Đạo (Dịch) – Chương 2204

Hôm nay cường công không thể làm, chỉ có thể thử ở hiểm địa này một phen, nếu có thể có thu hoạch, có lẽ sẽ giải quyết nan đề trước mắt. Đến lúc đó trợ giúp Nhung quốc đại thắng, đã có thể bảo trụ cơ nghiệp, lại dựa vào công huân ngập trời, từ đó hắn sẽ có được phong thưởng phong phú sau cuộc chiến.

Tinh tế suy nghĩ một lát, Tiêu Thần đứng dậy rời khỏi doanh trướng, dẫn đầu chút ít thân binh đi thẳng tới đại trướng của Nhung quốc chủ.

...

- Quốc chủ, bảy tháng chinh chiến, tướng sĩ quân ta bỏ mình bốn trăm ba mươi triệu, trọng thương một trăm mười triệu, đại quân còn có thể chiến đấu là một tỷ năm trăm triệu.

Quan viên thống kê báo cáo thương tổn, sắc mặt của hắn tái nhợt không còn chút máu, hắn cũng bị tốc độ hao tổn của đại quân dọa sợ.

Sắc mặt Nhung quốc chủ tái nhợt, tuy mỗi ngày đều có quân báo hao tổn đưa tới nhưng chỉ là đoán con số thương vong cơ bản, hắn đã dự liệu được tổn thất tất nhiên thảm trọng nhưng không ngờ lại nhiều tới như vậy.

Chỉ bảy tháng ngắn ngủi đã hao tổn hơn bốn trăm triệu, lại không có nửa điểm dấu hiệu sẽ công phá quận Vương Đỉnh. Nếu một trận chiến này đánh tiếp như vậy, mặc dù thực chiến thắng thì đại quân Nhung quốc cũng hao tổn ngoài sáu thành hoặc nhiều hơn nữa.

Thắng cũng là thắng thảm, còn phải đối mặt với Mãn Châu quốc nhìn chằm chằm, kết quả như vậy Nhung quốc chủ không thể tiếp nhận. Ý niệm liên tục xuất hiện trong đầu, sắc mặt của hắn âm trầm, khí tức trong trướng bồng ngưng thực hóa thành thực chất làm người ta hít thở không thông.

Thân thể quan viên thống khô căng cứng, trên mặt không còn chút máu nào cả, trên đầu đổ mồ hôi rậm rạp như mưa, áo giáp áo lót đã ướt nhẹp, hiện tại hắn không dám nhúc nhích nửa điểm để tránh hấp dẫn lửa giận lôi đình của quốc chủ.

Vào lúc này viên linh thạch tinh mỹ trước mặt Nhung quốc chủ tỏa sáng rực rỡ, nó sinh ra hào quang nhu hòa thông báo với quốc chủ có người tới bẩm báo, chỉ có võ tướng cao tầng mới có tư cách này.

Khí tức khủng bố trong trướng bồng biến mất, gương măt Nhung quốc chủ không biểu tình khoát khoát tay, quan viên thống kê như được đại xá nhanh chóng rời đi.

- Tiêu Đại Đô Đốc, quốc chủ triệu ngài đi vào.

Với tư cách thân quân của quốc chủ, tự nhiên có thể phỏng đoán hỉ nộ của quốc chủ, Tiêu Thần là thân cận của quốc chủ, thân quân không dám xem thường.

Tiêu Thần khẽ gật đầu, ánh mắt nhìn sang bóng lưng thất hồn lạc phách của quan viên thống kê, nội tâm của hắn hơi động và cảm thấy có vài phần nắm chắc, hắn đi vào trong trướng và hành lễ.

- Thần Tiêu tự bộ Đại Đô Đốc Tiêu Thần tham kiến quốc chủ.

Nhung quốc chủ tựa lưng vào ghế, bảy tháng qua Tiêu tự bộ tác chiến anh dũng, dù chưa kiến công nhưng lực bộc phát càng ngày càng mạnh, điểm ấy làm nội tâm của hắn thỏa mãn, thái độ của hắn với Tiêu Thần cũng ôn hòa hơn vài phần. Tuy hiện tại nội tâm phiền muộn nhưng vẫn vui vẻ, nói:

- Không cần giữ lễ tiết, ngồi.

- Tạ quốc chủ.

Tiêu Thần chắp tay, hắn ngồi xuống.

- Tiêu khanh gần đây suất lĩnh bộ chúng biểu hiện xuất sắc trên chiến trường, tạo thành tổn thương không nhỏ với quân giữ thành Yết quốc, cô vẫn quan sát số liệu quân tình. Công lao cô đều ghi tạc trong lòng, sau chiến sẽ có khen ngợi.

