Đạo (Dịch) – Chương 2216

A Ba Thái có không đúng thế nào cũng là cháu ruột của Hô Lôi, là đại tướng tâm phúc hắn đỡ lên trong quân! Bất kể xuất phát từ huyết mạch hay vì tôn nghiêm bản thân, hiện tại đối mặt Tiêu Thần làm khó dễ, Hô Lôi đại soái không thể lui về phía sau, hắn chỉ có thể đứng ra bảo toàn A Ba Thái!

Nhung quốc chủ cau mày thật sâu.

Đến đỡ Tiêu Thần là vì không muốn Hô Lôi đại soái, Vũ Di hầu không hòa thuận chính là mưu tính của mình. Chuyện hôm nay không như hắn mong muốn lại phát sinh không phải lúc. Trơớc mắt Tiêu Thần có công lớn, là mấu chốt xuyên qua sơn mạch Tiên Nhân Bất Độ công phá quận Vương Đỉnh, hiện tại hắn đứng trên địa nghĩa, chứng cớ vô cùng xác thực, nếu không xử trí A Ba Thái thì hắn sẽ thất vọng đau khổ... Hoặc là hôm nay hắn gào thét tại đây cũng là một cách thể hiện bất mãn, bất mãn quốc chủ làm như không thấy tình cảnh Tiêu tự bộ, cũng ở chính diện thể hiện hắn biết rõ thái độ của Nhung quốc chủ, hơn nữa thể hiện ngoài sáng Tiêu Thần trung tâm, nếu thật ẩn nhẫn không phá thì lúc đó Nhung quốc chủ sẽ sinh nghi. Cho nên hiện tại hắn rất khó quyết định, cũng không nguyện mất trung tâm của Tiêu Thần, lại không muốn bởi vì việc này mà sinh ra khoảng cách với Hô Lôi đại soái, hắn cực kỳ khó xử.

Tiêu Thần ngẩng đầu, hắn nhìn thẳng Hô Lôi đại soái, sắc mặt bình tĩnh và nói:

- Hô Lôi đại soái là nhân vật kiệt xuất của quân bộ Nhung quốc chúng ta, thống quân nhiều năm, từ trước đến nay đại nhân là người Tiêu Thần cực kỳ kính trọng, nhưng hành động hôm nay lại có bao che, tính mạng hai ngàn vạn tướng sĩ Tiêu tự bộ của ta lại bị một câu chinh chiến có công của đại soái là có thể bỏ qua tội nghiệt sao?

- Người chinh chiến có công trên chiến trường không chỉ có một ình Đại Tư Mã, tướng sĩ của bản đốc là công tâần của vương quốc, bọn họ thật sự không phải chết dưới thần thông của quân địch, mà là bị người nhà mưu hại mà chết! Nếu không đòi công đạo cho bọn họ sẽ làm vô số tướng sĩ của quân ta thất vọng đau khổ.

Hắn nói mặc dù bình thản nhưng lại không lưu chỗ trống xoay người.

Đối mặt cường giả Hư Sáng Thế cảnh đỉnh phong của Nhung quốc, Hô Lôi đại soái thống lĩnh trọng binh quyền hành ngập trờ, trong quân chỉ có một mình Vũ Di hầu mới có thể chống lại hắn! Mặc dù là Vũ Di hầu đối mặt Hô Lôi đại soái cũng chưa bao giờ cứng rắn và làm càn như vậy.

Hiện tại Tiêu Thần làm được.

Lúc này ánh mắt chúng tướng trong điện vô cùng khiếp sợ, tuy bọn họ không có hảo cảm gì với Tiêu Thần nhưng hiện tại cũng chấn kin vì hành vi của hắn. Không nói mặt khác, chỉ riêng khí độ dám giằng co với Hô Lôi đại soái đã làm bọn họ nhìn lên.

Hô Lôi đại soái vẫn bộ dáng không giận tự uy, đôi mắt hơi nheo lại, cũng không phá hư chỉnh thể uy nghi của hắn, ngược lại hắn khép hờ nửa mắt lại tăng thêm vài phần uy thế khiếp người. Sắc mặt của hắn trầm ổn, Tiêu Thần dám can đảm giằng co chính diện và trách cứ hắn như thế, trong lòng của hắn sinh ra ý niệm đầu tiên: không hổ là người từng được hắn xem trọng và lôi kéo.

Tiêu Thần tòng quân đến nay, trong khoảng thời gian ngắn nhiều lần kiến đại công, một đường lên chức thông suốt, hiện tại hắn xuyên qua Tiên Nhân Bất Độ chính là công lao ngập trời, không có gì bất ngờ hắn sẽ là đối thủ của hắn sau này.

