Sắc mặt Nhung quốc chủ cứng ngắc, ánh mắt âm trầm nhìn loan giá trước mặt, trầm mặc nửa ngày hắn vẫn xoay người thi lễ:
- Thần Nhung quốc chủ Thôn Nguyên tiếp chỉ!
Xoạt!
Hàng tỉ đại quân đồng thời quỳ một gối, cúi đầu dùng bày kính sợ.
Màn che loan giá xốc lên, một nam tử trung niên mặc trang phục và trang sức hoàng thất Đại Yến đi ra, sắc mặt nghiêm nghị, hắn cầm một cuộn tơ lụa màu vàng, hai tay mở ra, uy nghi đọc:
- Yến thiên tử lệnh, hai nước Nhung, Yết quay về vị trí cũ của mình, không được tái chiến, khâm thử!
Trong quá trình tuyên đọc có tử khí trong thánh chỉ bốc lên trời, hư ảnh một con Kim Long xuất hiện gào thét, quanh người có phù văn rậm rạp chằng chịt.
Trên người Nhung quốc chủ xuất hiện một đầu hôi giao càng run rẩy sợ hãi trước Kim Long, căn bản không dám sinh ra ý tranh đấu.
Yến Hoàng thánh chỉ, mỗi tiếng nói cử động được vận mệnh Đại Yến gia trì, mở miệng tức pháp!
Thánh chỉ vừa ra liền áp chế số mệnh của Nhung quốc chủ, vận mệnh quốc gia vốn tăng lên liền bị đánh tan. Trừ phi lập tức khởi binh chinh phạt Đại Yến, nếu không quân thần áp chế, vận mệnh rời xa, cho dù đi thế nào cũng không thoát khỏi áp chế.
Yến Hoàng chỉ một câu ngắn ngủi đã nặng ngàn vạn cân, nó như ngọn núi áp lên ngực Nhung quốc chủ, thân thể của hắn cứng đờ, sắc mặt trắng bệch. Trong lồng ngực bộc phát lửa giận, ánh mắt sinh ra sát khí, qua một lúc sau liền hít sâu một hơi, hắn áp chế lửa giận trong lòng.
Hắn nâng hai tay và nói:
- Thần, tuân chỉ!
Ba chữ này vô cùng đắng chát.
Trước mặt Đại Yến, hắn chung quy không dám phản kháng.
Sứ giá hoàng thất Đại Yến ném chỉ lệnh Yến thiên tử về phía Nhung quốc chủ.
- Hai nước Nhung, Yết đều thuộc Đại Yến, binh qua với nhau chẳng khác gì gà nhà bôi mặt đá nhau, bệ hạ nghe xong đề phòng muôn đân trăm họ hai nước lầm than, đặc biệt sai ta tới đây truyền chỉ trừ khử hoạ chiến tranh. Nhung quốc chủ cảm thụ ân đức thiên mệnh không chiến, bệ hạ vui mừng chắc chắn có ban thưởng.
Yến Minh Nguyệt mỉm cười, chắp tay mở miệng, Yến Hoàng bảo hắn tuyên đọc hoàng tất, thái độ của hắn cũng ôn hòa rất nhiều, dù sao trước mặt hắn là quốc chủ một nước.
Nhung quốc chủ chậm rãi đứng dậy, cầm thánh chỉ trong tay, sắc mặt hắn đã khôi phục bình tĩnh như cũ.
- Thiên sứ đường xa mà đến, kính xin tạm thời tu dưỡng trong quận Vương Đỉnh, Nhung quốc là nơi hẻo lánh, nếu có chỗ tiếp đón không chu toàn kính xin thiên sứ không nên trách tội.
- Quốc chủ nói quá lời, ta từ nhỏ chưa từng rời xa Đại Yến, đoạn đường này thấy Nhung quốc chủ bố trí ngay ngắn rõ ràng, dân sinh an khang tu sĩ cường giả tầng tầng lớp lớp, sau khi quay về ta sẽ bẩm báo chi tiết với Yến Hoàng.
- Như vậy đa tạ thiên sứ, tthân thể cô chút không khỏe, xin lỗi không tiếp được, ba ngày sau sẽ thiết yến trong quận Vương Đỉnh tiếp đãi thiên sứ.
- Quốc chủ đi thong thả.
Ánh mắt Nhung quốc chủ nhìn lên người Yến Minh Nguyệt, quay người không nói lời nào rời đi, hắn đi về vương trướng.
