Trong điện, Nhung quốc chủ hơi cúi đầu, qua một lúc hắn mới than thở và nói:
- Cũng không biết Tiêu Thần này thật trung thành và tận tân với cô hay là vì chỗ dựa cho nên mạo hiểm tranh công huân, dùng cầu được phong thưởng lớn hơn nữa. Nếu là thứ hai. . . Xem ra trong lòng của hắn có chí hướng không nhỏ.
- Cô tự nhận vẫn có thể kiềm chế được, chỉ cần ngươi thật sự lập nhiều đại công, cô cũng sẽ trọng thưởng cho ngươi.
Nếu có công huân ngập trời như thế, tối đa cũng chỉ có thể như Vũ Di hầu, chỉ cần tu vi chưa đạt tới Sáng Thế cảnh liền không đáng để lo. Trung tâm làm việc tự nhiên vô sự, nếu lòng mang làm loạn cứ giải quyết là được.
Thượng vị giả khống chế thế lực quan trọng, thực sự phải có đầy đủ tu vi mới có thể làm, nếu không tuyệt không chết già.
Trong doanh địa, Tiêu Thần dẫn đầu thân binh khống chế độn quang bay về, trên mặt bình tĩnh nhưng nội tâm lại cười lạnh.
Nhung quốc chủ tự nhận có thể khống chế tất cả, chuyện này phát triển chưa chắc sẽ như hắn tưởng tượng.
Quay về Tiêu tự bộ, Đại Đô Đốc triệu tập chư tướng, tuyên bố nhận lệnh của quốc chủ cho nên rời doanh chấp hành, sự vật trong quân sẽ do hai người Trương Lương Đống, Đạo Ma tự mình chấp chưởng.
Tuy chúng tướng khó hiểu nhưng lại cũng không dám hỏi nhiều, sau khi hành lễ liên tục thối lui.
Tiêu Thần hơi dừng lại chuẩn bị vật tiếp tế, hắn cầm lệnh bài của Nhung quốc chủ nên tự do ra vào nơi đại quân Nhung quốc trú quân, bên ngoài có hào quang bao phủ bay về phía sơn mạch Tiên Nhân Bất Độ bị sương mù dày đặc bao phủ quanh năm.
Tiên Nhân Bất Độ chính là tuyệt địa hung hiểm ai cũng biết, bước vào trong đó tuyệt đối không may mắn thoát khỏi, xưa nay ít ai lui tới, thú cầm tuyệt tung. Sương mù nồng đậm bốc lên nhìn như vô cùng bình tĩnh nhưng trong đó lại cất dấu nguy cơ làm người ta sợ hãi, cũng là nơi tu sĩ chôn xương.
Vào hôm nay ở phương xa có cầu vồng bay tới, dừng ở biên giới sơn mạch. Độn quang thu liễm và lộ ra tu sĩ áo xanh, hắn cau mày nhìn sơn mạch trước mặt.
Người này chính là Tiêu Thần. Hơi trầm ngâm, hắn cũng không bước vào bên trong, ý niệm hơi động và trực tiếp phân một tia thần thức tiến vào trong sương mù. Sau một khắc sương mù nhìn như bình tĩnh bốc lên, một đạo sương mù trực tiếp bộc phát phóng lên trời và bao phủ thần niệm của Tiêu Thần vào bên trong, chỉ thoáng ngăn cản và sương mù sau đó đã phá hủy thần niệm của Tiêu Thần.
Sắc mặt Tiêu Thần ngưng trọng, xem ra quả nhiên như đồn đãi, chỉ có đi trong núi, mới có thể vượt qua Tiên Nhân Bất Độ, những biện pháp thông hành khác đều bị sương mù cắn trả. Như xem ra nội tâm của hắn sinh ra vài phần cẩn thận.
Hiện tại hắn đã làm xong chuẩn bị cho nên không sợ khi tiến lên. Dừng lại một chút, Tiêu Thần bước tới phía trước, thân ảnh của hắn đạp vào mặt đất, sương mù bốc lên, chỉ cần hắn tiến thêm một bước là có thể đi vào bên trong.
Linh quang sáng ngời, hắn cầm một đoạn gân thú màu vàng nhạt hơi mờ lớn như nắm tay, lúc này hắn quấn quanh nó với gai nhọn và ném sâu vào trong lòng đất. Làm xong việc này hắn mới hít sâu một hơi, cất bước đi vào bên trong.
Hắn tiến lên một bước như tiến vào trong không gian khác, khí tức chung quanh biến hóa.
