Trong lúc đó sắc mặt Tiêu Thần biến hóa, kim ấn rút một tia nguyên thần trong cơ thể của hắn ra, cũng không phải thần thức tầm thường, mà là bộ phận linh hồn của hắn, tuy cực nhỏ nhưng nếu muốn bổ sung phải hao phí không ít thời gian và tinh lực.
Vào lúc này không chờ hắn nghĩ nhiều, một tia linh hồn bị kim ấn rút đi trực tiếp rót vào trong trong một điểm do lực lượng như nước chảy tạo thành.
Vừa có một tia linh hồn tiến vào bên trong, thân thể Tiêu Thần hơi chấn động, hắn nhắm mắt lại, nguyên thần màu vàng trong không gian nguyên thần sinh ra hào quang sáng ngời, thậm chí còn xuyên thấu qua trở ngại thân thể của hắn, mặt ngoài thân thể của hắn đắm chìm trong hào quang nhàn nhạt.
Kim quang không phải tới từ kim ấn, mà là nguyên thần của Tiêu Thần.
Cuối hang đá, kim ấn, Tiêu Thần và năng lượng như nước, giờ phút này đồng thời sinh ra hào quang màu vàng, tuy có khác bêệt nhưng trong cảm ứng lại có cảm giác hoàn toàn giống nhau, sáng tắt lập loè như hô ứng với nhau.
Lúc này Tiêu Thần thở ra một hơi, hắn mở mắt ra, một tầng kim quang bên ngoài cơ thể đã biến mất, nguyên thần sinh ra cảm giác suy yếu và vô lực, đây là biểu hiện lực lượng hao tổn quá nặng.
Hiện tại hắn không rãnh bận tâm việc này, ánh mắt của hắn nhìn cảnh vật hơi lẫn lộn.
Hôm nay hắn biết được vì sao kim ấn xuất hiện ở nơi này, bởi vì nó muốn rút ra một tia nguyên thần của Tiêu Thần rót vào trong năng lượng của yêu vật như Long mà không phải Long kia, từ đó giúp hắn bồi dưỡng phân thân thứ ba.
Vì sao phải làm như vậy? Rốt cuộc phân thân thứ ba làm được gì? Yêu vật giống Long không phải Long kia là thứ gì... Dường như trong đó còn có rất nhiều bí ẩn...
Tiêu Thần thoáng cảm ứng, nguyên thần sinh ra liên hệ với một đám năng lượng của yêu vật kia, năng lượng kia đang quay cuồng, mơ hồ tạo thành thân ảnh một tu sĩ đang ngồi khoanh chân, nhưng khoảng cách hình thành chân chính còn cần một đoạn thời gian. Nhưng vật ấy dung nhập một tia linh hồn của mình, là đệ tam phân thân không thể nghi ngờ... Tinh tế cảm ứng, dường như trong đó có khác biệt, cụ thể là khác ở điểm nào thì hắn cũng không rõ. Hơn nữa nội tâm của hắn có trực giác, mười ba bộ hài cốt trong hang đá và không tiếc linh hồn chuyển giới mười ba lần, suy nghĩ muốn truy cầu có lẽ là phân thân thứ ba! Có thể làm cho đại năng này cầu mãi mà táng thân ở nơi đây đã đầy đủ chứng minh phân thân thứ ba trân quý cỡ nào! Điều này cũng làm nội tâm của hắn sinh ra chờ mong, ngưng tụ phân thân thứ ba sẽ có cái gì?
Kim ấn hiện tại thu liễm tất cả hào quang của nó, hoa văn tinh xảo phng cách cổ xưa kia cũng nhanh chóng biến mất không thấy gì nữa, trực tiếp dung nhập vào trong nguyên thần Tiêu Thần, hào quang màu vàng của bản thân ảm đạm hơn nhiuef, hiển nhiên hôm nay hao tổn không nhẹ.
Hào quang màu vàng chói mắt biến mất không thấy gì nữa, một đám hào quang cuối cùng trong hang đá ảmđaạm, chỉ có hào quang đang hội tụ trong đầu yêu vật giống Long không phải Long kia, nó vẫn nhúc nhích và tỏa hào quang như cũ.
Tiêu Thần hơi cau mày sau đó hắn lắc đầu, hắn cũng áp chế suy nghĩ trong nội tâm. Nếu kim ấn đã ra tay thậm chí không tiếc tự tổn giúp hắn thành tựu phân thân thứ ba thì tất nhiên có lý do của nó, hắn sẽ không bỏ qua.
