Đạo (Dịch) – Chương 2208

Con hổ đang chạy trên mặt đất, cự mãng đang nằm trên cổ mộc to lớn, trên người của nó tỏa ra hào quang màu xanh chói mắt sau đó lao tới, tốc độ nhanh đến cực điểm, khoảng cách với Tiêu Thần đang dần bị rút ngắn.

XÍU...UU!!

Sắc mặt Tiêu Thần ngưng trọng, hắn toàn lực tiến lên theo khe đá, trong tầm mắt của hắn là một hang đá không lớn, nó là khe hẹp dẫn sâu vào trong lòng núi nhưng không giống tự nhiên tạo ra, dường như là bị đập nát tạo thành. Chưa tới gần nhưng có khí tức âm hàn truyền ra, ẩn ẩn nhìn thấy sương mù nơi này có màu xanh đen, sát khí bức người bao phủ toàn hân.

Hang núi này chính là một hung địa.

Lúc này con hổ và cự mãng đang tới gần, hắn lại không có lựa chọn cho nên cắn răng nhảy vào trong hang núi không chút do dự.

Ngay sau đó con hổ và cự mãng cũng đuổi giết tới gần, lúc tới gần hang núi thì dừng lại, chúng gào thét vô cùng tức giận nhưng không dám tới gần.

Chờ một lát vẫn không thấy Tiêu Thần xuất hiện, chúng chỉ gào thét ở ngay cửa ra vào, dường như chúng kiêng kị nhìn nhau và quay người rút đi.

Trong hang động, Tiêu Thần thu liễm khí tức bản thân, hắn né tránh từng khối đá vụn tán loạn và tiến vào bên trong, hắn nghe đám yêu vật đang gào thét bên ngoài nên không dám ra ngoài, hắn chờ một hồi nhưng không thấy chúng tiến vào thì nội tâm thở ra một hơi, tâm thần cũng bắt đầu nghiêm túc. Ban đầu hắn chỉ âm thầm suy đoán nhưng bây giờ đã có thể khẳng định, hang động này chính là hung địa, trong đó tồn tại thứ làm yêu vật cường đại cũng phải sợ hãi, cho nên mới phải không cam lòng rút đi. Có thể dọa lùi đám yêu vật ngoài kia chứng tỏ tồn tại trong nơi này vô cùng đáng sợ.

Tiêu Thần cau mày, thần thức của hắn không thể thăm dò quá xa, nếu không sẽ sinh ra cảm giác lực bất tòng tâm, cảm ứng cực kỳ mơ hồ. Sương mù màu xanh đen mang theo khí tức âm lãnh mục nát, lực lượng ăn mòn của nó còn mạnh hơn bên ngoài quá nhiều, lại ẩn chứa lực lượng linh hồn làm người ta sợ hãi, trong cảm ứng hắn sinh ra lãnh ý, ngay sau đó nội tâm sợ hãi. Dùng nguyên thần màu vàng nhạt của Tiêu Thần cũng chỉ có thể miễn cưỡng ngăn cản không bị ăn mòn, tốc độ tiêu hao nhanh hơn trước mấy phần. Về phần ảnh hưởng lực lượng tâm thần ngược lại không tạo thành ảnh hưởng quá lớn với hắn.

Hơi trầm ngâm, hắn vẫn cất bước tiến vào sâu trong núi đá.

Kim ấn chỉ dẫn hắn tới nơi này thì có đạo lý của nó, chẳng lẽ trong hang đá này tồn tại bảo vật hay sao?

Lui một vạn bước mà nói, điều kiện tiên quốc là thần thức có thể dò đường đi tới nơi đây, bằng không hắn cũng không thể tới nơi này, hắn muốn chờ ngày sau lại đến đây thăm dò.

Có suy nghĩ như vậy bước chân Tiêu Thần càng trầm ổn, vì mục đích cẩn thận, tốc độ vẫn chậm không ít, hang đá này vô cùng yên tĩnh, chung quanh đều là sương mù xanh đen, hắn chỉ có thể nhìn thấy trong phạm vi một trượng. Hắn dứt khoát nhắm mắt, toàn bộ bằng thần thức cảm ứng tiến lên.

Hắn đang đi dọc theo hang đá, thỉnh thoảng mặt đất dốc xuống, hắn cũng phát hiện hang đá chỉ khó đi chứ không có gì khác.