Tiêu Thần mở mắt ra, chỉ thấy bản thân đang ở trong sương mù dày đặc, ánh mắt chỉ nhìn xa hai ba trượng, bên tai tĩnh lặng không có chút tiếng động nào.
Tiên Nhân Bất Độ, ngũ hành điên đảo âm dương nghịch chuyển, tiến vào một bước là như đi vào mê cung, cũng không thể lui ra ngoài.
Hắn có gân thú trong tay chỉ hướng, Tiêu Thần có thể dễ dàng phân biệt đường ra, nếu như không thể vượt qua cũng có thể trực tiếp dùng phương pháp khác rời khỏi sương mù. Chỉ có điều gân thú bạo lộ trong sương mù, lúc này nó tỏa ra hào quang màu vàng nhạt ngăn cản sương mù ăn mòn nhưng không thể ngăn cản haofn toàn. Tuy không lo lắng trong thời gian ngắn nhưng nếu lâu dài bạo lộ ra ngoài, nhiều nhất hơn nửa ngày thì vật ấy sẽ bị ăn mòn và phá hủy.
Thời gian như vậy với Tiêu Thần mà nói đã đủ rồi.
Nguyên thần màu vàng sinh ra hào quang sáng ngời, thần thức tỏa ra cũng nhiễm một tầng vàng nhạt chui vào trong sương mù dày đặc chung quanh.
Quả nhiên lực lượng ăn mòn bộc phát nhưng lực lượng sương mù ăn mòn cũng yếu hơn trước rất nhiều, cũng không có xúc động cấm chế ẩn giấu trong sương mù, thần thức Tiêu Thần nhiễm một tầng kim quang dò xét sương mù. Vốn hỗn loạn điên đảo cảm giác, thần thức vừa vươn dài ra đã bị đảo loạn, Tiêu Thần vẫn đứng ở biên giới sơn mạch Tiên Nhân Bất Độ, hắn vừa bước đi trong sương mù, chỉ cần lui ra phía sau một bước là có thể rời khỏi nơi đây.
Nếu có thể nhìn thấu thì vô cùng đơn giản, nhưng nếu như nhìn không ra, mặc ngươi thần thông cường hoành cũng đừng mơ tưởng rời khỏi nơi này.
Nội tâm Tiêu Thần thả lỏng, tuy sương mù ăn mòn lợi hại nhưng thần thức nhiễm một tầng màu vàng nhạt vẫn tồn tại, tuy trong quá trình dò xét hào quang màu vàng trong thần thức dần ảm đạm biến âất nhưng chỉ cần không ngừng thay đổi sẽ không sao cả.
Chỉ cần giải quyết sương mù ăn mòn quấy nhiễu, ý thức trong đầu Tiêu Thần ý ngược lại bị chấn động vô hình trong sương mù hấp dẫn. Chấn động này phập phồng tầng tầng lớp lớp, vô thanh vô tức quấy nhiễu thần thức phán đoán.
Tuy cực kỳ che giấu và không dễ bị tu sĩ phát giác, lúc này vô tri vô giác mất phương hướng trong nơi này. Chấn động này không ảnh hưởng quá lớn lên thần thức có hào quang màu vàng nhạt, một tia hào quang lóe sáng dĩ nhiên có thể hóa giải toàn bộ chấn động chugn quanh.
Tiêu Thần mỉm cười vui vẻ, quả nhiên có nguyên thần màu vàng nhạt thì mọi chuyện đều thuận lợi, tuy sương mù trong Tiên Nhân Bất Độ vô cùng quỷ dị nhưng không thể ngăn cản hắn được. Xác định bản thân an toàn không có gì lo lắng, mặc dù ngoài ý muốn nổi lên cũng có thể thong dong rời đi, nội tâm Tiêu Thần có ngọn nguồn, hắn hơi dừng lại và bước vào sâu trong sơn mạch Tiên Nhân Bất Độ.
...
Trên sơn mạch Tiên Nhân Bất Độ cũng không phải nơi hoang vu giống như người ngoài vẫn nghĩ, trên mặt đất vẫn có vật thể hình thù giống rêu bao phủ, nó như thảm nên bước vào rất êm chân.
Chính rêu xanh này lại sinh ra kịch độc cực kỳ khủng bố, nếu tu sĩ không phòng bị mà chạm vào một chút, mới đầu không có phát giá nhưng sau khi có phản ứng cũng đã muộn rồi. Bộc phát độc tố đủ phá hủy thân thể Tạo Vật Đại Tôn.
Nếu không có kim ấn trong tay, Tiêu Thần không tránh được.
Chương 2206vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnĐạo (Dịch)– một bộ truyện thuộc thể loạiTiên Hiệpđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!
Bình luận