Đạo (Dịch) – Chương 2215

Nội tâm A Ba Thái kinh ngạc, hắn nói thầm Tiêu Thần đang muốn khó xử hắn, vốn hắn cũng không sợ hãi, hiện tại biết trên người Tiêu Thần có đại công ngập trời, trong nội tâm cũng khó tránh khỏi kinh hoảng, ánh mắt nhìn Hô Lôi đại soái, lúc này mới an tâm một ít.

- Tiêu Đại Đô Đốc nói lời ấy có ý gì, ta nghe không hiểu.

- Bản đốc cửu tử nhất sinh đi ngang qua Tiên Nhân Bất Độ, lại không biết vì sao Đại Tư Mã lại làm khó dễ nhiều lần, chẳng lẽ trong lòng có bất mãn nên khó xử ta?

- Chê cười! Bổn tướng thân là Đại Tư Mã, nhận được quốc chủ coi trọng, là trọng thần trong quân, tự nhiên phải hết lòng phân ưu vì quốc chủ.

A Ba Thái cười lạnh một tiếng, hắn cũng không sợ hãi chút nào:

- Hẳn bổn tướng hỏi nhiều vài câu là tận trung với quốc chủ, hay trong mắt Tiêu Đại Đô Đốc ngươi cố ý xem thành xảo quyệt ngăn cản?

Hô Lôi đại soái nhíu mày, sắc mặt hơi có vẻ âm trầm, tuy hắn biết A Ba Thái có một ít mờ ám, lại cho rằng Tiêu Thần sẽ không vạch mặt ngay lúc này. Ai ngờ hắn lại bộc phát vào lúc này làm cho hắn cảm thấy tính sai thời điểm, nội tâm sinh ra lãnh ý.

Hắn thật muốn nhìn Tiêu Thần hôm nay có thể sinh ra bao nhiêu sóng gió.

Ánh mắt Vũ Di hầu hơi rủ xuống, hắn nhìn hoa văn trên bàn, dường như trong đó có chuyện cực kỳ thú vị, hắn cũng không đặt chuyện đang diễn ra trong lòng.

Về phần đại tướng hai bên, sắc mặt đại tướng dưới trướng Hô Lôi đại soái giận dữ, bọn họ liên tục quát mắng Tiêu Thần cầm công mà kiêu, làm càn vô lễ! Đại tướng dưới trướng Vũ Di hầu ôm vai cười lạnh, song phương không có ấn tượng tốt nên sống chết mặc bây.

Sắc mặt Tiêu Thần biến thành âm trầm, hàn quang trong mắt bộc phát, hắn tiến lên và nói:

- Nếu Đại Tư Mã một lòng tận trung vì nước, Tiêu Thần cũng không một chút bất mãn, vì sao trong thời gian bản đốc rời doanh một tháng lại cướng ép nhúng tay vào quân vụ của ta?

Ánh mắt A Ba Thái có một tia tia kinh hoảng nhưng vẫn cưỡng ngạnh mở miệng.

- Bổn tướng thân là Đại Tư Mã, Tiêu tự bộ tuy độc lập dưới trướng của ngươi nhưng ngươi không ở trong doanh, theo chức quan mà nói bổn tướng có quyền tạm thay ngươi điều động đại quân! Việc này Hô Lôi đại soái đã biết, tại sao lại xem thành cưỡng ép nhúng tay quân vụ, kính xin Tiêu Đại Đô Đốc nói cẩn thận.

- Đại Tư Mã có quyền thay bổn tướng phát quân lệnh không giả nhưng chẳng biết tại sao triệu tập Tiêu tự bộ của bản đốc chủ công liên tục công phá thành Quân Vương? Vì sao Đại Tư Mã lại cắt giảm một nửa thời gian nghỉ ngơi và khôi phục của Tiêu tự bộ? Vì sao Đại Tư Mã lấy cớ vật tư khan hiếm giảm bớt một phần ba vật tư cung cấp Tiêu tự bộ? Vì sao Đại Tư Mã biết đại tướng dưới tay bản đốc bị thương vẫn bắt hắn xuất chiến đến nỗi vẫn lạc bên trong chiến trường?

- Trong thời gian một tháng ngắn ngủi, Tiêu tự bộ của bản đốc hao tổn hai ngàn vạn tướng sĩ, mấy con số này đã bằng tổng thương vong của bảy tháng trước khi khai chiến quận Vương Đỉnh! Không biết đại quân dưới trướng của Đại Tư Mã có hao tổn nghiêm trọng như vậy? Không biết đại quân các vị tướng quân trong đây có ai hao tổn hai ngàn vạn trong thời gian ngắn như vậy?

