Đạo (Dịch) – Chương 2227

Hiện tại hắn cưỡi Xích Huyết bảo mã Nhung quốc chủ ban thưởng rời đi, yêu thú này có huyết thống Long tộc, thể trạng cao lớn lực lớn vô cùng mà tốc độ cực nhanh, là bảo vật thay đi bộ hiếm có, thực tế trong đôi mắt huyết sắc ẩn chứa long uy, là đại trợ lực trong chém giết.

Tiêu Thần cưỡi ngựa đi ở đằng trước, hắn cau mày, ba mươi vạn quân theo sau.

Yến Hoàng hạ lệnh, Nhung quốc chủ không thể không tuân nhưng như vậy làm sao chiếm đoạt Yết quốc?

Nếu không thể chiếm đoạt Yết quốc, công lao của hắn trên chiến trường không có ý nghĩa gì, hắn làm sao có được phong thưởng.

Không có phong thưởng thì không thể đứng vững gót chân, việc này đối với Tiêu Thần mà nói là việc trọng yếu.

Hắn than thở một tiếng, lúc này hắn cũng không có biện pháp gì, đành phải tạm thời nhẫn nại từ từ suy tính.

Vào lúc này ánh mắt Tiêu Thần sinh ra vài phần lãnh ý nhưng thần thái của hắn không biến hóa.

Sát ý!

Dựa vào lực lượng kim ấn rót vào, nguyên thần càng mạnh hơn trước, lại có sát lục bổn nguyên, năng lực cảm ứng của Tiêu Thần rất cường đại. Sát ý này cực kỳ ít ỏi và như ẩn như hiện, hơn nữa bị sát khí nơi đóng quân pha loãng, tu sĩ bình thường không nhận ra.

Tiêu Thần bất động thanh sắc, hắn dẫn đầu đại quân tiến lên phía trước, qua một lát đám sát ý này bám vào người hắn chưa mất đi... Quả nhiên là nhắm vào hắn. Thủ đoạn của thích khách này cực kỳ cao minh, tuy Tiêu Thần phát giác có một đám sát ý nhưng căn bản không thể nhận ra nó ẩn thân nơi nào. Hơn nữa người này hiển nhiên cực kỳ cẩn thận, Tiêu Thần đang ở trong đại quân cho nên không nóng lòng ra tay, hiển nhiên là không có cơ hội nên hắn rút lui chờ cơ hội tốt hơn.

Thoáng trầm mặc, trên đường đi Tiêu Thần đưa tay và nói:

- Bổn tướng muốn đi một mình một hồi, các ngươi ngừng ở chỗ này.

Năm tên thống lĩnh Mặc Tra, Điệp Sơn, Thủy Nguyên, Ma Qua, Luân Tả lại có chút do dự nhưng vẫn không dám vi phạm ý chỉ của Đại Đô Đốc, kính cẩn đồng ý. Cũng bảo quân đội tản ra, cẩn thận bảo hộ an toàn của Đại Đô Đốc.

Tiêu Thần xuống ngựa, cất bước đi tới..

Nếu ngươi cảm thấy không có cơ hội, ta sẽ cho ngươi, xem ngươi có dám ra tay hay không.

Một bước.

Sát cơ bất động.

Hai bước.

Sát cơ khẽ run.

Ba bước.

Sát cơ hội tụ.

...

Bảy bước.

Sát cơ căng thẳng như dây cung.

Tiêu Thần ngẩng đầu nhìn trời, trên mặt chưa từng có chút khác thường, nhưng trong lòng yên lặng cảm ứng sát cơ của sát thủ biến hóa.

Hắn có thể khẳng định, chỉ cần hắn bước thêm một bước thì địch nhân đang che giấu trong bóng tối sẽ ra tay.

Tiêu Thần vốn muốn dẫn hắn xuất hiện, mượn nhờ lực của quân cận vệ chém giết tại đây nhưng lúc này hắn cải biến suy nghĩ trong đầu, không chút do dự quay người đi về phía quân cận vệ.

Sát cơ sau lưng hắn do dự một chút và biến mất.

Quả nhiên đầy đủ cẩn thận!

Tiêu Thần quay người lên ngựa, hắn lên tiếng.

- Đi thôi, quay về đại doanh.

30 vạn quân cận vệ tùy theo mà động.

Tiêu Thần ngồi trên lưng ngựa nhưng hắn đã biết rõ là kẻ nào.

Thi tộc!

Đại Tần Thi tộc, quả nhiên chúng vẫn chưa hết hi vọng.

