Đạo (Dịch) – Chương 2228

Bọn họ tới không phải thương thảo với Nhung quốc làm thế nào trùng kiến xây dựng tình cảm hai nước sau chiến, mà vô cùng dứt khoát trực tiếp mang theo lễ vật phong phú, từ đó hiến cho thien sứ, chuyển giao Yến thiên tử, từ đó tỏ vẻ thần phục Đại Yến. Về phần trong đó có nịnh nọt thiên sứ hay không, dùng cầu thiên sứ sau khi trở về nói tốt cho Yết quốc vài câu, triệt để ôm chặt đùi của Yến Hoàng thì chỉ có bọn họ mới biết mà thôi.

Việc này là thường tình, dù sao nếu không có Yến thiên tử nhúng tay, Yết quốc đã sớm diệt vong rồi.

Hơn nữa lý do này vô cùng đường hoàng, mặc dù Nhung quốc buồn nôn thế nào cũng không có cớ ngăn cản. Nếu như thế không bằng rộng lượng một ít, sau đó quan viên xin chỉ thị, Nhung quốc chủ vung tay lên đồng ý.

Một tháng sau, từ Thiên Nguyên Vương Tinh, sứ thần Yết quốc tiến vào quận Vương Đỉnh.

Sứ đoàn Yết quốc thanh thế to lớn tạo thành hơn vạn người mang vô số bảo vật với làm cống phẩm cho Đại Yến.

Đối với quan viên Nhung quốc tiếp đãi lạnh lùng thậm chí căm thù, sứ đoàn hoàn toàn không đặt trong lòng, chuyện an trí sứ đoàn cầu kiến và dâng bảo vật nịnh nọt được làm rất rầm rộ.

Nghe nói cho đến đêm khuya, thiên sứ mấy lần ám chỉ, sứ đoàn Yết quốc mới không cam lòng mà rời đi, hơn nữa ước định ngày sau nhất định phải tới bái phỏng.

...

- Đại Đô Đốc, thuộc hạ đã điều tra rõ, buổi trưa hôm nay Yến Minh Nguyệt được sứ đoàn Yết quốc mời tiến tới Liễu Yên Quán nghe hát.

Lãnh Thập Nhị đứng phía sau, hắn hơi cúi đầu, kính cẩn bẩm báo.

Đừng tưởng rằng trong đại thiên giới trừ chiến tranh chính là tu luyện buồn tẻ, với tư cách là tu sĩ có thọ nguyên dài dằng dặc mà lại thân phận tôn quý thì không cần phát sầu vì tài nguyên, bọn họ quan tâm chính là chơi thế nào thì vui.

Thanh lâu, hí khúc, lưu cẩu, chọi gà.

Những thứ thế giới phàm tục có, trong đại thiên giới cái gì cần có đều có, hơn nữa còn tinh mỹ và hoàn mỹ hơn phàm tục nhiều lắm.

Mượn hí khúc mà nói, sẽ có người hát chuyên tu âm chi bản nguyên, có thể khống chế âm thanh của mình hoàn mỹ, hơn nữa còn trải qua tôi luyện nhiều năm, âm thanh sắc sảo tới mức những người hát xướng trong phàm tục phải gọi là tổ sư.

Sau khi Tiêu Thần nghe xong sắc mặt bình tĩnh, hơi trầm ngâm, hắn nói:

- Vị thiên sứ này dúng là diệu nhân, hiện tại ta đang ngạc nhiên hắn lưu lại Nhung quốc không đi là vì nguyên nhân gì?

Có thể được Yến Hoàng phái truyền chỉ thì không phải là kẻ ngu ngốc vô năng, muốn nói hắn thật sự chỉ vì ham hưởng lạc thì Tiêu Thần không tin.

Khẽ lắc đầu, hắn bỏ qua hoang mang trong lòng và nói:

- Mặc kệ ngươi vì cái gì, lần này bản đốc sẽ lợi dụng thân phận thiên sứ của ngươi, hi vọng ngươi có thể giúp bản đốc một tay.

Lúc này hắn quay đầu nhìn sang Lãnh Thập Nhị:

- Chuyện đã an bài thỏa đáng?

- Tất cả đã an bài thỏa đáng, Đại Đô Đốc giữa trưa sẽ đi Liễu Yên Quán, nghe nói có một thanh quan mới tới, âm điệu không tầm thường, hiện tại cũng có thể xuất phát.