- Đại Tư Mã, ngươi nói một lòng tận trung vì nước, cũng không có bất mãn với Tiêu Thần ta, bản đốc hỏi ngươi một câu, vì sao trong một tháng ta không có mặt, Tiêu tự bộ trong tay ngươi liền chịu đủ khắt khe, trong một tháng quân số giảm hai thành! Nếu như bản đốc về chậm mấy tháng, phải chăng tướng sĩ Tiêu tự bộ sẽ chết hết không còn, chỉ còn lại trên danh nghĩa.

Tiêu Thần quát chói tai, hắn nói như gào thét truyền vào trong tay người trong đại doanh.

Đại tướng hai bên vào lúc này sinh ra khiếp ý, tuy bọn họ biết A Ba Thái đã tận lực làm khó dễ Tiêu tự bộ, việc này không liên quan tới mình cho nên không có ai điều tra kỹ càng, giờ phút này nghe Tiêu Thần nói thì biết vì sao hắn tức giận như vậy.

Một tháng có hai ngàn vạn tướng sĩ bỏ mình, tốc độ tổn thất như vậy quá khủng bố.

Hành động như vậy là tận lực tiêu diệt Tiêu tự bộ.

Ngay cả đám đại tướng dưới trướng Hô Lôi đại soái kêu gào Tiêu Thần cầm công mà kiêu cũng phức tạp và câm miệng, chậm rãi lui về hàng ngũ. Bọn họ không thích Tiêu Thần nhưng với tư cách đại tướng trong quân, bọn họ cực kỳ xem trọng tướng sĩ dưới trướng. Ngày bình thường không ngừng nghĩ cách giảm bớt thương vong của tướng sĩ, bọn họ có địa vị như hiện tại là nhờ vào tướng sĩ đổ máu trên chiến trường mới có được.

Cho nên A Ba Thái không tiếc dùng thủ đoạn hà khắc hao tổn tướng sĩ, tận lực trừ lực lượng của Tiêu tự bộ đã làm đại tướng trong doanh bất mãn nhưng chưa từng biểu hiện ra ngoài mặt.

Nội tâm A Ba Thái run lên, hắn tự nhiên biết rõ Tiêu Thần nói chuyện này không sai, chỉ cần phái người tra một chút là rĩ, giờ phút này sắc mặt của hắn tái nhợt, đầu đổ mồ hôi lạnh nhưng vẫn cố gắng giải thích:

- Đoạn thời gian trước công thành kịch liệt, trong quân thay phiên chưa đủ, vật tư khan hiếm, bổn tướng mới có quyết định như vậy. Về phần phái Tiêu tự bộ cường công thành Quân Vương cũng là muốn ma luyện bọn họ, càng có cơ hội giúp bọn họ thành lập công huân trên chiến trường...

Hắn chưa nói xong liền bị Tiêu Thần cười to cắt ngang.

- Ha ha ha ha! Dựa theo ý của Đại Tư Mã, bản đốc còn phải cảm tạ ngươi! Vì sao Đại Tư Mã không giao cơ hội ma luyện trên chiến trường giao cho bộ chúng dưới trướng của ngươi, lại muốn thiên vị Tiêu tự bộ của bản đốc!

- Một tháng hai tổn hai ngàn vạn, loại thiên vị này Tiêu tự bộ ta không chịu nổi.

Sắc mặt A Ba Thái trắng bệch, đầu đầy mồ hôi, vào lúc này Tiêu Thần không cho hắn cơ hội cưỡng từ đoạt lý, trực tiếp quay người hành lễ với Nhung quốc chủ:

- Thần vì nước không quản sống chết xuyên qua Tiên Nhân Bất Độ, đại quân của thuộc hạ lại bị người ta tận lực hãm hại như thế, kính xin quốc chủ lấy lại công đạo cho tướng sĩ đã hi sinh.

Hô Lôi đại soái chau mày, vào lúc này hắn đứng lên hành lễ với Nhung quốc chủ:

- Quốc chủ, A Ba Thái tạm chưởng quân vụ Tiêu tự bộ thì thần có biết, lại không biết hắn làm chuyện hồ đồ sai trái như vậy, thần lại không có phát giác cho nên mới tạo thành hậu quả như vậy, hôm nay thần cũng có trách nhiệm, chỉ xin quốc chủ xem công lao của A Ba Thái chém giết vì nước lâu nay mà tạm tha hắn lần này.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...