Có lẽ lần này các ngươi ra tay sẽ giúp ta vượt qua cửa ải khó khăn này, có lẽ sẽ là thiên đại công huân cũng không chừng.

Qua mấy giây sau, nội tâm Tiêu Thần có suy tính.

...

Tiêu Thần đi thẳng vào trọng địa Tiêu tự bộ, ở xa xa có một thân ảnh xuất hiện..

Sắc mặt hơi trắng bệch, ánh mắt tối tăm phiền muộn, chính là Hắc Nguyệt Thi Hoàng! Thi Hoàng này cau mày, hắn nhìn sang nơi trú quân của Tiêu tự bộ, trong nội tâm của hắn sinh ra vài phần bất an.

Biểu hiện vừa rồi, chẳng lẽ Tiêu Thần đã phát giác hành tung của hắn sao?

Không đúng!

Nội tâm Hắc Nguyệt Thi Hoàng sinh ra kinh nghi bất định, hắn nhanh chóng áp xuống, hắn tin vào thủ đoạn chuyên nghiệp của bản thân mình, dùng thủ đoạn ám sát của hắn hiện tại, tu sĩ dưới Sáng Thế cảnh không thể phát hiện ra, hắn tự tin điểm này mười phần.

Có lẽ chỉ là trùng hợp.

Nội tâm Hắc Nguyệt Thi Hoàng sinh ra vài phần cảm giác bị đè nén, Tiêu Thần này có vận khí quá tốt, vừa rồi chỉ cần hắn tiến lên một bước thì hắn tất nhiên sẽ vận dụng đòn sát thủ! Dùng thủ đoạn của hắn ra tay taonf lực tất nhiên có thể giết Tiêu Thần tại chỗ, sau đó nhẹ nhõm rời đi, hoàn thành nhiệm vụ của Đế Thi đại nhân.

Cơ hội tốt như thế suýt nữa đã hoàn thành, nghĩ đến Tiêu Thần ngày bình thường có nhiều đề phòng, phàm là ra ngoài thì bên ngoài tất có ba mươi vạn đại quân, hắn muốn ra tay ám sát nhưng không có chút thời cơ nào cả.

Nhưng Hắc Nguyệt Thi Hoàng với tư cách thích khách hành tẩu trong bóng tối, tự nhiên có được kiên nhẫn người thường không thể sánh bằng, hắn có thể khống chế tốt nổi lòng biến hóa, từ đó bản thân sẽ thanh tỉnh hơn không ít.

Hôm nay không có cơ hội hắn có thể tiếp tục chờ, thợ săn kiên nhẫn sẽ chờ được cơ hội tuyệt hảo, sau đó... Một kích tất sát...

...

Quả nhiên thiên sứ Yến Hoàng là nhân vật biết hưởng thụ, hắn ở trong Nhung quốc có được đãi ngộ tốt liền không do dự sử dụng, từ khi tiến vào quận Vương Đỉnh liền dẫn theo quan viên Nhung quốc ăn chơi.

Trong lúc nhất thời phố lớn ngõ nhỏ, phong cảnh thanh tú, các nơi gió trăng đều có dấu chân của vị thiên sứ này, quả nhiên là tay ăn chơi sành điệu.

Trong lòng quan viên Nhung quốc chửi bởi, hắn biểu hiện cười nhạt, dựa theo chỉ lệnh quốc chủ phải thỏa mãn bất cứ yêu cầu nào của vị thiên sứ này, hơn nữa phải tận lực thỏa mãn hắn.

Nghĩ như vậy Yến Minh Nguyệt có biển chữ vàng thiên sứ cho nên chơi tốt nhất, ăn tốt nhất tại Nhung quốc, uống rượu ngon tốt nhất Nhung quốc, chơi nữ tu xinh đẹp nhất Nhung quốc... Cuối cùng còn tiêu dùng tiền của quốc khố Nhung quốc.

Không thể không nói uy phong của thiên sứ Yến Hoàng được phát huy tới mức tận cùng.

Tuy âm thầm chỉ trỏ, cười lạnh trào phúng, nghiến răng nghiến lợi không phỉa số ít nhưng vị Yến Minh Nguyệt này đúng là diệu nhân, hắn hoàn toàn không quan tâm những ảnh hưởng mặt trái, cũng chưa từng đề cập khi nào rời đi, giống như hắn vui chơi quên cả trời đất.

...

Lúc này có tin tức Yết quốc phái đặc phái viên tới tiến vào quận Vương Đỉnh bái kiến thiên sứ Yến Hoàng.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...