Đạo (Dịch) – Chương 2209

Tiêu Thần trầm mặc một lát và tiếp tục tiến lên phía trước.

Trong sương mù tối tăm hắn vẫn tiến xuống phía dưới, thường cách một đoạn sẽ có một bộ hài cốt dựa vào vách đá.

Bộ thứ ba... Bộ thứ tư... Bộ thứ năm... Bộ thứ mười... Bộ thứ mười một...

Tiêu Thần xem mười một bộ hài cốt trước mặt, tuy sớm chết đi không biết bao nhiêu năm nhưng xương cốt ôn nhuận như ngọc, nó tỏa ra hào quang ấm áp, tuy là xương khô nhưng không làm người ta sợ hãi.

Trong xương cốt có ánh huỳnh quang lóe sáng, uy áp gần như háo thành thực chất xuất hiện ngăn cản lực lượng sương mù ăn mòn.

Càng đi sâu vào trong hang, hài cốt bảo tồn càng nguyên vẹn, điểm này nhìn từ hào quang trên xương cốt thể hiện là rõ ràng. Hơn nữa từ bộ hài cốt trước mặt không biết khi hắn còn sống đạt tới cấp độ gì, Tiêu Thần không thể phán đoán.

Trong hài cốt bộc phát một tia uy áp nhỏ, tuy mỏng nhưng lại làm Tiêu Thần có cảm giác không thể chống cự. Nội tâm hắn có cảm giác, có lẽ hài cốt này chính là tồn tại mạnh nhất hắn gặp khi bơớc vào trong đại thiên giới.

Cho dù là Sáng Thế phong vương cảnh Nhung quốc chủ, tu vi cũng chưa chắc sánh bằng hài cốt khi còn sống.

Dù như vậy hắn vẫn nằm lại trong hang đá này.

Tiêu Thần trầm mặc, nội tâm hắn sinh ra sóng to gió lớn vô tận, cho dù hắn hỉ nộ không lộ ra cũng phải biến sắc.

- Ân?

Vào lúc này hắn tới gần xương cốt, sâu trong mắt bắn ra hào quang kinh người, ánh mắt nhìn thẳng vào hài cốt và sợ hãi không nhỏ.

Một viên ngọc giản.

Trơớc người của hài cốt có một viên ngọc giản ôn nhuận như ngọc nằm trong tay. Lúc Tiêu Thần dùng thần thức đảo qua lại chưa từng phát giác nửa điểm.

Ngọc giản này phải dùng mắt thường mới có thể nhìn thấy, nguyên thần không thể cảm ứng được nó.

Ánh mắt Tiêu Thần mang theo do dự và dừng lại, hắn vươn tay, một đám linh quang bao phủ ngọc giản và bay lên, dùng phòng ngừa vạn nhất. Thần thức thoáng cảm ứng, chưa từng phát giác được nửa điểm không ổn, Tiêu Thần lúc này mới cảm thấy an tâm một chút, hắn cầm vào trong tay và thả thần thức vào trong.

Sau một lúc hắn mở mắt ra, trong mắt của hắn mang theo khó hiểu.

Ngọc giản chỉ là vật tầm thường, có thể bảo tồn đến nay chính là dựa vào lực lượng của hài cốt, trong đó cũng không có quá nhiều, chỉ có một câu.

- Ta đã tìm được một ít manh mối.

Chỉ một câu này là dùng, không đầu không đuôi, không ai hiểu ý nghĩa của những lời này rốt cuộc là cái gì?

Đã có một ít manh mối chính là ý nghĩa của nó.

Tiêu Thần cau mày, qua một lúc sau hắn mới thở ra một hơi, cũng áp chế ý niệm trong lòng xuống. Quay người đi sâu vào trong hang đá, ánh mắt bị khói đen che đậy, mọi thứ biến thành màu đen.

Có lẽ như ngọc giản nói, trong hang đá này sẽ có manh mối.

Lần này xâm nhập vào sơn mạch Tiên Nhân Bất Độ không phát giác được gì, dường như hắn đã chạm tới bí ẩn che giấu sâu hơn. Nghĩ đến mười hai bộ hài cốt năm cách nhau không xa trong hang đá, nội tâm Tiêu Thần sinh ra hàn ý, qua một lúc sau hắn mới áp chế nó xuống.