Quả nhiên Đại Yến ra tay can thiệp chiến sự Nhung quốc chiếm đoạt Yết quốc, mà lý do càng đơn giản ngang ngược! Yến Hoàng chỉ nói một câu, chưa từng phái người nào đã khổ tâm lật đổ toàn bộ tâm huyết của Nhung quốc chủ, mặc dù có hàng tỉ đại quân trong tay cũng không dám phản kháng.
Đây là uy thế của Đại Yến.
Tiêu Thần cúi đầu, nội tâm nghiêm túc rất nhiều.
Đại Yến chỉ là một trong bốn hạ quốc trong tám đại đế quốcphía trên còn có bốn thượng quốc như Ngụy quốc, lực lượng của nó còn yếu hơn rất nhiều. Tuy hắn hiện tại quật khởi với tốc độ kinh người nhưng khoảng cách mục tiêu của hắn còn quá xa xôi.
Con đường dài đằng đẵng, còn cần chú ý cẩn thận, thận trọng từng bước!
Hiện tại Nhung quốc bị Đại Yến áp chế, khuếch trương bị nhốt, bày ra trước mặt Tiêu Thần là cửa ải khó, nếu không thể giải quyết việc này thì hắn không có phong thưởng.
Tiêu Thần cau mày, sắc mặt vô cùng ngưng trọng.
...
Yến Hoàng một câu chiếu lệnh, Nhung quốc hùng tâm bừng bừng lập tức tan thành mây khói.
Yết quốc tìm được đường sống trong chỗ chết, những sứ thần muốn hiến tinh xin hàng liền im lặng, đại cục lung lay sắc đổ tạm thời biến mất. Nhưng Yết quốc chủ vẫn lạc, đại quân hao tổn hầu như không còn, chỉ dựa vào lực lượng hiện tại, Thiên Nguyên vương tinh muốn đạt được quyền thống trị tinh vực chính thức, chỉ sợ còn phải hao phí không ít thời gian.
Nhưng chỉ cần mãnh hổ Nhung quốc bị Yến Hoàng trấn áp, Yết quốc có thể nghỉ ngơi lấy sức, dành dụm lực lượng thì mọi việc không thành vấn đề.
Nhung quốc không phải không có âm thanh phản kháng nhưng đối mặt Đại Yến hoàng triều cường đại lại có vẻ tái nhợt mà vô lực, cuối cùng hóa thành im lặng không cam lòng.
Dưới Thiên Đạo, cho dù đi tới nơi nào thì lực lượng chính là chí cao vô thượng..
Nhung quốc chủ cáo ốm, ba ngày qua không tiếp kiến kẻ nào, tuy lúc tiếp đãi thiên sứ chỉ hiện thân dùng bữa nhưng không ở lâu.
Yến Minh Nguyệt cười nói với quan viên Nhung quốc, hắn cũng không phát hiện ánh mắt khó chịu của tướng lãnh trong trướng, khí độ ung dung không quan tâm.
Thân là hoàng thất Đại Yến có quan chức trên người, lần này có thân phận đặc sứ của Yến Hoàng, mặc dù nội tâm người Nhung quốc muốn giết hắn không có chỗ chôn nhưng tuyệt đối sẽ không có người dám can đảm động tới góc áo của hắn, nếu không là miệt thị Yến Hoàng, cũng là khiêu khích Đại Yến, khi đó Nhung quốc phải đợi lửa giận Đại Yến rồi.
Tuy hôm nay quan hệ tám đại đế quốc khẩn trương, hào khí chỉnh quân chuẩn bị chiến tranh càng ngày càng đậm nhưng chỉ cần Yến Hoàng có đầy đủ lực lượng, bất cứ nước phụ thuộc nào cũng không dám trái ý hắn!
Một hồi ăn uống qua đi, chỉ có Yến Minh Nguyệt tận hoan, cuối cùng hắn nắm hai mỹ nhân Nhung quốc chủ ban cho chui vào trong loan giá rời đi.
Quả thực là phong lưu tiêu sái, lưu lại quan viên Nhung quốc nhìn nhau, thở dài một tiếng, liên tục rời đi.
...
Tiêu Thần rời khỏi yến hội, ba mươi vạn quân cận vệ đang chờ đợi bên ngoài, cũng không phải hắn quá mức cẩn thận, mà là tu vi của hắn hiện tại không thể vô tư. Trong quân doanh có đại quân thủ hộ thì không lo, hiện tại phải cẩn thận vẫn hơn.
Trong đại thiên giới, hiện tại hắn có không ít kẻ thù, chỉ cần sơ sót một chút là mất mạng tại chỗ.
Bình luận