Dựa vào xu thế này, phân thân thứ ba ngưng tụ thành công rất nhanh, tuy không phải hoàn thành trong sớm chiều nhưng mục tiêu của hắn lần này không phải trì hoãn ở nơi này quá nhiều, cũng không phải chờ phân thân thứ ba.
Trầm ngâm một lát, Tiêu Thần lấy một cái ngọc giản và lạc ấn tất cả nội dung, hắn đưa tay ném vào trên đầu yêu vật giống Long mà không phải Long kia.
Nếu như phân thân thứ ba ngưng tụ hoàn thành, mặc dù hắn không hề ở nơi này, như vậy có thể dựa vào ngọc giản tới đây tìm hắn. Về phần an toàn... Trong sơn mạch Tiên Nhân Bất Độ này không có kẻ nào có thể quấy rầy phân thân thứ ba ngưng tụ, hắn không cần hao phí đầu óc.
Làm xong việc này, Tiêu Thần không tiếp tục dừng lại mà là quay người rời đi.
Sau khi hắn rời khỏi hang đá, thần thức dò xét cũng không phát hiện bên ngoài hang đá có nguy hiểm, linh quang ngoài bao phủ cơ thể Tiêu Thần và hắn hóa thành hào quang rời đi.
Mười ngày sau.
Độn quang xé rách sương mù, lúc này nó dừng lại và lộ ra thân ảnh Tiêu Thần, vẻ mặt của hắn vô cùng vui vẻ.
Nơi này đã tới một đầu khác của Tiên Nhân Bất Độ, cách đó mấy bước là rời khỏi phạm vi sương mù bao phủ, từ đó tiến vào trong Yết quốc quận Vương Đỉnh! Thần thức thả ra, xác định bên ngoài sơn mạch Tiên Nhân Bất Độ cũng không có tu sĩ Yết quốc, hắn bước vài bước, thân ảnh đã rời khỏi sơn mạch Tiên Nhân Bất Độ nhưng hắn không dừng lại chút nào, hắn trở tay một ngọc giản đồ ảnh thu nhận tình hình chung quanh.
Trở tay thu hồi ngọc giản, hơi trầm ngâm, hắn lấy một bình ngọc, thò tay chụp lấy bùn đất bỏ vào bên trong, sau đó phong ấn trong bình ngọc. Sau khi làm xong việc này, ánh mắt Tiêu Thần nhìn chung quanh, hắn không nghĩ nhiều liền quay vào trong Tiên Nhân Bất Độ, thân ảnh trực tiếp biến mất không thấy gì nữa.
...
Trong mật thất lờ mờ, một đạo thân ảnh đang ngồi khoanh chân, giờ phút này hắn mở mắt ra, nó tỏa ra hào quang chói mắt sau đó biến mất sạch sẽ.
- Lão phu chưa từng đoán sai, quả thật phải mượn tay của người khác mới có thể giúp ta thành tựu đại sự.
Tiếng nói vang vọng mật thất sau đó lạnh nhạt bình tĩnh, dùng tu vi tâm tính của hắn cũng khôi phục như thường.
- Lão phu muốn xem ngươi là ai.
Hắn vươn tay ra bắt đầu suy tính, hắn muốn cảm ứng thiên cơ trong tối tăm, hắn vì thứ này đã chờ đợi rất nhiều năm.
Lúc này có một đáo kim diễm xuất hiện trên ngón tay của hắn, lập tức tràn ra khắp bàn tay. Nương theo đó là tiếng kêu đau đớn, suy diễn thiên cơ bị cắt ngang, ngón tay trên người hắn bị bỏng nặng, huyết nhục bị đốt hủy hơn phân nửa, cháy đen không còn sót lại thứ gì.
- Ha ha ha ha! Quả nhiên là như vậy! Quả nhiên là như vậy!
- Ngươi ẩn núp nhiều năm như thế, rốt cuộc hôm nay không kiềm nén được quay trở về! Có thể ngăn ta nhất thời nhưng không thể ngăn ta cả đời, lão phu chờ cơ hội giao phong với ngươi ngày sau.
- Lúc này không ai có thể ngăn cản lão phu, ngươi cũng không thể.
...
Trận chiến quận Vương Đỉnh đã đánh hơn tám tháng.
Thời gian một tháng nhưng thương vong của Nhung quốc là bảy trăm ngàn, trong lều lớn ở trung quân, Nhung quốc chủ cau mày, sắc mặt âm trầm.
Bình luận