Phạm vi dòng chảy vẫn thạch này cực kỳ rộng rãi, xa xa vượt quá bọn người Tiêu Thần đoán trước, tiến vào trong đó đã gần như nửa tháng, nhưng căn bản chưa từng xuyên thấu. Mà nương theo không ngừng xâm nhập, tốc độ của dòng chảy vẫn thạch càng lúc càng nhanh, mang theo lực lượng tùy theo tăng vọt.
Mặc dù Tiêu Thần có nguyên thần trợ giúp, cũng không cách nào làm được hoàn mỹ né tránh, Ngân Nguyệt Lưu Thoa chỉ bị một viên thiên thạch loại nhỏ đảo qua, linh quang chợt hiện, ngân quang trở nên ảm đạm hơn rất nhiều, nếu nhiều thêm mấy lần, sợ là bảo vật này sẽ trực tiếp hủy diệt.
Tiêu Thần còn gian nan như thế, phía sau Đại Tần Đế Thi cùng Phần Thiên Vương tự nhiên càng thêm khổ sở, nếu không phải tu vi của hai người cường hãn, đều là cường giả Sáng Thế Phong Vương cảnh, chỉ sợ sớm đã táng thân ở trong dòng chảy vẫn thạch.
Nhưng giờ phút này lại nương theo khí tức cảm ứng với Thành Thành, lại có thể gắt gao cắn ba người Tiêu Thần, không bị bỏ quá xa.
Song phương so đấu là ai có thể kiên trì đến cuối cùng.
. . .
Bành!
Ngân Nguyệt Lưu Thoa đi ngang qua thiên thạch đuôi bị quét trúng, ngân quang vốn ảm đạm đã gần như sụp đổ, tùy thời có khả năng dập tắt.
Trong không gian, đôi mắt của Tiêu Thần mở ra, trầm giọng mở miệng:
- Ngân Nguyệt Lưu Thoa đã chống đỡ không nổi, chúng ta phải vứt bỏ bảo vật một mình đi về phía trước, các ngươi tới.
Sắc mặt của Yến Minh Nguyệt, Thành Thành đều ngưng trọng, rất nhanh đứng dậy đi đến bên cạnh hắn.
Tiêu Thần không có trì hoãn, thò tay ôm eo thiếu nữ, tay kia bắt lấy cánh tay của Yến Minh Nguyệt, bước chân phóng ra, dẫn hai người trực tiếp ly khai tiến vào trong dòng chảy vẫn thạch. Liên tiếp nghiêng người tránh đi mấy khối thiên thạch tập kích, Yến Minh Nguyệt thừa cơ lấy Ngân Nguyệt Lưu Thoa đi, thân thể ba người ở trong linh quang, như cá bơi trong đống đá vụn, rất nhanh né tránh xông về trước.
Dòng chảy vẫn thạch càng lúc càng nhanh, tốc độ đi về phía trước của ba người bị ép giảm xuống rất nhiều. Mặc dù Tiêu Thần có thần thức, nhưng cũng gặp phải rất nhiều hung hiểm.
Tiêu Thần nhíu mày, để cho thiếu nữ ôm hắn, không hề báo hiệu đập ra một chưởng.
Oanh!
Chưởng ấn xuyên thấu năm khối thiên thạch, ầm ầm đập rơi vào một khối thiên thạch đang kích xạ tới, trong nổ vang lập tức có đá vụn bay loạn, dù khối thiên thạch này chưa sụp đổ, nhưng phương hướng đi về phía trước lại xuất hiện cải biến, lau qua góc áo của ba người bay đi.
Thanh âm trầm đục vang lên, là thiên thạch vỡ vụn kích xạ đến, nện lên vòng bảo hộ, linh quang bên ngoài cơ thể của Tiêu Thần cùng Yến Minh Nguyệt bỗng nhiên ảm đạm, trong miệng kêu rên một tiếng. Hai người hợp lực, cộng thêm thiên thạch là kích thước nhỏ, mới có thể miễn cưỡng chống đỡ được.
Tiêu Thần không có bất kỳ dừng lại, hô hấp một ngụm, thân ảnh lóe lên tiếp tục vọt tới trước.
Nhưng nương theo xâm nhập, số lần ba người gặp nạn càng ngày càng nhiều, mấy lần Tiêu Thần ra tay rung chuyển thiên thạch, đều là miễn cưỡng hoàn thành trong gang tấc, nhưng đá vụn kích xạ đến lại không cách nào né tránh, chỉ có thể dùng tu vi ngạnh kháng.
Vận khí của Yến Minh Nguyệt càng thêm không xong, lúc trước bị một khối đá vụn oanh trúng, bị vết thương không nhẹ, giờ phút này khóe miệng còn mang theo một vết máu.
