Sắc mặt Nhung quốc chủ lúc này đã biến thành âm trầm, hắn làm sao không nghĩ tới việc này chứ nhưng đánh tan Yết quốc sẽ mang lại cơ hội quật khởi trong nháy mắt, hắn sẽ không cam nguyện buông tay. Nhưng đúng như Tiêu Thần nói, đây cũng là tai họa ngầm sau khi Nhung quốc nhìn như đại thắng.
- Như vậy ý ngươi nên làm thế nào?
Tiêu Thần ngẩng đầu, trên mặt hắn bình tĩnh, nói:
- Tiên Nhân Bất Độ.
Chúng tướng nghe vậy lập tức hít sâu một hơi nhưng âm thầm lắc đầu, trong nội tâm cười lạnh không thôi.
- Tiêu Đại Đô Đốc tòng quân lên chức rất nhanh, sợ là bị vui mừng choáng váng đầu óc nên mới đưa ra đề nghị này.
Một tên đại tướng dưới trướng Vũ Di hầu cười lạnh, nói:
- Tiên Nhân Bất Độ chính là tuyệt địa nổi danh, đại năng Sáng Thế cảnh đi vào sẽ mất phương hướng và vẫn lạc, huống hồ là đại quân. Một khi tiến vào trong đó, sợ rằng muốn ra là không thể nào.
- Đây không phải thượng sách, đây là tìm đường chết.
- Sách này sai lầm quá lớn.
...
Trong trướng chư tướng liên tục mở miệng, không ít người châm chọc khiêu khích.
Thần thái Tiêu Thần bình tĩnh, đối với những lời như vậy hắn chưa từng lộ ra vẻ khác thường, đối mặt ánh mắt Nhung quốc không giải thích được, chắp tay mở miệng:
- Quốc chủ, Tiên Nhân Bất Độ được xưng tuyệt cảnh nhưng không có khả năng không có đường đi qua. Nếu quân ta có thể tìm được thì có thể trực đảo hoàng long giết vào nơi quận Vương Đỉnh phòng bị thư giãn, đến lúc đó cầm lấy quận Vương Đỉnh là chuyện nước chảy thành sông, cũng có thể giảm bớt thương vong của quân ta và chấn nhiếp bọn đạo chích.
- cũng không phải là thần tùy ý nói bậy, đường này chính là con đường duy nhất chúng ta không cần ngạnh kháng chính diện. Chính bởi vì Tiên Nhân Bất Độ bị mọi người xem là tuyệt địa, Yết quốc mới không có đề phòng, một khi được việc sẽ cải biến chiến cuộc. Việc này thần chỉ từ bản phận mà nói rõ, rốt cuộc quyết đinh như thế nào phải chờ quốc chủ định đoạt.
Tiêu Thần không kiêu ngạo không siểm nịnh, trên mặt vô cùng chân thành, hắn xoay người và kính cẩn lên tiếng.
Chúng tướng trong trướng nghe xong cười lạnh, cũng không có người tiếp tục mở miệng.
Nhung quốc chủ khẽ gật đầu:
- Tiêu Thần nói cũng không phải không có có đạo lý, nhưng Tiên Nhân Bất Độ thật sự hung hiểm, từ lúc chưa đại chiến với Yết quốc thì cô đã dự liệu có ngày hôm nay, đã phái tử sĩ tinh nhuệ tiến vào Tiên Nhân Bất Độ, muốn tìm con đường thông tới quận Vương Đỉnh. Nhưng hơn trăm năm trước một tia thần niệm của bọn họ sụp đổ, như vậy cho thấy bọn họ đã gặp bất trắc... Việc này nên gác lại bàn sau.
- Quốc chủ thánh minh!
Tiêu Thần và chúng tướng hành lễ, trong nội tâm chưa phát giác đã vô cùng nghiêm túc, quả nhiên Nhung quốc chủ hùng tài đại lược, đã sớm nghĩ tới ngày hôm nay nên phòng bị chu đáo, ánh mắt nhìn xa hơn bọn họ rất nhiều.
- Chư tướng lập tức về doanh chỉnh đốn quân vụ, chờ đợi lệnh cô tấn công quận Vương Đỉnh.
Nhung quốc chủ lên tiếng, ngữ khí kiên định quyết tuyệt, ẩn ẩn có khắc nghiệt như kim loại.
- Vâng!
Nhung quốc chủ tận mắt nhìn thấy cảnh này và nội tâm thỏa mãn.
