Đạo (Dịch) – Chương 2217

Trong mắt Nhung quốc chủ xem ra, tu vi của Tiêu Thần chỉ là Tạo Vật tiểu thành cảnh, mà A Ba Thái chính là Tạo Vật đại thành cảnh, lúc này đưa ra yêu cầu như thế là nhượng bộ biến tướng.

Hiển nhiên Hô Lôi đại soái và nhiều đại tướng trong trướng cũng nghĩ như vậy, chỉ có Vũ Di hầu nhíu mày không dấu vết, ánh mắt nhìn Tiêu Thần, nhớ tới ngày đầu tiên ở Tán Quân Doanh tên này đã đánh chết đám người Vũ Di Xương, cũng tận diệt lực lượng của mọi người xếp vào trong Tán Quân Doanh, thấy thế cũng là nhân vật cường ngạnh, tại sao hôm nay hắn lựa chọn nhượng bộ.

Chỉ sợ chuyện này không đơn giản như đám người quốc chủ suy nghĩ, nhưng việc này có quan hệ gì với hắn? Cho dù là Hô Lôi đại soái hay là quốc chủ muốn đỡ Tiêu Thần đều là đối thủ của hắn trong đại quân Nhung quốc, nhìn bọn họ xung đột thì hắn ngày sau mới thuận lợi. Nếu như thế tội gì đi nhắc nhở.

Sắc mặt Hô Lôi đại soái đã bình tĩnh, hắn cũng không vui mừng khi Tiêu Thần nhượng bộ, hắn cho rằng đây là việc bình thường.

Về phần khiêu chiến, đây chỉ là bậc thang mà thôi, như vậy cũng giúp hắn có thể bàn giao với đại quân Tiêu tự bộ.

Tiêu Thần lui bước, Hô Lôi đại soái cũng không đuổi theo không bỏ, đó là làm khó quốc chủ, dù sao chuyện hôm nay xét đến cùng là A Ba Thái làm sai trước.

Cho nên sau khi Tiêu Thần lên tiếng thì hắn cũng im lặng không nói.

A Ba Thái đi theo bên người Hô Lôi đại soái nhiều năm, tự nhiên cũng hiểu rõ hắn, từ tâần thái cũng nhìn ra suy nghĩ trong nội tâm đối phương, lập tức chắp tay với Nhung quốc chủ và nói:

- Thần nguyện tiếp nhận luận bàn với Đại Đô Đốc một phen.

Hôm nay thân phận của Tiêu Thần là mấu chốt, chính là nhân vật trọng điểm giúp Nhung quốc phá được quận Vương Đỉnh, tự nhiên không thể bị thương, một khi giao chiến sẽ làm hắn ăn đau khổ nhưng không thể giết hắn, như vậy đại soái, quốc chủ cũng không truy cứu việc trước đó.

Hắn có ý niệm như vậy, A Ba Thái cũng có kế hoach trong lòng, dùng hắn tu vi Tạo Vật đại thành của hắn, tự nhiên có tự tin mười phần, còn ngoài ý muốn sao?

Hừ! Điều này sao có thể!

- Tốt!

Nhung quốc chủ vui vẻ hài lognf.

- Nếu hai người thỉnh chiến, cô liền đáp ứng các ngươi sở cầu.

Nói tới đây ánh mắt Nhung quốc chủ nhìn sang Vũ Di hầu, cười nói:

- Vũ Di hầu, trên người của ngươi tùy thân mang theo Huyết Nhục chiến trường chảy ra từ viễn cổ tiên vực, chẳng biết thể mở ra cho mọi người thưởng thức hay không.

Vũ Di hầu thoáng xoay người hành lễ:

- Quốc chủ mở miệng, thần không dám không đồng ý!

Vào lúc hắn lên tiếng có hào quang sáng lên, một cái bàn vuông màu đỏ xuất hiện, hắn ném ra ngoài biến thành cái bàn lớn một trượng trong doanh trướng, một cánh cửa hư ảo xuất hiện.

- Quốc chủ, thỉnh!

Nhung quốc chủ cười “Ha ha sau đó đứng lên đi vào cánh cửa. Hắn cũng không làm ra vẻ, vào lúc này tiến vào bên trong.

Hô Lôi đại soái, Vũ Di hầu đi theo sau.

Đại tướng hai bên cũng đi vào.

Nơi này chỉ còn A Ba Thái cùng Tiêu Thần mà thôi.

- Tiêu Thần, mặc dù bổn tướng thật muốn ám hại Tiêu tự bộ ngươi thì thế nào?

