giải, là tuyệt cảnh! Hắn không chút do dự lấy ra Đa Thiên La Bàn, muốn đánh tan quỷ trảo, thuận tiện nếm thử xem có thể mượn nhờ chí bảo này, đánh chết Đại Tần Đế Thi hay không!

Nhưng vào thời khắc này, động tác của Yến Minh Nguyệt lại nhanh hơn, đánh ra một đoàn linh quang, bỗng nhiên tản ra, lập tức đóng băng Tiêu Thần, Thành Thành cùng chính hắn ở bên trong. Có lẽ xưng là đóng băng hơi nặng một ít, bởi vì loại vật thể này hơi mờ như keo, mềm mại mà lại cực kỳ co dãn, kề sát thân thể căn bản không có một chút không khỏe.

- Đa Thiên La Bàn trong tay Tiêu Thần đạo hữu vẫn là đợi đến ngày sau lại dùng, bảo vật trong tay tại hạ chính là thủ hộ chí bảo lão sư ban cho, đủ che chở chúng ta ở dưới một kích này bình yên vô sự.

Yến Minh Nguyệt rất nhanh mở miệng giải thích, một đường đi tới toàn bộ do Tiêu Thần hộ mệnh, hôm nay đến lúc nên ra tay, hắn há có thể tiếc rẻ bảo vật!

Ánh mắt Tiêu Thần chớp lên, không hề chần chờ thu hồi Đa Thiên La Bàn. Chỉ cần Yến Minh Nguyệt không muốn chủ động tìm chết, liền sẽ không khuyếch đại ở loại chuyện này, hơn nữa hắn cũng có thể ẩn ẩn cảm ứng được vật chất nhìn như mềm mại này phát tán ra một tia khí tức kỳ dị.

Vật ấy, không phải chuyện đùa!

Mà vào thời khắc này, quỷ trảo của Đại Tần Đế Thi đã đến!

Oanh!

Lực lượng thần thông lập tức bộc phát, lại không phải lực lượng đánh chết, mà là một cổ lực lượng phong trấn cường đại, muốn trực tiếp giam cầm bọn người Tiêu Thần, tự nhiên là muốn lưu lại người sống, bức bách đối phương vận dụng lực lượng nguyên thần dẫn bọn hắn ly khai Hỗn Loạn tinh không.

Nhưng giờ phút này, ý định của Đế Thi lại thất bại.

Lực lượng phong trấn của Quỷ trảo rất mạnh, khiến cho chất keo kia bỗng nhiên co rút lại, may mắn tính chất của nó cực kỳ mềm mại, không có tạo thành lực lượng áp bách quá mạnh mẽ đối với bọn người Tiêu Thần, mà sau một khắc, nó biến thành hình tròn, bộc phát ra lực bắn ngược kinh người!

Nó lập tức tránh ra quỷ trảo khổn trói, trực tiếp bắn bay, tựa như một cục đá cực lớn, bay vào trong dòng chảy vẫn thạch.

Lực lượng phong trấn của Đế Thi cùng lực lượng của chất keo điệp gia bắn ngược, hiện tại lực lượng của nó có thể nói khủng bố, ven đường trải qua, tất cả thiên thạch đều bị bắn bay, điên cuồng va chạm thiên thạch cấp tốc chuyển động khác, mà thiên thạch bị va chạm, lại sẽ cùng với thiên thạch quỹ tích khác đối bính.

Một mảnh hỗn loạn được tạo ra, cả dòng chảy vẫn thạch lâm vào ầm ầm nổ mạnh, triệt để đoạn tuyệt con đường đuổi giết của Đế Thi cùng Phần Thiên Vương ở phía sau. Hai đại cường giả Sáng Thế Phong Vương cảnh gào thét xâm nhập vào trong thiên thạch hỗn loạn, lại bị một đám thiên thạch nện đầu óc choáng váng, khí huyết sôi trào, bất đắc dĩ chỉ có thể tạm thời lui ra, trơ mắt nhìn bọn người Tiêu Thần cấp tốc rời đi.

- Vô luận các ngươi trốn ở đâu, cũng không thoát khỏi bổn vương đuổi giết!

Phía sau, truyền đến oán độc gào thét của Phần Thiên Vương!

. . .

Vật thể như keo kia chính là thần thông thủ hộ biến thành, lực lượng trong đó tự nhiên có thời điểm hao hết. Sau khi tống xuất ba người Tiêu Thần mấy vạn dặm liền như bọt khí vỡ vụn ra, tan rã không thấy.

Tiêu Thần lập tức làm ra ứng đối, thò tay ôm vòng eo mềm mại của thiếu nữ, lách mình tránh đi một thiên thạch kích xạ mà đến.

Yến Minh Nguyệt theo sát ở phía sau hắn, cùng động tác của Tiêu Thần bảo trì đồng bộ hoàn mỹ, ở đây, bất luận một viên thiên thạch nào cũng mang theo lực lượng khủng bố, đủ để cho hắn lập tức tiến vào trạng thái trọng thương, hắn tự nhiên không dám khinh thường.

Trên tay chớp lên linh quang, lấy Ngân Nguyệt Lưu Thoa ra, ba người tiến vào trong đó, ở dưới điều khiển Tiêu Thần, tiếp tục chạy trốn chết.

...

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...