Tuy thần thức của Tiêu Thần có thể vươn ra ngoài cơ thể nhưng tốc độ hao tổn nhanh kinh người, nếu như tiếp tục đi về phía trước thì hắn không thể chèo chống quá lâu. Hang đá vẫn sâu không dáy, cũng không biết nó dẫn vào nơi nào.

Bất đắc dĩ cho nên hắn tạm thời dừng bước, sắc mặt ngưng trọng và ánh mắt lóe sáng. Xem ra lần thăm dò này phải dừng bước ở đây. Mặc dù hắn hiếu kỳ với vật trong hang núi nhưng Tiêu Thần vẫn giữ đúng mực, kiên quyết sẽ không đi làm chuyện mạo hiểm không có nắm chắc.

Trong lòng hắn sinh thoát ý, trong không gian nguyên thần bộc phát kim quang lăn tăn như nước, chấn động của nó xuyên qua thần thức của Tiêu Thần và nhanh chóng tràn ra xa, một đạo kim quang bao phủ thân thể hắn vào trong.

Được kim ấn tương trợ, nguyên thần Tiêu Thần hao tổn nhanh chóng cũng được hóa giải, phạm vi thần thức thăm dò tăng lên rất nhiều, thậm chí hiệu quả che đậy và quấy nhiễu của sương mù cũng không thể ảnh hưởng tới hắn chút nào.

Cục diện nửa bước khó đi cũng được hóa giải.

Nội tâm Tiêu Thần tchấn động, kim ấn nhắc nhở hắn tiến lên phía trước, xem ra trong hang đá thật sự có bảo vật đang chờ hắn.

Hắn tiến lên phía trước, tiếp tục đi sâu vào trong hang đá.

Không biết đi qua bao lâu, đột nhiên sắc mặt Tiêu Thần biến hóa, bước chân của hắn nhanh hơn, qua một lúc sau hắn nhìn thấy có một bộ hài cốt nằm tựa lưng vào vách đá, tuy đã chết đi nhiều năm nhưng cốt cách chưa từng bị ăn mòn, trên khung xương tái nhợt chỉ có khối ban màu đen mà thôi. Trừ khung xương này ra chung quanh không còn cái gì, mặc dù có chút bảo vật còn sót lại nhưng chỉ sợ đã bị ăn mòn không còn thứ gì.

Khung xương này thuộc về tu sĩ.

Sắc mặt Tiêu Thần biến hóa, thần thức đảo quanh, quả nhiên phát hiện có một ít dấu vết tranh đấu còn sót lại, bởi vì sương mù ăn mòn quá nhiều cho nên không thấy rõ ràng, nếu không có kim ấn ra tay thì thần thức của hắn cũng không phát hiện ra.

Hiển nhiên không biết bao nhiêu năm tháng trước đã có tu sĩ xâm nhập vào trong hang động, hơn nữa nơi này còn xảy ra một trận chém giế, cuối cùng nhất không địch lại cho nên chết ở đây.

Tiêu Thần có nguyên thần màu vàng, lại có kim ấn trợ giúp mới có thể bài trừ sương mù nhiễu loạn ngũ hành điên đảo âm dương, bởi vậy có thể phân biệt rõ phương hướng tiến lê phía trước. Người này chưa hẳn có thủ đoạn như thế, hắn dựa vào tu vi mà kiên trì đi tới nơi này, đủ biết tu vi của hắn cường đại tới cỡ nào.

Hài cốt khi còn sống, tu vi thấp nhất cũng là siêu cấp cường giả Sáng Thế cảnh!

Nhưng một đại năng như hắn lại vẫn lạc trong hang núi này.

Sắc mặt Tiêu Thần biến thành ngưng trọng, nơi đây che dấu bí mật vượt xa hắn tưởng tượng quá nhiều. Ở chỗ này hơi dừng lại sẽ có nguy hiểm, Tiêu Thần cất bước tiến lên phía trước.

Đi không lâu hắn biến sắc.

Bộ hài cốt thứ ha.

Cũng tựa vào vách núi, khung xương được bảo toàn nguyên vẹn hơn, tuy vẫn có màu trắng nhưng chưa từng bị sương mù ăn mòn. Ở nơi này cũng có dấu vết giao chiến, so sánh trước kia thì nó rõ ràng hơn nhiều.

Hiển nhiên tu vi của bộ hài cốt thứ hai còn mạnh hơn bộ hài cốt đầu tiên không ít.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...