Nhưng hắn là Hô Lôi, siêu âấp cường giả Hư Sáng Thế cảnh, lại là đại soái trong quân, mặc dù cường thế như Vũ Di hầu, ở trước mặt hắn cũng không quá đáng bó tay bó chân miễn cưỡng chống lại! Tiêu Thần ngày sau sẽ trở thành chính thức của hắn nhưng ít ra hiện tại hắn chưa có tư cách này.

- Bản soái muốn bảo vệ cũng không phải A Ba Thái, mà là một đại tướng lập nhiều công lao nhưng nhất thời hồ đồ! Bản soái sẽ không bởi vì hắn phạm sai lầm nhất thời mà bỏ qua tất cả công lao của hắn.

Hô Lôi đại soái lên tiếng, lời của hắn không nhiều nhưng ẩn chứa kiên định không lay chuyển. Đây là lần đầu tiên hắn đối mặt với tân tinh trong quân chất vấn lần âầu tiên, bất kể như thế nào cũng không được lùi nửa bước.

- Quốc chủ, thần nguyện bảo đảm thay A Ba Thái, chuyện ngày hôm nay nhất định không xảy ra, nếu không thần tự tay đánh chết hắn và tới trơớc mặt quốc chủ chịu đòn nhận tội, kính xin quốc chủ xem công lao của hắn mà mở một mặt lưới, cũng cho hắn cơ hội lập công chuộc tội, từ đó có thể tiếp tục kiến công trong quân.

Thái độ Hô Lôi đại soái rất đoan chính, trong tình huống chứng cớ rõ ràng cũng không có nghĩ sẽ giúp A Ba Thái trốn tránh trách nhiệm, hắn nghĩ cách làm sao giảm trừng phạt xuống thấp nhất.

Sắc mặt Nhung quốc chủ ngưng trọng, hắn không muốn nhìn thấy có chuyện xảy ra.

Tiêu Thần đột nhiên làm khó dễ, với tư cách là cự đầu đứng vững gót chân trong quân từ xưa tới nay, Hô Lôi sẽ không bao giờ cúi đầu trước một hậu bối đứng ra gây sự với hắn. Mặc dù hắn biết quốc chủ hiện tại sẽ đứng ra trấn an Tiêu Thần cũng quyết định không nhượng bộ.

Việc này liên quan tới quân uy của hắn.

Nếu hắn hạ lệnh trừng phạt A Ba Thái, Hô Lôi sẽ tuân theo nhưng quan hệ quân thần thân mật của hia người sẽ có khoảng cách, có lẽ sẽ trở thành mầm tai họa bất ổn ngày sau.

Nếu không rách phạt, dùng tâm tính của Tiêu Thần tất nhiên sẽ triệt để băng giá. Như vậy kế hoạch đỡ một kẻ thứ ba trong quân sẽ xảy ra ngoài ý muốn, hắn sẽ sinh lòng bất mãn với quốc chủ, làm sao có thể thần phục như trước.

Vào lúc này Nhung quốc chủ càng oán hận Tiêu Thần vài phần. Mặc dù ngươi bất mãn A Ba Thái âm thầm ra tay nhằm vào Tiêu tự bộ cũng không cần vỡ lỡ ra vào ngày hôm nay, ngày sau chờ ngươi cánh chim cứng rồi lại có cơ hội, cần gì nóng lòng nhất thời!

Tình hình trước mặt làm hắn lâm vào thế tiến toái lưỡng nan.

Ánh mắt Tiêu Thần nhìn lên người Nhung quốc chủ, trên mặt do dự và hành lễ, nói:

- Quốc chủ, thần không muốn làm ngài khó xử, nguyện ý sửa đổi lựa chọn, không bắt buộc ngài trừng phạt A Ba Thái.

Nói tới đây hắn dừng một lúc mới nói tiếp:

- Thần thỉnh quốc chủ cho phép, cho ta đấu một trận công bằng với Đại Tư Mã, nếu như A Ba Thái Đại Tư Mã có thể toàn thân trở ra thì chuyện hôm nay kết thúc, ân oán sẽ thanh toán xong.

Ánh mắt Nhung quốc chủ nhìn về phía Tiêu Thần ôn hòa vài phần, xem ra hắn vẫn có chừng mực, cũng không hoàn toàn bị lửa giận choáng váng đầu óc, hiểu rõ tạm thời phải ẩn nhẫn.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...