Lệnh tiễn đỏ thẫm tập trung chính là nữ tử ở trong tối tăm có thể bổ khuyết số mệnh của Yến chủ, ở trong trốn chạy, lệnh tiễn chỉ dẫn phương hướng sẽ căn cứ mục tiêu phía trước mà không ngừng làm ra điều chỉnh rất nhỏ. Cho nên mỗi thời khắc nó đều ở vào trong rung động rất nhỏ, hoặc trái hoặc phải, hoặc trên hoặc dưới. Nhưng lúc này, Đế Thi cùng Phần Thiên Vương đột nhiên phát hiện, lệnh tiễn một mực cao thấp rung động lắc lư lại đột nhiên trở nên yên tĩnh, một mực chỉ một chỗ, phương vị không chút biến hóa.
Mà loại cải biến này, chỉ có một giải thích.
Mục tiêu cấp tốc chạy trốn ở phía trước rốt cục dừng lại, rơi vào trên một viên thiên thạch, theo dòng chảy vẫn thạch xoay tròn gào thét mà đi, để thoát khỏi bọn hắn đuổi giết.
Trong lòng hai người Đế Thi cùng Phần Thiên Vương chấn động, thiếu chút nữa muốn lên tiếng hoan hô!
Đáng chết!
Rốt cục chạy không nỗi nữa a!
Nhất là Phần Thiên Vương, trong nội tâm càng nhả ra khí. Vì duy trì năng lực của lệnh tiễn, lực lượng tốc độ hao tổn càng lúc càng nhanh, mà số lần hắn cần hiến ra tinh huyết cũng bắt đầu trở nên càng ngày càng nhiều.
Loại trình độ tổn thất này, đã đến tình trạng để cho hắn gần như không cách nào thừa nhận.
Hắn không chút nghi ngờ, nếu như còn tiếp tục như vậy nữa, chỉ sợ dùng không quá lâu, tu vi của hắn thậm chí sẽ rơi xuống dưới Sáng Thế Phong Vương cảnh, nếu thật như thế, chỉ sợ hắn sẽ trở thành người đầu tiên trong Đại Thiên giới, bởi vì đuổi giết người khác, lại thổ huyết đến tu vi rơi xuống Sáng Thế Phong Vương cảnh, thế tất sẽ trở thành trò cười cho cả Đại Thiên giới.
Nhưng giờ phút này loại lo lắng đó đã bị hắn buông hết, còn lại chỉ có cười lạnh, cùng ác độc cực đoan tính toán. Đợi đến lúc bắt được mục tiêu, lưu lại chỉ là dẫn phương hướng, còn lại nhất định phải trước rút gân, lột da, nhúng nước sôi, ném vào chảo dầu. . .
Ý niệm trong đầu chuyển động , Phần Thiên Vương không khỏi cảm thấy cực kỳ khoái ý, càng muốn sớm chút bắt được bọn người Tiêu Thần, để chính thức áp dụng một phen.
- Đế Thi, ta và ngươi gia tốc, không thể bỏ qua cơ hội tuyệt diệu này, nhất định phải bắt được bọn chúng!
- Tốt!
Trong Hắc quan, truyền ra tiếng nói khàn khàn của Đế Thi, tuy kiệt lực bảo trì bình tĩnh, nhưng kích động trong đó lại không cách nào toàn bộ che lấp.
Oanh!
Oanh!
Khí tức bên ngoài cơ thể hai người lập tức bành trướng, tốc độ đi về phía trước lại nhanh vài phần, dọc theo lệnh tiễn đỏ thẫm chỉ dẫn phương hướng, mau chóng đuổi theo.
Một giờ có làm được cái gì?
Yến Minh Nguyệt chau mày, ánh mắt rơi vào cục đá màu đen trên mặt đất, tinh tế thưởng thức lấy lời Tiêu Thần nói, lại không cách nào minh bạch ý tứ chân chính.
- Nếu không phải cuối cùng Tiêu Thần biểu hiện không có một chút chán chường, hắn gần như cho là đối phương đã bỏ đi chống cự, dừng lại ở chỗ này đợi Phần Thiên Vương cùng Đại Tần Đế Thi đuổi theo.
Tuy Thành Thành cũng không hiểu, nhưng mối tình đầu của thiếu nữ, hơn nữa gần đây biểu hiện của Tiêu Thần gần như không gì làm không được, đã để cho trong nội tâm nàng sinh ra một loại cảm xúc sùng bái mù quáng, giờ phút này ngược lại biểu hiện trầm ổn bình tĩnh. An ổn tựa ở trên giường, cầm trúc quyển trong tay, nhưng mỗi cách một hồi, ánh mắt sẽ liếc qua cục đá màu đen, cũng không biết nàng phải chăng thật sự là đang đọc sách.