A Ba Thái cười lạnh một tiếng, hắn cất bước đi vào bên trong.

- Ha ha, nếu như ngươi muốn trả thù, cứ phóng ngựa tới, bổn tướng sẽ chờ ngươi trong Huyết Ngục chiến trường.

Hắn vừa dứt lời liền đi vào bên trong.

Tiêu Thần chậm rãi ngẩng đầu lên, khuôn mặt bình tĩnh, ánh mắt của hắn biến thành âm trâm.

Tính chọc giận hắn sao?

Kỳ thật hoàn toàn không cần thiết như thế... Sau khi biết Tiêu tự bộ bị hãm hại, Hổ Vương vẫn lạc thì A Ba Thái đã biến thành người chết trong mắt Tiêu Thần, hắn cần gì phải tính toán so đo với người chết chứ.

Tuy như vậy sẽ bạo lộ tu vi che giấu, thậm chí sẽ mang tới phiền toái không nhỏ nhưng Tiêu Thần lại không có nửa điểm do dự. Có một số việc không phải lựa chọn theo lý trí là tốt nhất, cũng phải có chuyện phải làm.

Cũng như hiện tại.

Tiêu Thần cất bước đi vào trong cánh cửa, chờ ánh mắt hắn khôi phục, thân ảnh đã xuất hiện trong chiến trường cực lớn, nhìn chung quanh thấy nó lớn trăm vạn dặm.

Nơi này có sóng nước dập dền như máu tươi, sát khí nồng đậm bốc lên trời. Chung quanh chiến trường là vô số mây đen sền sệt như mực, trong đó mơ hồ có thể nhìn thấy vong hồn bay lên, chúng gào thét thê lương thảm thiết, chắn xét lẫn nhau nhưng không chết thật, chỉ có thể giày vò giãy dụa trong thống khổ, vĩnh viễn không được siêu sinh!

Tu sĩ vẫn lạc trong Huyết Ngục chiến trường, vong hồn sẽ bị thu vào trong sương mù. Từ vong hồn vô cùng vô tận chung quanh, từ đó có thể thấy được nơi này chết quá nhiều người.

Huyết sắc chiến trường!

Sát khí nồng đậm!

Vong hồn gào thét!

Cấu trúc này gây trùng kích tâm lý rất mạnh, nếu đổi thành tu sĩ có tu vi tâm tính không mạnh, chỉ cần xuất hiện ở nơi này đã bị áp chế, tu vi không thể phát huy toàn lực.

Hôm nay tu sĩ tiến vào trong chiến trường đều là cường giả ngoài Tạo Vật, nhìn quen đại quân chém giết, mặc dù bọn họ nhíu mày vì sát khí nơi đây nhưng không bị nó ảnh hưởng.

Thời điểm Tiêu Thần tiến vào, Nhung quốc chủ, Hô Lôi đại soái, Vũ Di hầu đang ngồi trên ghế phía trên cao, ánh mắt nhìn mặt đất phía dưới.

A Ba Thái đã đứng trong chiến trường, mặt không biểu tình, trong mắt mang theo âm lãnh sâu đậm.

Ánh mắt Tiêu Thần nhìn đối phương, bên ngoài cơ thể sinh ra hào quang, thân ảnh đã xuất hiên cách A Ba Thái không xa, hai người nhìn nhau.

Không ai nói gì, ánh mắt hai người tỏa sáng, khí tức trong người bộc phát, linh quang hóa thành hai ngôi sao băng, dùng xu thế sét đánh không kịp bưng tay đánh giết lẫn nhau.

A Ba Thái âm thầm khiếp sợ, Tiêu Thần thật sự không phải kẻ phàm tục, hắn dùng tu vi Tạo Vật tiểu thành lại có thể chém giết chính diện với hắn, tuy lâm vào hạ phong nhưng không rơi vào hoàn cảnh xấu. Dùng tu vi Tạo Vật tiểu thành lại có thể đấu với cường giả Tạo Vật đại thành là chuyện cực kỳ hiếm thấy.

Nội tâm của hắn cười lạnh không thôi, dù vậy thì thế nào, tu vi hai người cách nhau quá xa, cho dù ngăn cản thì thế nào, nếu không phải đối phương có uy năng thần thông rất mạnh, hiện tại đã bị hắn đánh chật vật không chịu nổi.

Vẻ mặt Hô Lôi đại soái bình tĩnh, hắn sớm đoán được việc như vậy, A Ba Thái chiếm thượng phong tuyệt đối, bởi vì lo lắng trọng thương Tiêu Thần cho nên chưa từng toàn lực ra tay, sắc mặt càng bình thản.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...