Đạo (Dịch) – Chương 2213

Nhung quốc chủ hơi trầm ngâm, trên mặt vui vẻ nhàn nhạt, hắn càng thỏa mãn với thái độ của Tiêu Thần.

- Tiêu khanh ngươi đi đường mệt nhọc, có thể tạm thời đi nơi trú quân điều tức một lát, buổi trưa cô phái người gọi ngươi.

- Tạ quốc chủ!

Tiêu Thần hành lễ, hắn lui hai bước mới quay người rời đi.

...

Hai người Trương Lương Đống, Đạo Ma đột nhiên nhận được mệnh lệnh, hai người dẫn đầu đại quân rời khỏi nơi trú quân, có thể nghỉ ngơi và hồi phục năm ngày lại tiếp tục công thành.

Mệnh lệnh này quá quỷ dị, từ hơn tháng trước tới hiện tại, Tiêu tự bộ nghỉ ngơi ngắn nhất, lúc nào có loại đãi ngộ này.

Bọn họ nhanh chóng biết được nguyên nhân.

Đại Đô Đốc về doanh!

Vào lúc này đại quân chém giết trên chiến trường chết tổn thương thảm trọng, đại tướng cắn răng không nói một lời nhưng ánh mắt đắng chát.

Lúc Tiêu Thần bước vào Tiêu tự bộ, đại quân chưa về doanh nhưng hắn biết nhiều việc.

Tỷ như A Ba Thái Đại Tư Mã hạ lệnh Tiêu tự bộ chủ công thành Quân Vương.

Tỷ như A Ba Thái Đại Tư Mã hạ lệnh Tiêu tự bộ thay phiên nghỉ ngơi và hồi phục thời gian giảm phân nửa.

Tỷ như A Ba Thái Đại Tư Mã hạ lệnh, vật tư trong quân khan hiếm cho nên cung ứng Tiêu tự bộ giảm một phần ba.

...

Tỷ như thời gian một tháng ngắn ngủi Tiêu tự bộ hao tổn hai ngàn vạn quân!

Sắc mặt Tiêu Thần tái nhợt, hắn đứng ngoài nơi trú quân nhìn vô số tướng sĩ mệt mỏi bị thương quay về.

- Đại Đô Đốc!

Hơn mấy ngàn vạn đại quân ầm ầm quỳ xuống, bọn họ không cam lòng và tức giận, vào lúc này nội tâm của tướng sĩ chung quanh chấn động, bọn họ biết rõ những gì Tiêu tự bộ phải chịu trong một tháng qua.

Tiêu Thần khẽ gật đầu, ánh mắt đảo qua đại tướng dưới trướng, hắn nói:

- Các ngươi yên tâm, bản đốc đã trở lại, sẽ không có kẻ nào có thể áp bức các ngươi nửa điểm.

Đột nhiên Đạo Ma tiến lên quỳ xuống, hắn nói đầy bi thương.

- Đại Đô Đốc, Hổ Vương Tướng quân đã vẫn lạc trong chém giết.

Thân thể Tiêu Thần cứng đờ, qua một lúc sau hắn nói:

- Lúc nào?

- Mười ngày trước.

Tiêu Thần hơi nhắm mắt, trong đầu nhớ lại lần đầu tiên gặp Hổ VƯơng, sau này sẽ không thể nghe được tiếng cười phóng khoáng của hắn. Hắn nhận lời, sau khi chiến sự kết thúc sẽ hưởng phúc với bọn họ. Hôm nay là thời điểm sắp kết thúc chiến tranh nhưng Hổ Vương lại vẫn lạc... Nội tâm Tiêu Thần sinh ra cảm giác áy náy.

- Đại Đô Đốc, Hổ Vương Tướng quân vốn bị thương trong chiến đấu nhưng A Ba Thái Đại Tư Mã lại bảo hắn suất quân công thành, lúc này mới sẽ bị địch tướng chém giết, hắn chết oan uổng, kính xin Đại Đô Đốc đòi công đạo cho hắn!

- Thỉnh Đại Đô Đốc đòi lại công đạo!

Hơn mấy ngàn vạn đại quân gào thét, tiếng gầm cuồn cuộn xuyên qua tầng mây.

Một lúc sau Tiêu Thần mở mắt ra, ánh mắt lạnh như băng không mang theo chút nhiệt độ nào.

- Các ngươi yên tâm, việc này bản đốc sẽ không bỏ qua! Tất cả tướng sĩ Tiêu tự bộ bỏ mình sẽ được nghỉ ngơi.

- Về doanh, nơi này không phải nơi nói chuyện.

- Vâng!

Đại quân nhập doanh, sau khi dàn xếp tất cả, Tiêu Thần quay về lều lớn, hắn ngồi một mình sắc mặt âm trầm, trong mắt sinh ra sát cơ.

Trong một tháng ngắn ngủi Tiêu tự bộ bị người ta hãm hại như thế, hắn không tin Hô Lôi đại soái không phát giác, Nhung quốc chủ sẽ không biết việc này, mà lại lựa chọn cố ý bỏ qua... Ý niệm tới đây, nội tâm Tiêu Thần rét lạnh, hàn ý quá nặng.

