Một phần ba lực lượng của trăm vạn viên nguyên bị rút sạch một pâần ba rót vào tụ linh châu, vật ấy lập tức tỏa ra hào quang chói mắt, lực lượng xé rách đáng sợ bạo phát ra ngoài.
Trên mặt đất bố trí đại trận tinh thần sáng lên, tinh thần chi lực tụ tập, lực lượng to lớn hội tụ vào trong trận pháp, lực lượng vô hình chấn động hư không. Bên ngoài tu chân tinh chính là từng viên tinh cầu chấn động giống như bị triệu hoán, chậm rãi hoạt động và tiến vào trong tu chân chinh, tốc độ kia càng lúc càng nhanh và dần dần hóa thành hỏa cầu lớn giáng thẳng xuống.
...
Trên thành quách có vô số trận pháp không ngừng tỏa sáng, linh quang chói mắt xông thẳng lên trời.
Trong quận Vương Đỉnh, trong vô số thành trì có một cây cột đá phóng lên trời, vào lúc này nó bắn cột sáng linh lực vào hư không, sau đó lại dung hợp hoàn mỹ với trận pháp phòng ngự nơi này, ngưng tụ ra trận pháp thủ hộ bao phủ cả bầu trời.
Oanh!
Oanh!
Oanh!
Trong hào quang chấn động và hủy diệt vô cùng vô tận, đại quân Nhung quốc và Yết quốc bộc phát đại chiến.
Yết quốc chủ đứng trên tường thành nhìn đại quân Nhung quốc tiến về nơi xa, sắc mặt ngưng trọng không nói gì.
Đại tướng trong nước tập trung ở nơi này, giờ phút này cũng nghiêm túc hơn trước.
Đối mặt đại quân Nhung quốc, mặc dù bọn họ có hùng quan, chiếm hết địa lợi nhưng nội tâm vẫn cố kỵ.
- Trận chiến này với Yết quốc chúng ta mà nói liên quan đến sinh tử, chỉ có thể thắng không thể bại! Quận Vương Đỉnh không thể mất! Các ngươi phải mang hết toàn lực ra, tất nhiên không thể có nửa điểm lười biếng. Người thủ thành có công sẽ được cô trọng thương, lười biếng tránh lui thì trảm không tha.
Yết quốc chủ lên tiếng, sắc mặt của hắn âm trầm và ngưng trọng.
Nội tâm chúng tướng vô cùng nghiêm túc.
- Đến đây đi! Muốn đánh bại cô, chiếm đoạt quốc gia của cô thì phải xem ngươi có thủ đoạn hay không! Nhung quốc chủ, cô sẽ chờ ngươi ở nơi này.
Yết quốc chủ nhìn đại quân dưới trướng, trong nội tâm sinh ra hào khí vạn trượng.
Mặc dù lúc trước rất nhiều thất bại nhưng có quận Vương Đỉnh nơi tay, chuyện gì cũng có thể xảy ra.
...
Linh quang vạch phá bầu trời giáng xuống, ngôi sao kéo theo cái đuôi lửa của mình như sóng to gió lớn bao phủ cả chiến trường, chấn động sinh ra rất mạnh.
Ba mươi ngày liên tiếp, đại quân Nhung quốc công thành chưa bao giờ ngừng lại lúc nào, hao tổn mấy dùng hàng tỉ nguyên tinh tấn công, hơn nữa vật tư chiến lược của Yết quốc đều được vận chuyển tới quận Vương Đỉnh, từ đó bổ sung cho đại trận của thành trì hoạt động.
Lúc này hai nước so đấu quốc lực với nhau.
Loại phương thức hao tổn này vô cùng kinh người, mặc dù có lực cả vương quốc chèo chống cũng không thể bền bỉ. Cho nên sau khi trải qua một tháng oanh kích, khí tức của bảo vật công thành cũng giảm bớt.
Nhung quốc chủ hạ lệnh đại quân chính thức xuất kích chinh chiến quận Vương Đỉnh!
Mùi máu tươi đậm đặc truyền ra, mỗi một giây đều có vô số tướng sĩ hai bên vẫn lạc, vận khí tốt nguyên thần chạy thoát và được đại quân bao phủ, vận khí không tốt sẽ bị sát khí xé nát rơi vào kết cục hình thần câu diệt!