Chỉ có Thành Thành ở trong hai người bảo hộ bình yên vô sự, giờ phút này có chút cúi đầu, để cho người thấy không rõ thần sắc trên mặt nàng.
Một lúc sau nàng chậm rãi ngẩng đầu nói:
- Thả ta đến một viên thiên thạch, các ngươi đi thôi.
Trên mặt thiếu nữ một mảnh bình tĩnh.
Phía sau Đại Tần Đế Thi cùng Phần Thiên Vương có thể gắt gao đuổi giết ba người, vốn là vì trong cơ thể nàng bị đánh nhập lệnh tiễn, chỉ cần nàng ly khai, Tiêu Thần cùng Yến Minh Nguyệt có thể thoát khỏi bọn hắn đuổi giết.
Đến lúc đó bằng vào tu vi của hai người, ở dưới Tiêu Thần dẫn đường, có tỷ lệ bình yên rời đi rất lớn. Nếu như lại cùng nàng chung một chỗ, lại có thể kiên trì bao lâu? Cuối cùng nhất sợ là khó tránh khỏi vẫn lạc.
Nàng vốn là một người mang điềm xấu, sinh ra liền khắc mẫu vong, thân có hàn độc, bị bệnh hoạn tra tấn. Tuy có phụ thân thương tiếc, nhưng không được hầu hạ dưới gối, bởi vì hàn độc chi thống tiến vào Đại Thiên giới. Nhập Hầu phủ chịu nhục, đám người Lê thúc càng bởi vì nàng mà chết. Khó khăn lắm mới gặp được một nam tử làm nàng động tâm, ngày hai người gặp lại, tình ý dây dưa, lại bị một đạo thánh chỉ phá hư, đánh vỡ tất cả tưởng tượng mỹ hảo của nàng. Nàng thành thiếp của Yến Hoàng, phong Trình phu nhân, phải tới Kế đô, tiến vào hoàng cung thâm trầm hắc ám kia, từ nay về sau không biết còn sẽ có lang bạc kỳ hồ cùng thống khổ tra tấn như thế nào.
Nếu như thế, chết ở chỗ này, tựa hồ cũng là một quy túc không tệ. Ít nhất như vậy, có thể cho nàng bảo toàn nam tử bên người, để cho hắn bình yên thoát ly, trong nội tâm nàng liền thỏa mãn.
Cho nên giờ phút này, Thành Thành rất bình tĩnh, cũng không phải là mặt ngoài ngụy trang, mà là một loại hy sinh vì người yêu.
Thời điểm nhìn thấu sinh tử, trên đời này liền không có chuyện gì có thể làm cho nàng sợ hãi bất an.
Thân thể Yến Minh Nguyệt đột nhiên cứng đờ, chỉ cảm thấy miệng khô, sắc mặt âm tình bất định, vẫn chậm rãi mở miệng:
- Quốc công, thân phận của phu nhân không phải chuyện đùa, kính xin quốc công nghĩ lại mà định ra, chớ để ngày sau hối hận.
Buông thiếu nữ, có thể bứt ra rời đi, Tiêu Thần bằng vào thủ đoạn của bản thân từ trong mộ địa của Hỗn Loạn tinh không toàn thân trở ra khả năng rất lớn. Mặc dù nói thân phận của Trình phu nhân trọng yếu, nhưng liên quan đến sinh tử của mình, dù biết rõ ngày sau sẽ có phiền toái vô tận, thậm chí còn sẽ mất hết thảy vốn có, cũng không phải là không thể tiếp nhận.
Nếu như buông tha cho Trình phu nhân, đề phòng ngày sau tự nhiên đâm ngang, Yến Minh Nguyệt hắn tự nhiên cũng không thể lưu lại. Sau khi thoát thân bố trí ra chuyện hai vị đại năng của Thi Tộc, Hỏa tộc liên thủ đuổi giết, tiến vào mộ địa trong Hỗn Loạn tinh không cửu tử nhất sinh thoát thân, mà Thiên sứ cùng phu nhân đều táng thân trong đó, cũng không phải không có khả năng tránh thoát trừng phạt. Một là không làm, đã làm thì làm cho xong, trực tiếp mai danh ẩn tích thay hình đổi dạng, coi như Nhung quốc Thanh Vân công đã vẫn lạc ở trong hai tộc ám sát, tuy buông tha cho có được hết thảy, nhưng lại bảo toàn tánh mạng của mình.
Miễn là còn sống, liền có vô số cơ hội.
Chương 2297vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnĐạo (Dịch)– một bộ truyện thuộc thể loạiTiên Hiệpđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!
Bình luận