Trong điện là Hô Lôi đại soái, Vũ Di hầu ngồi hai bên, vào lúc này cau mày ngưng trọng.
- Tám tháng ngắn ngủi nhưng quân ta hao tổn đã hơn sáu trăm triệu, tiếp tục như vậy phải dùng tính mạng bao nhiêu tướng sĩ lấp vào?
Nhung quốc chủ lên tiếng, hắn vô cùng tức giận.
- Đáng giận! Yết quốc chủ không tiếc đại quân chết tổn thương điên cuồng ngăn cản quân ta phá thành, hiển nhiên muốn kéo Nhung quốc chúng ta vào vùng bùn chiến tranh, mặc dù cuối cùng chiến thắng nhưng đại quân ta không còn bao nhiêu tướng sĩ, không khác gì lưỡng bại câu thương tiện nghi kẻ khác.
- Nếu có thể phá thành, cô nhất định sẽ đích thân giết tôn khốn này mới có thể tiêu mối hận trong lòng.
- Chúng thần vô năng, không cách nào vì nước phân ưu, xin quốc chủ thứ tội.
Hô Lôi đại soái, Vũ Di hầu đồng thời đứng dậy, trong mắt đầy bất đắc dĩ.
Quận Vương Đỉnh chống cự mạnh vượt xa dự đoán của bọn họ.
- Hô Lôi, Vũ Di đứng lên đi, công lâu không được không phải lỗi của các ngươi.
Nhung quốc chủ khoát khoát tay, miễn cưỡng thu liễm tức giận trên mặt, hắn bình tĩnh và nói:
- Theo cách nhìn của các ngươi, trước mắt cô nên làm sao bây giờ?
- Quốc chủ, trận chiến này tiến hành tới hiện tại chỉ có hai con đường có thể chọn. Một là tiếp tục tấn công điên cuồng, không tiếc trả giá lớn nắm lấy quận Vương Đỉnh, hai là tạm hoãn thế công chờ phương pháp khác.
Hô Lôi đại soái có quan hệ rất sâu vơis Nhung quốc chủ, hiện tại vào thời điểm mấu chốt cũng chỉ có hắn mới không có cố kỵ.
Vũ Di hầu khẽ gật đầu:
- Thần đồng ý Hô Lôi đại soái nói.
Hiện tại hai đại thần của hắn đều nói không rõ nhưng Nhung quốc chủ làm sao không nhìn ra ý bọn họ, đó là khuyên can hắn tạm thời ngưng chiến để tránh tạo thành thế cục không thể vãn hồi.
Tâm tư Nhung quốc chủ như gương sáng nên hiểu ngay, hiện tại hắn vẫn không quyết định, lúc này nghe hai đại tướng nói thế cũng biết ý của bọn họ đại biểu ý của tướng sĩ trong quân, xem ra trận chiến này không thể đánh tiếp.
Vào lúc này hắn nhớ tới một cái tên, nếu như hắn thật xuyên qua Tiên Nhân Bất Độ, thế cục khó xử trước mắt sẽ không như vậy. Hiện tại đã qua hơn một tháng nhưng không có tin tức gì, sợ rằng hắn đã gặp bất trắc. Hắn ẩn ẩn có cảm giác, Nhung quốc chủ cũng phát giác được A Ba Thái có một ít mờ ám không ngăn cản... Bởi vì người chết không có bất kỳ giá trị lợi dụng gì.
Ý niệm xuất hiện trong đầu, Nhung quốc chủ áp chế suy nghĩ xuống, thở dài, trong nội tâm đã có quyết định... Tạm hoãn chiến sự đi. Tuy như vậy sẽ tổn thương uy vọng của hắn nhưng cũng là không có lựa chọn nào khác. Vào thời điểm này trên bàn có linh thạch sáng lên.
Nhung quốc chủ nhướng mày, trước mắt hắn đang thương nghị quân vụ với Hô Lôi đại soái, Vũ Di hầu trong trướng, sớm có phân phó không cho phép có kẻ nào quấy rầy, trong nội tâm chưa phát giác đã có vài phần tức giận. May mắn hắn không trực tiếp phát tác, thân quân dưới trướng hắn từ trước tới nay rất đúng mực, có lẽ thật sự có chuyện khẩn yếu quan đầu, chờ biết rõ việc gì lại xử lý không muộn.
Hắn mở cấm chế và nói:
- Chuyện gì quấy rầy cô?
Lời nói bình thản nhưng đại tướng bên ngoài cảm ứng được lạnh lùng ẩn chứa trong đó, hắn đổ mồ hôi rậm rạp và nói:
Đột nhiên thân thể Nhung quốc cứng đờ, trong mắt bộc phát thần quang chói mắt, trong mắt khiếp sợ của Hô Lôi đại soái cùng Vũ Di hầu, Nhung quốc chủ đứng lên, lúc này mới phát giác được bản thân thất thố, hắn ngồi xuống hít sâu một hơi và nói:
- Truyền!
