Đạo (Dịch) – Chương 2207

Chủng loại gia tăng và thể tích khác biệt, ý nghĩa lực lượng của chúng không ngừng tăng lên, mặc dù dùng tu vi Tiêu Thần hiện tại, nếu như không có thần thức dò đường tránh né các loại nguy hiểm chung quanh. Nếu không phải tâm tư cẩn thận, thủ đoạn cao minh, chỉ sợ hắn đã táng thân trong núi này.

Trong truyền thuyết Tiên Nhân Bất Độ chính là tử địa tuyệt cảnh nhưng trăm nghe không bằng một thấy, chỉ có chân chính bước vào bên trong mới có thể khắc sâu và thể hiện khủng bố trong đó.

Hắn nhìn thấy thanh ngưu dùng cổ mộc to như núi làm thức ăn, thấy lang sói khổng lồ đang săn gết thằn lằn to lớn, Tiêu Thần dùng thần thức quét qua chung quanh, tâm thần của hắn sợ hãi khó kiềm nén, hắn tránh né tất cả. Cho dù chưa giao thủ nhưng hắn biết chúng là hung thú tuyệt thế! Lực lượng mạnh không dưới siêu cấp cường giả Sáng Thế cảnh! Nếu đại năng Sáng Thế không cẩn thận xâm nhập vào trong cũng có khả năng táng thân nơi đây.

Tiên Nhân Bất Độ đã từng mai táng không ít siêu cấp cường giả Sáng Thế cảnh, Tiêu Thần lúc trước cho rằng là tin vịt, hiện tại nhìn thấy cont râu ăn cả cổ mộc to như núi liền biết rõ danh xứng với thực.

Thần thức phá thể như dòng nước chảy quanh thân, chưa từng buông tha bất cứ góc hẻo lánh gì, xác định nơi này tạm thời an toàn và ẩn mật, nội tâm Tiêu Thần thả lỏng và ngẩng đầu nhìn lên.

Trong cảm ứng của hắn trong sương mù phía trước có một quái vật to lớn như sơn mạch, cao vạn dặm, thế núi hiểm ác, trong đó tồn tại rất nhiều khí tức yêu vật làm nội tâm Tiêu Thần kiêng kị.

Hiện tại hắn bỏ qua tất cả ý niệm xem thường. Bởi vì mượn nhờ kim ấn cảm ứng được khí tức chấn động kỳ lạ sâu trong sơn mạch. tuy hiện tại có chút quỷ dị, kim ấn trong nguyên thần tỏa ra kim quang sáng ngời bao phủ tâm thần, ngay sau đó dùng thần thức thăm dò chấn động.

Xem ra hắn có thể cảm ứng được khí tức này, bởi vì có kim ấn cho nên đổi thành tu sĩ khác dù có đi tới tận nơi này cũng mơ tưởng phát giác được nửa điểm. Ý niệm tới đây nội tâm Tiêu Thần mang theo chờ mong rất lớn.

Rốt cuộc núi này che giấu cái gì mà thần bí như vậy?

Ý niệm Tiêu Thần hơi động, xuyên thẳng qua sương mù, thần thức của hắn ảm đạm hơn một nửa, ngay sau đó thần thức lại bổ sung nguyên vẹn. Trong sơn mạch Tiên Nhân Bất Độ nguy hiểm trùng trùng, hắn tự nhiên sẽ không thu hồi toàn bộ thần thức, chỉ một giây sau là có thể dò xét chung quanh.

Chú ý cẩn thận chút ít chung quy là tốt.

Trên tay có hào quang lóe sáng, một viên đan dược màu tím xuất hiện và bị Tiêu Thần ngửa đầu ăn vào. Linh đan vô cùng trân quý, nó chính là đan dược chỉ có cao tầng chân chính của Nhung quốc mới có thể sử dụng, có thể tại bổ sung tiêu hao nguyên thân trong thời gian ngắn.

Đây cũng là chỗ tốt khi ở địa vị cao! Không những được phép hấp thu tín ngưỡng của Nhung quốc gia tăng tu vi, càng có thể thu được vật tư trân quý. Trong đại thiên giới này con đường tốt nhất chính là thành lập thế lực, nếu không thể chỉ có thể phụ thuộc vào cường giả, từ đó cầu có thêm tài nguyên tu luyện. Đây là lựa chọn của cường giả đại thiên giới.