...

Trước buổi trưa, trung quân thân binh đến đây triệu Tiêu Thần tiến vào vương trướng.

Tiêu Thần rời đi, thần thái bình tĩnh, hắn đã khôi phục như thường giống như chưa từng có chút khác thường, dẫn đầu một đám thân binh đi tới vương trướng.

Trơớc vương trướng dùng Hô Lôi đại soái, Vũ Di hầu cầm đầu và đại tướng tới đầy đủ, sắc mặt bọn họ nghi hoặc, không biết đã xảy ra chuyện gì.

Tiêu Thần đã đến chi tế, lập tức hấp dẫn ánh mắt mọi người, không ít người đang cười lạnh.

A Ba Thái là một trong số đó.

Hắn biết được Tiêu Thần đã về doanh nhưng không đặt trong lòng. Hắn là chính nhị phẩm Đại Tư Mã, mặc dù Tiêu Thần phát giác hắn động tay chân thì thế nào? Trước mắt chỉ có thể nén giận.

Nhưng hắn khó hiểu là Hô Lôi đại soái lại bảo hắn thu tay... Có lẽ là bận tâm thể diện quốc chủ. Tuy A Ba Thái không cam lòng nhưng chỉ có thể xác nhận, nội tâm hắn cười lạnh, nếu như có thể làm Tiêu Thần hi sinh vì nước thì hắn sẽ không bỏ qua.

Thần thái Tiêu Thần bình tĩnh, quanh người sinh ra lãnh ý, chậm rãi đứng ngoài hai phe, hắn không quan tâm tất cả đại tướng chung quanh, ngay cả Hô Lôi đại soái cùng Vũ Di hầu cũng không nằm trong phạm vi đó.

Điều này làm không ít đại tướng biến sắc và tức giận.

Hô Lôi đại soái nhướng mày, trong nội tâm thở dài, xem ra sau lần này hắn sẽ thành người lạ với Tiêu Thần.

Vũ Di hầu không có chút biến hóa nào, hắn cúi đầu không biết nghĩ gì.

- Quốc chủ có lệnh, triệu các vị tướng quân vào trướng nghị sự!

Thân quân đại tướng lên tiếng, dùng Hô Lôi đại soái, Vũ Di hầu cầm đầu, đại tướng trong quân đi vào trong trướng.

- Chúng thần tham kiến quốc chủ.

Nhung quốc chủ ngồi trên cao, khí độ uy nghi, hắn khoát tay nói:

- Chư khanh miễn lễ, đứng dậy đi.

Chúng tướng trong trướng đồng ý, người có tước vị công, hầu đều ngồi xuống, chỉ còn đại tướng trong quân đứng hai bên.

Ánh mắt Nhung quốc chủ nhìn chung quanh, thấy đại tướng đông đủ thì gật đầu, hắn ho khan và nói:

- Hôm nay triệu tập chúng tướng tới đây chính là có việc quan trọng quân tình muốn báo với các ngươi. Cô đã nói trước, chuyện hôm nay các ngươi đều phải lập Thiên Đạo khế ước, trước khi việc này hoàn thành, tuyệt đối không đươc nói với bất cứ kẻ nào, nếu không Thiên Đạo cắn trả!

Nội tâm chúng tướng trong điện chấn động, có thể làm quốc chủ triệu tập đại tướng vào thương nghị, hơn nữa còn trịnh trọng như thế, quả nhiên là có chuyện quan trọng tuyên bố! Bọn họ không dám chậm trễ, lúc này lập tức lập Thiên Đạo khế ước.

Nhung quốc chủ cảm ứng xác định mọi người đã thề, lúc này mới trầm giọng nói:

- Chuyện này quan hệ tới cả quốc gia, nếu việc này thàh thì quận Vương Đỉnh ngay trong tay chúng ta! Nhung quốc có thể thành đại sự, chúng khanh sẽ được ban thưởng.

- Tiêu khanh, chuyện cụ thể do ngươi nói.

Đại tướng trong doanh chấn động, ánh mắt nhìn lên người Tiêu Thần và không biết xảy ra chuyện gì có thể công chiếm quận Vương Đỉnh trong thời gian ngắn.

Tiêu Thần đứng lên hành lễ với Nhung quốc chủ sau đó nói:

- Tháng trước bản đốc nhận lệnh quốc chủ, tạm rời quân doanh xông vào sơn mạch Tiên Nhân Bất Độ phân ưu cùng quốc chủ, phá được quận Vương Đỉnh. Về phần hôm nay nhờ phúc của quốc chủ phù hộ, may mắn không làm nhục mệnh hoàn thành việc này, ta đã đi ngang qua sơn mạch Tiên Nhân Bất Độ, hôm nay trở về phục mệnh với quốc chủ.

Chương 2214vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnĐạo (Dịch)– một bộ truyện thuộc thể loạiTiên Hiệpđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...