Lại tiến lên phía trước một đoạn dài nhưng không phát hiện cái gì, sương mù trong núi đá càng lúc càng tối, nó như hóa thành nước mực và sát khí vô cùng kinh người. Không chỉ ăn mòn thần thức, mặc dù thân thể bạo lộ ra ngoài sẽ bị ăn mòn sạch sẽ. Trên người Tiêu Thần sinh ra một tầng kim quang nhàn nhạt, đây là kim ấn chủ động kích phát lực lượng tạo thành trận pháp, trong huyết nhục của hắn có kim quang sáng ngời giống như ngôi sao. Chính bởi vì có kim ấn tương trợ cho nên Tiêu Thần mới có thể đi vào trong này.

Qua một lúc lâu hắn lại có phát hiện mới.

Vẫn là một bộ hài cốt tựa lưng vào vách núi mà chết, trên bộ hài cốt này có hoa văn màu vàng sinh ra uy áp ngập trời, nó bức sương mù chung quanh lui ra xa trăm trượng, nơi này biến thành khu vực thanh tĩnh.

Tiêu Thần tiến vào trong đó, ánh mắt hơi nheo lại và ngăn cản hào quang màu vàng, một lát sau đôi mắt của hắn mới thích ứng với ánh sáng, cũng nhìn sang hoa văn hài cốt màu vàng.

Quả nhiên trong tay của hài cốt này có một viên ngọc giản.

Tiêu Thần tiến lên, hắn thu vào trong tay, phân ra một tia thần thức thăm dò bên trong.

Trong ngọc giản hay chỉ có một câu:

- Ta còn có một ít khó hiểu.

Tiêu Thần ngẩng đầu, hắn nhìn hài cốt tựa lưng vào vách núi mà chết, hắn im lặng nửa ngày nhưng không tiếp tục tiến lên phía trước.

Sương mù nơi này sền sệt như nước, cả thân thể Tiêu Thần bị bao phủ bên trong, hắn giống như thần minh, hắn đi tới chỗ nào, khói đen tách ra chung quanh.

Trên con đường dài dằng dặc, thẳng đến lúc này hắn phát hiện bộ hài cốt mười ba.

Lưng tựa vách núi, khoanh chân mà ngồi, toàn thân có kim quang vàng nhạt bao phủ phạm vi năm trăm trượng.

Tiêu Thần đã thấy nhưng không thể trách, cũng buông tha phỏng đoán tu vi đối phương khi còn sống, loại lực lượng cấp độ này đã vượt qua hắn dự đoán.

Bên ngoài xuất hiện một ít hào quang vàng nhạt chấn động, nó như sóng nước xua tan uy áp ngăn cách giúp Tiêu Thần có thể tiến tới gần hài cốt.

Ngọc giản thứ ba yên tĩnh nằm trong tay hài cốt, nó vốn có màu thuần trắng nhưng đắm chìm trong kim quang vô số năm tháng cũng biến thành màu vàng nhạt, trên đó sinh ra sợi tơ màu vàng như tạo thành phong trấn với ngọc giản.

Tiêu Thần cầm vào trong tay, hắn cau mày và phân thần thức ra nhưng bị ngăn cách, căn bản không thể dò xét ngọc giản. Nhìn sợi tơ màu vàng trên ngọc giản, nếu hắn suy đoán không sai thì đây là vật kim ấn tìm.

Lúc này trong tay Tiêu Thần sinh ra một tia kim quang bao phủ ngọc giản. Dưới kim quang này sợi tơ màu vàng trên ngọc giản cũng bêến mất, ngay sau đó không còn tồn tại nữa.

Tiêu Thần hơi ngạc nhiên, hắn lại dùng thần thức rót vào bên trong nhưng không có trở ngại, dễ dàng tiến vào trong ngọc giản.

- Ha ha ha ha! Thì ra là thế! Ta đã hiểu rồi.

Thần thức thăm dò bên trong lại không phải văn tự, mà là thân ảnh tươi cười mừng rỡ, nó dọc theo thần thức rót vào trong nguyên thần Tiêu Thần, trong không gian nguyên thần của hắn sinh ra biến hóa như sóng to gió lớn.

Nguyên thần màu vàng của Tiêu Thần chấn động rất mạnh, giữa chân mày đau đớn làm hắn cau mày, đột nhiên hào quang của Bồ Đề cổ thụ áp chế đau đớn, chạc cây rung động lắc lư va chạm vào nhau, ô quỷ kêu “Ô ô sau đó cúi đầu tựa vào thân cây.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...