Càng tới gần sơn mạch, sương mù càng đậm hơn trước, lúc này lực ăn mòn và lực chấn đọng cũng gia tăng không ít, từ đó làm tốc độ tiêu hao nguyên thần của Tiêu Thần tăng nhiều.

Bởi vì bọn họ trong âm thầm thả bọn họ ra, hắn cũng phải thu hồi thần thức, chỉ có thể cường ngạnh tự chèo chống mới không vẫn lạc ngay lúc đó nếu không bị một yêu thú phát giác thì chắc chắn lâm vào khổ chiến.

Trâu ba đầu, rắn bảy đầu, gần trăm con thanh hổ, sói xanh... Rậm rạp chằng chịt phân bố trong sơn mạch, có thể nói là nguy cơ trùng trùng, nửa điểm sai lầm sẽ bại lộ hành tung bản thân. Trong núi này bị các yêu vật phát hiện, mặc dù là siêu cấp cường giả Sáng Thế cảnh cũng phải chật vật chạy trốn.

Tiêu Thần đành phải cẩn thận khi tiến lên, hắn giảm tốc độ xuống rất nhiều, hắn không ngừng tiến lên trong sơn mạch hiểm ác, dọc theo con đường cong cong khúc khuỷu lần mò vào sâu trong sơn mạch.

Thu liễm khí tức ẩn nấp trong khe đá nào đó, nơi này là giao giới lãnh địa của một con thanh hổ và một con cự xà, chỉ cần cẩn thận một ít có thể bình yên thông qua. Tiêu Thần đã nếm thử nhiều lần, trong nội tâm yên ổn rất nhiều, chỉ cần cẩn thận sẽ không xuất hiện ngoài ý muốn.

Xuyên qua khe hử núi đá, rố cuộc hắn cũng nhìn thấy mục đích khi tới nơi này, hắn tìm được đầu nguồn của chấn động lúc trước.

Núi đá nơi này bị sương mù ăn mòn chỉ có màu xám đen, chung quanh một hang động có vô số đá vụn nằm tán loạn các nơi, Tiêu Thần bước lên vách đá, hắn dùng sức lao thẳng về phía trước, đợi tới khi kiệt sức mới đạp lên một tảng đá nhô ra, hắn mượn lực tảng đá này nhảy lên cao hơn. Trong quá trình đó hắn không vận dụng pháp lực, thuần túy sử dụng thân thể chèo chống nhưng chính bởi vì như thế mới có thể làm được yên tĩnh im ắng không bị phát giác. Tốc độ mặc dù chậm nhưng thắng ở ổn thỏa.

Hắn đã vượt qua vách núi.

Thân ảnh nhảy lên, ánh mắt bị sương mù che chắn nhưng thần thức đã tìm hơn trước nhiều, hắn muốn phát lực nhảy lên lần nữa, đột nhiên sắc mặt Tiêu Thần biến hóa nhanh chóng.

Hắn phát hiện đã chậm rồi.

Bành!

Núi đá bị đâm thủng, mấy rễ cây quỷ dị lập tức tấn công hắn, cũng quấn quanh Tiêu Thần. Một cây gai nhọn hoắt sinh ra từ rễ cây, lực lượng đè ép cường hoành bộc phát như muốn trực tiếp xoắn giết hắn tại chỗ.

Tiêu Thần gào thét đáng sợ, pháp lực trong người hắn bộc phát dữ dội, trong hào quang chói mắt đó là một thân cây tan vỡ.

Tuy hắn thoát thân nhưng có ba tiếng gào thét tức giận vang lên, lập tức có thể nghe được âm thanh mặt đất tan vỡ và tiến tới gần hắn.

Sắc mặt Tiêu Thần biến thành khó coi, trong nháy mắt hắn đã có quyết định trọng đại. Hiện tại lui về phía sau cũng đã kinh động yêu vật, một khi lâm vào vây giết thì hắn phải chết không nghi ngờ. Hiện tại phải tiến lên phía trước mới có con đường sống.

Độn quang bùng lên, hắn hóa thành cầu vồng tiến lên phía trước, trên vách đá có hơn mười nhánh cây bắn ra muốn cuốn lấy hắn, chúng chưa tới gần người Tiêu Thần đã bị đánh nát.

Nhân cơ hội này hắn dùng thần thức quét qua, hắn nhìn thấy thanh hổ và cự mãng đang đuổi giết tới gần.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...