Trong phòng yên tĩnh không nói gì, ở trong yên tĩnh, thời gian từ từ trôi qua.
. . .
Tả Mi đạo tràng.
Tiêu Thần không lãng phí một chút thời gian, trực tiếp khoanh chân ngồi, nuốt Bổ Thần Đan khôi phục nguyên thần hao tổn, đồng thời mượn nhờ Thăng Linh Nguyên trận thôn phệ linh lực khôi phục pháp lực hao tổn trong cơ thể.
Ngoại giới một giờ, ở trong đạo tràng là 30 giờ, đổi ra tính toán, là gần ba ngày thời gian, nắm chặt một ít, thậm chí có thể cho hắn khôi phục nửa số lực lượng nguyên thần, sau đó có thể tiếp tục trốn chết.
. . .
- Nhanh! Nhanh!
Phần Thiên Vương cảm ứng đến trong lệnh tiễn truyền ra một tia rung động lắc lư, đây là tới gần mục tiêu mới có phản ứng, cho thấy giờ phút này bọn hắn tầm đó đã cực kỳ tới gần, tối đa bất quá một lát thời gian mà thôi.
Hắc quan trầm mặc đi về phía trước, lại có một cổ khí tức lạnh lùng khắc nghiệt, để cho hắn trầm mặc lộ ra lạnh như băng.
Với tư cách Đại Tần Đế Thi, đường đường cường giả Sáng Thế Phong Vương cảnh, lúc đuổi giết tiểu bối Sáng Thế Cảnh lại chật vật như thế, trong lòng của hắn há có thể không có lửa giận. Chỉ là tâm tính của Đế Thi ẩn nhẫn, hiển nhiên còn muốn trên Phần Thiên Vương.
Nhưng ẩn nhẫn không phát, cũng không có nghĩa là có thể bỏ qua. Hắn đã nghĩ kỹ một trăm tám mươi bảy loại cực hình của Thi Tộc, phải cho đám người kia nếm thử một lần mới có thể chết đi! Nếu không, làm sao có thể tiêu lửa giận trong lòng hắn!
. . .
Một giờ sau.
Linh quang chớp lên, thân ảnh của Tiêu Thần trực tiếp xuất hiện, tuy sắc mặt có chút trắng bệch như trước, nhưng trong đôi mắt đã khôi phục vài phần thần thái, phất tay thu hồi đạo tràng, nhìn Yến Minh Nguyệt cùng Thành Thành khẽ gật đầu, không có một chút trì hoãn, trực tiếp khoanh chân ngồi xuống.
Sau một khắc, thần thức phá thể mà ra, sắc mặt hắn biến hóa, Ngân Nguyệt Lưu Thoa bỗng nhiên bộc phát ra ngân quang chói mắt, gào thét đi tới.
Thân thể của Yến Minh Nguyệt cứng ngắc, cảm ứng đến khí tức trong cơ thể Tiêu Thần, miệng có chút mở lớn.
Nguyên thần khôi phục gần như một nửa!
Ngắn ngủn một giờ, hắn là như thế nào làm được? Hẳn là ở trong giới tử kia, tồn tại bảo vật thần kỳ nào đó!
Yến Minh Nguyệt âm thầm gật đầu, trước mắt cũng chỉ có giải thích này mới miễn cưỡng giải thích thông, ánh mắt nhiều mấy phần nhưng trọng, rơi vào trên người Tiêu Thần, thầm than một tiếng: quả nhiên là một gia hỏa thâm tàng bất lộ! Vốn là cảm ứng khí tức giới tử kia, chỉ là một thế giới cấp thấp, không nghĩ tới trong đó lại cất dấu loại chí bảo này!
. . .
Muốn chạy!
Sắc mặt của Phần Thiên Vương trở nên tái nhợt, ánh mắt âm trầm nhìn xem một vòng ngân quang đột nhiên bộc phát kia, lửa giận trong mắt có thể đốt cháy cả Thiên Địa.
Suốt một giờ, bọn hắn vui mừng chạy đến, lập tức có thể đuổi theo, vào lúc này con mồi rõ ràng còn muốn chạy! Nếu như lại để cho bọn hắn chạy, hai người bọn họ còn có thể diện gì đáng nói!
Nghiến răng nghiến lợi, Phần Thiên Vương trở tay đập lồng ngực mình, khuôn mặt càng phát trắng bệch, phun ra một ngụm máu tươi.
Vươn tay ra, hung hăng điểm vào lệnh tiễn, đoàn tinh huyết kia lập tức dung nhập trong đó, hỏa diễm của lệnh tiễn bỗng nhiên đại thịnh!
XÍU...UU!!
Bình luận