Kể từ đó mặc dù đến đỡ Tiêu Thần thì hắn cũng không cố kỵ, trong quân bị Hô Lôi đại soái, Vũ Di hầu bài xích, lại có quyền quý Nhung quốc nhìn chằm chằm vào, Tiêu Thần muốn cắm rễ sống yên phận trong Nhung quốc phải dựa vào hắn mà thôi.
Tất cả cũng như tưởng tượng, rất tốt.
...
Vị trí đại quân Tiêu tự bộ trở nên xấu hổ.
Không được Hô Lôi đại soái cùng Vũ Di hầu thân cận, đây là tín hiệu rõ ràng trong quân, tuy bởi vì quốc chủ coi trọng và công tích Tiêu tự bộ cho nên không kẻ nào dám khó xử, mọi người lại cảm nhận rõ tình cảnh chúng bạn xa lánh.
Cũng may đại chiến đang diễn ra, bị chiến sự ảnh hưởng cho nên rung động từ việc này bị áp xuống thấp nhất.
Từng lợi khí công thành lớn nhỏ trăm dặm tiến lên, được đại quân bảo vệ và trận pháp sư trong quân dùng tốc độ nhanh nhất bố trí trận pháp hấp thu nguyên tinh, chúng chiếm diện tích mấy trăm dặm và kết nối thành một với nhau.
Chiến xa đen kịt phong cách cổ xưa, một chiến lớn chừng trăm dặm giống như cây kim nhọn đâm thẳng vào bầu trời, trên thân xe khắc đầy trận pháp, chúng tinh xảo tầng tầng chồng chất. Vật ấy tên là Lôi Đình Chiến Xa, mượn nhờ lực lượng nguyên tinh khu động, có thể tích lũy lực lượng lôi đình, trải qua trận pháp áp súc dung hợp tạo thành lôi châu.
Từng tụ linh châu có hình dáng viên cầu màu xanh tỏa sáng, chúng hấp thu lực lượng nguyên tinh, trải qua trận pháp kim hệ áp súc và chuyển hóa biến thành lực xé rách đáng sợ, chỉ cần bổ sung nguyên tinh đầy đủ, gần như có thể không ngừng giáng xuống địch nhân.
Trước khi đại chiến làm người ta chú ý nhất là khu vực rộng ngàn dặm, nơi đó dùng những tảng đá kỳ lạ bố trí thành trận pháp. Những cự thạch này có đường kính lớn nhỏ dặm, trên thân tỏa ra hào quang sáng ngời, chỉ có luyện đạo tông sư tinh thâm thần thông tinh thần một đạo mới có thể luyện chế thành, tên là Tinh Thần Thạch. Dùng Tinh Thần Thachj bố trí Triệu Tinh Trận, có thể cưỡng ép thu lấy ngôi sao bên ngoài tinh không cho mình dùng, chúng từ bên ngoài tu chân tinh rơi xuống mang theo hỏa diễm và lực trùng kích hủy diệt không gì sánh kịp giáng xuống địch nhân.
...
Vận dụng lợi khí công thành cỡ lớn cần hao tổn số lượng nguyên tinh vô cùng khủng bố, chỉ có lực lượng quôc gia mới gánh chịu nổi, nếu không mặc dù có vật này trong tay, người bình thường cũng không có tư cách sử dụng.
Ngày đại chiến đầu tiên, Nhung quốc chủ mặc áo giáp tự mình tọa trấn trung quân, chờ thân quân thông báo đã chuẩn bị xong, hắn chậm rãi đưa tay sau đó ngồi trên vương vị.
Một cột sáng linh lực xuất hiện và bay thẳng vào bầu trời.
Oanh!
Sau một khắc linh lực chấn động khủng bố từ chiến trận truyền tới, đây là lực lượng đáng sợ của vô số nguyên tinh tổ hợp thành trận pháp.
Bầu trời lờ mờ, sét đánh lôi đình nổ vang, từng tia sấm sét phá vỡ bầu trời, lôi đình đánh thẳng vào chiến xa.
Lực lượng lôi đình giáng xuống chiếu sáng cả chiến xa, nó như lôi thần chiến xa. Từng tầng hoa văn sáng lên, tầng tầng dung hợp áp súc lực lượng lôi đình và hóa thành một lôi châu đỏ thẫm lớn chừng trăm trượng, ngay sau đó bị chiến xa bắn thẳng vào bầu trời.
Bình luận