Lãnh Thập Nhị thấp giọng mở miệng.

Tiêu Thần cất bước rời đi, ra khỏi nơi quân doanh liền ngẩng đầu nhìn trời, cảm ứng một tia sát ý không ngừng quanh quẩn thì nội tâm của hắn cười lạnh.

Chờ lâu như vậy rốt cuộc cũng có cơ hội..

Thích khách huynh của Thi tộc, hôm nay sẽ có thời điểm để ngươi xuất hiện, đừng sốt ruột.

Tiêu Đại Đô Đốc đi tới Liễu Yên Quán nghe hát, mang theo ba mươi vạn quân cận vệ khống chế độn quang phóng lên trời, thế đi mênh mông như biển.

Lúc này nhanh chóng tới mục tiêu, lúc này lại gặp phiền toái. Ngày bình thường an toàn không thể cam đoan, bên người Tiêu Thần có ba mươi vạn quân thân vệ không rời, hôm nay đi nghe hát cho nên không thể mang nhiều như thế.

Ông chủ Liễu Yên Quán biết rõ vị khách này là tân quý của Nhung quốc cho nên không dám đắc tội, người trong quán này có quá nhiều kẻ hắn không thể đắc tội, nếu vị này thả ba mươi vạn quân xông lên thì không cần đùa giỡn hay nghe hát, lúc này hắn đổ mồ hôi lạnh toàn thân.

- Thì ra là Tiêu Đại Đô Đốc, hôm nay cũng tới nghe hát?

Lúc này thấy có mấy người đi tới, trong đó có tu sĩ mặc áo tím tiến lên, gương mặt hắn cười vui vẻ nhưng lại dùng giọng điệu mỉa mai nói:

- Dẫn theo ba mươi vạn quân đi nghe hát, bổn tướng mới nghe thầy lần đầu, hôm nay đúng là gia tăng kiến thức. Hẳn là Tiêu Đại Đô Đốc thật lo lắng có thích khách âm thầm đánh lén, lại sợ như vậy thì trái ngược với khí độ đại tướng một trời một vực.

Tiêu Thần ra vào đều mang theo thân quân là việc ai cũng biết, mấy người gần đó nghe xong cũng cười vang.

Mấy người này đều là đại tướng thân tính trong quân do Hô Lôi đại soái đề bạt lên, sau khi A Ba Thái chết, Tiêu Thần và Hô Lôi đại soái giằng co đã có thu hận nhất định, nếu đối mặt Vũ Di hầu còn khiếp sợ uy nghi hầu tước nên e ngại vài phần, nhưng đối với Tiêu Thần thì ít đi cố kỵ. Mặc dù công huân lớn nhưng không có phong thưởng. Hơn nữa hiện tại Yến Hoàng ra tay, đại sự quốc chủ chiếm đoạt Yết quốc bị ngăn cản, công huân của Tiêu Đại Đô Đốc có hiện hữu hay không còn chưa biết, có gì phải sợ chứ.

Sắc mặt Tiêu Thần đỏ lên, tức giận hừ một tiếng, trầm mặc một lát phất phất tay, thân quân lui ra ngoài, một mình một người đi vào trong quán.

Sau lưng có đám đại tướng Yết quốc cười vang không kiêng nể gì.

...

Nội tâm Hắc Nguyệt Thi Hoàng mừng như điên, không ngờ cơ hội hắn đau khổ chờ đợi chính là ngày hôm nay.

Xem ra Tiêu Thần này mấy ngày qua đã buông lỏng cảnh giác, lại bị người ta mỉa mai, dưới sự giận dữ mới bỏ thân quân đi một mình, loại cơ hội này mà bỏ qua sẽ bị sấm sét đánh chết!

Trong Liễu Yên Quán nhiều người hỗn tạp, phòng ngự cực thấp, với thủ đoạn của hắn muốn lẻn vào quá dễ dàng, tìm cơ hội giết Tiêu Thần tạo ra hỗn loạn đủ để giúp hắn thừa cơ chạy đi. Đến lúc đó thi triển bí thuật chui vào trong lòng đất, cho dù Nhung quốc chủ tự mình ra tay cũng mơ tưởng tìm được hắn!

Tận dụng thời cơ, mất đi là không còn.

Hiện tại không ra tay thì chờ tới khi nào.

Hắc Nguyệt Thi Hoàng tươi cười khát máu, vô thanh vô tức lẻn vào trong Liễu Yên Quán.

...

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...