Cảnh tượng tàn khốc nhất đại chiến quận Vương Đỉnh trình diễn, dùng trường thành làm giới tuyến tạo thành địa ngục nhân gian, cối xay thịt vô cùng khủng bố, từng đám tướng sĩ lòng mang tâm tư kiến công lập nghiệp gào thét tấn công trường thành, nhưng cuối cùng chỉ có sáu bảy phần mười là lui được về phía sau, tỷ lệ thương vong vô cùng kinh người.
Trên trời cao có đại tướng Nhung quốc dẫn đầu đại quân tấn công, pháp lực trong người trào ra ngoài hóa thành thần thông nện vào tường thành.
Cùng lúc đó trong tường thành phản kích trở lại, huyết hoa bắn tung tóe...
Hai quân dùng trường thành làm giới tuyến tấn công lẫn nhau.
Không cần động viên, chiến đấu ngay từ đầu đã làm tướng sĩ giết đỏ mắt. Đại quân Nhung quốc phá được quận Vương Đỉnh thì thắng lợi trong cuộc chiến giữa hai nước, mà Yết quốc lại lui không thể lui, không thể thất bại!
Song phương đều không có lựa chọn!
...
Đại quân chém giết suốt bảy tháng.
Đối mặt hai tỷ đại quân Nhung quốc thay phiên nhau tấn công điên cuồng, quận Vương Đỉnh bộc phát lực chống cự vô cùng kinh người, nó giống như đá ngầm trên mặt biển, mặc cho sóng to gió lớn liên miên không dứt nhưng vẫn không rung chuyển nửa điểm.
Huyết thủy nhuộm đỏ đại địa, mây đen bao phủ trời cao!
...
Tiêu tự bộ tuân theo lệnh quốc chủ cho nên được an trí cánh phải đại quân, nghe theo Hô Lôi đại soái chỉ huy, cùng đại quân công thành.
Về phần hôm nay, một trăm triệu đại quân đã hao tổn suốt hai thành!
Nếu dùng Tiêu tự bộ làm thí dụ, thô sơ giản lược suy tính ra, cả đại quân Nhung quốc thương vong đã đạt tới con số cực kỳ khủng bố, cũng đã hơn hai trăm triệu lính.
Hiện tại đã tấn công trên bảy tháng, quận Vương Đỉnh vẫn phòng ngự kiên cố, nếu như muốn phá được sợ rằng phải cường công ít nhất một năm, đến lúc đó mặc dù chiến thắng cũng là cục diện lưỡng bại câu thương.
Trong trướng, Tiêu Thần ngồi trên cao, hắn cau mày suy nghĩ thật lâu.
Hắn hôm nay có được công huân phong hầu, tiết chế một trăm triệu đại quân, cũng sơ bộ thành lập căn cơ của chính mình, chỉ đợi chiến sự chấm dứt sẽ tiếp nhận sắc phong, có thể đứng vững gót chân trong đại thiên giới, tay cầm trọng binh, có được ít nhất một viên tu chân tinh làm lãnh địa.
Khi đó hắn sẽ có cơ sở thành lập Tiêu tự bộ.
Tiêu Thần quật khởi phải mượn nhờ đại thế của Nhung quốc quật khởi, nếu như Nhung quốc thất bại trong gang tấc trong chiến sự lần này, tất cả những gì hắn làm đều tan thành mây khói, đều trôi theo nước chảy, thậm chí sẽ trêu chọc họa sát thân.
Không nói người khác, ít nhất Long quốc công là siêu cấp cường giả Hư Sáng Thế cảnh tuyệt đối sẽ không cho phép hắn tiếp tục sống sót, đến lúc đó kết quả tốt nhất cũng không quá đáng dẫn theo số ít tu sĩ dưới trướng bỏ chạy mà thôi.
Một khi như thế, còn muốn đạt được cơ hội quật khởi nhanh chóng là chuyện muôn vàn khó khăn.
Cho nên hắn tuyệt đối không thể nhìn Nhung quốc lâm vào trong vũng bùn chiến tranh, khi đó ưu thế của hắn sẽ mất đi không còn, cuối cùng sẽ rơi vào vực sâu vô tận.
Chiến sự tại quận Vương Đỉnh phải kết thúc trong thời gian sớm nhất.
Nội tâm Tiêu Thần sinh ra ý niệm trong lòng, sau khi quyết định thật nhanh liền có quyết định chắc chắn.
Tiên Nhân Bất Độ!
Bình luận