- Thần sợ hãi! Thuần phục vì quốc chủ, chinh chiến quận Vương Đỉnh chính là bản phận của thần, thần không dám kể công.

Nhung quốc chủ càng thỏa mãn khi Tiêu Thần kính cẩn, gật gật đầu, nói:

- Việc này ngày sau bàn lại, không biết hôm nay Tiêu khanh đến đây cần làm chuyện gì? Chẳng lẽ vật tư trong quân không đủ dùng? Cô lập tức phái người đưa đi là được.

- Vật tư trong quân còn thừa, thần hôm nay đến đây chính là chờ lệnh của quốc chủ!

Tiêu Thần trầm giọng lên tiếng, hắn đứng lên và kính cẩn nói:

- Quốc chủ, thần chờ lệnh tiến vào sơn mạch Tiên Nhân Bất Độ!

Sắc mặt Nhung quốc chủ lúc này biến thành ngưng trọng, ánh mắt nhìn lên người Tiêu Thần, lúc này chậm rãi nói:

- Tiêu khanh có biết mình đang nói gì không? Mặc dù cô tiến vào Tiên Nhân Bất Độ cũng không có nắm chắc trở ra, nếu như ngươi tiến vào trong đó, mười phần có chín táng thân bên trong, tất cả những gì có được hôm nay sẽ tan thành mây khói.

- Thân được đại ân tri ngộ của quốc chủ mới có thể tòng quân giết địch, thành tựu sự nghiệp hôm nay, tất cả là quốc chủ ban cho! Hôm nay chiến cuộc lâm vào vũng bùn, dây dưa như vậy sẽ càng bất lợi với đại quân Nhung quốc chúng ta, thần nguyện vì nước phân ưu.

- Nếu Nhung quốc chúng ta thắng, thần đoạt được công huân tất nhiên là công huân. Nếu Nhung quốc bại, tất cả đều không cần bàn nữa, thần không có gì không bỏ.

Nếu chỉ nói vì trung tâm mà buông tha tất cả khó tránh khỏi sẽ dẫn tới Nhung quốc chủ hoài nghi, nửa thật nửa giả như vậy mới làm người ta tin tưởng.

Quả nhiên vẻ mặt Nhung quốc chủ nhu hòa một ít, lắc đầu nói:

- Tiêu khanh, cô biết ngươi trung tâm nhưng Tiên Nhân Bất Độ quá mức nguy hiểm, cô còn muốn ngươi tiếp tục trung thành vì nước, quả quyết sẽ không đồng ý ngươi tiến vào trong đó.

- Quốc chủ yên tâm, nếu Tiêu Thần không có nắm chắc sẽ không tự tìm đường chết. Trước kia thần đạt được công pháp tu luyện, nguyên thần có điểm khác với người thường, trận pháp mê ảo bình thường không đáng lo. Tuy Tiên Nhân Bất Độ hung hiểm nhưng thần tự nhận mình có thể vượt qua.

Gương mặt Tiêu Thần trầm ổn nhưng nội tâm thở ra một hơi, thông qua việc này hắn càng tiến một bước đạt được Nhung quốc chủ tán thành, như vậy ngày sau hắn sẽ đạt được lợi ích lớn hơn.

Chỉ cần việc này có thể thành, căn cơ tất nhiên vững chắc!

Gương mặt Nhung quốc chủ chấn động, cũng không phải tâm tình bất ổn, mà là việc này với hắn quá mức hệ trọng, nếu như có thể thành công, thế cục trước mắt chắc chắn nghịch chuyển.

- Tiêu khanh có nắm chắc?

- Thần nguyện hết sức thử một lần!

Nhung quốc chủ im lặng sau đó mới nói:

- Tốt! Nếu như thế cô liền đồng ý ngươi xin đi! Nếu như việc này có thể thành, thuận lợi phá được quận Vương Đỉnh, cô ban thưởng cho ngươi tước vị hầu tước đỉnh cấp song song với Vũ Di hầu, khống chế bảy viên tu chân tinh trung phẩm!

- Ngươi cầm lệnh bài này có thể tự do xuất nhập quân doanh!

- Tạ quốc chủ! Thần chuẩn bị một phen sẽ lập tức rời đi. Chuyện này cần phải giữ bí mật, thỉnh quốc chủ tạm thời không nên báo với người khác. Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, tối đa một tháng thì thần sẽ quay về.

- Tiêu khanh trân trọng, cô chuẩn bị tốt tiệc mừng ngươi quay về.

- Vâng!

Tiêu Thần hành lễ, hắn quay người bước đi thật nhanh.

Chương 2205vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnĐạo (Dịch)– một bộ truyện thuộc thể loạiTiên Hiệpđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...