Nói xong thân quân ngoài trướng cho Tiêu Thần vào, Tiêu Thần mặc áo giáp Đại Đô Đốc tiến vào trong trướng.
- Thần Tán Quân Doanh Thống Lĩnh Đại Đô Đốc Tiêu Thần, tham kiến quốc chủ!
- Tiêu khanh mau mau đứng dậy.
Ánh mắt Nhung quốc chủ nhìn lên người Tiêu Thần, ánh mắt mang theo nóng bỏng.
- Chuyện làm như thế nào?
Tiêu Thần chắp tay hành lễ, hắn lên tiếng:
- Nhờ phúc của quốc chủ, thần may mắn không làm nhục mệnh!
Xoạt!
Nhung quốc chủ lại đứng lên, vương giáp trên người va chạm leng keng đụng ngã một chồng quân vụ trên bàn, gương mặt hắn đỏ lên và nói:
- Thật sự?
- Thần có thể lập Thiên Đạo khế ước, tuyệt không dám lừa gạt quốc chủ.
- Ha ha! Tốt! Tiêu khanh lập nhiều công huân khoáng thế, trận chiến này quân ta chiến thắng, cô tất nhiên sẽ ban thưởng cho ngươi, ngươi sẽ đạt được ban thưởng xứng đáng.
- Tạ quốc chủ!
Vẻ mặt Hô Lôi đại soái, Vũ Di hầu kinh nghi, bọn họ đã phát hiện Tiêu Thần rời doanh vào một tháng trước nhưng lại không biết đã xảy ra chuyện gì. Nhưng hiện tại thấy quốc chủ như thế liền biết không tầm thường.
Nhung quốc chủ hưng phấn đỏ mặt, ánh mắt nhìn hai qua thủ hạ, thấy bọn họ khó hiểu nên vui vẻ nói:
- Hô Lôi, Vũ Di hai người không cần ngạc nhiên, việc này chính là tuyệt mật, không ai ngoài cô cùng Tiêu khanh biết được, nhưng hôm nay việc này đã thành, quận Vương Đỉnh sẽ là vật trong tay cô.
Nói tới đây hắn thoáng dừng lại, lập tức nói:
- Tháng trước Tiêu khanh chờ lệnh độc thân đi xuyên qua Tiên Nhân Bất Độ, hôm nay đã thành công!
Tiên Nhân Bất Độ!
Sắc mặt Hô Lôi đại soái, Vũ Di hầu biến hóa, ánh mắt nhìn lên người Tiêu Thần mang theo khiếp sợ khó nói thành lời.
Khó trách quốc chủ thất thố như vậy, nếu thật sự có thể xuyên qua Tiên Nhân Bất Độ, dùng giới tử thế giới dẫn đầu đại quân thần không biết quỷ không hay tiến vào phía trong quận Vương Đỉnh, từ đó lo gì không phá được quận Vương Đỉnh!
Lần này quả nhiên là công lao ngập trời.
Nếu đúng là như vậy, phong thưởng sau chiến, sợ rằng trong Nhung quốc sẽ có thế lực chống lại hai người rồi!
- Chúc mừng quốc chủ!
Tuy hai người nghĩ như thế nhưng nhanh chóng quay trở về với hiện thực, trên mặt không lộ ra chút gì đó, kính cẩn hành lễ, vẻ mặt vui mừng.
Hô Lôi đại soái cũng phát hiện chuyện của A Ba Thái, vào lúc này hắn cau mày, xem ra phải nhắc nhở hắn thu liễm một ít.
- Hôm nay Tiêu khanh trở về, cô sẽ âm thầm điều đại quân cho Tiêu khanh dẫn đầu tiến vào quận Vương Đỉnh. Việc này tất nhiên không thể giấu diếm chúng tướng, cũng là thời điểm nên cho bọn họ biết rồi.
- Hai người các ngươi đi chuẩn bị âm thầm triệu tập võ tướng ngoài chính tam phẩm tới vương trướng nghị sự vào trưa hôm nay. Nhớ kỹ, việc này quan hệ với vận mệnh quốc gia, nhất định phải giữ bí mật tuyệt đối, không thể lộ ra phong thanh.
Nhung quốc chủ trầm giọng lên tiếng.
- Dạ!
Hai người Hô Lôi đại soái, Vũ Di hầu hành lễ sau đó rời đi.
Tiêu Thần chắp tay, nói:
- Quốc chủ, thần chạy về nóng lòng báo với quốc chủ việc này, chưa tới quay về nơi trú quân xem xét, thỉnh quốc chủ đồng ý ta tạm thời về doanh.
Bình luận