Đạo (Dịch) – Chương 2201

Bên trái do Hô Lôi đại soái cầm đầu, bên phải do Vũ Di hầu xưng tôn, hai người chênh lệch nửa đầu vai, dùng Hô Lôi đại soái cầm đầu cất bước tiến vào trogn quân trướng.

- Chúng thần tham kiến quốc chủ.

Người không có tước vị trên người, người này phải hành quân lễ.

Trong doanh trướng của quốc chủ bên ngoài nhìn chỉ lớn mười trượng, bên trong có càn khôn, có thể xếp cả cung điện vào trong lều, nó rộng không dưới trăm dặm. Nhung quốc chủ mặc vương giáp an tọa trên chủ vị, thái độ như long bàn hổ cứ, trên người tràn ngập uy áp đáng sợ làm cho tâm thần người ta chấn động kính sợ.

- Chúng ái khanh không cần thi lễ, đứng lên đi.

Trên mặt Nhung quốc chủ vui vẻ, mọi người tạ lễ đứng lên, Hô Lôi đại soái, Vũ Di hầu cũng tự tìm vị trí của mình, chúng tướng còn lại đứng sang hai bên.

Trơớc mặt Quốc chủ, tước vị công, hầu tước mới có thể ngồi, những người còn lại phải đứng, đây là quy củ.

Ánh mắt Nhung quốc chủ đảo qua, khẽ nhíu mày sau đó nhìn người đứng ở cuối cùng bên trái liền cười nói:

- Tiêu Thần, sao ngươi chạy tới đó, thật làm cô không dễ tìm, chẳng lẽ ngươi làm sai chuyện muốn trốn tránh hay sao?

Lúc này người trong trướng nhìn sang, không ai dám làm càn trước mặt quốc chủ, trong mắt mang theo phức tạp.

Tiêu Thần âm thầm nhíu mày, chẳng lẽ thế cục hôm nay là do quốc chủ âm thầm muốn như thế? Làm gì biết rõ còn cố hỏi, trên mặt hắn không có dị thường gì, kính cẩn hành lễ, nói:

- Tiêu Thần nhập quân thời gian ngắn ngủi, các vị tướng quân nơi đây đều có bối phận cao hơn, Tiêu Thần nên đứng ở đây.

- Làm gì có đạo lý như thế, trên chiến trường dùng công tích nói chuyện, làm gì có thể theo thứ tự trước sau.

Nhung quốc chủ cười lắc đầu, hơi trầm ngâm, nói:

- Cô đã sớm chuẩn bị tước vị của ngươi rồi, chỉ chờ sau chiến đấu kiểm kê công tích sẽ gia phong, cũng tránh sau đó lại sửa đổi. Hôm nay dù chưa phong hầu nhưng công lao của ngươi đủ chiếm một vị trí trong đó.

- Người đâu, mang thêm một cái ghế ở bên trái cho Tiêu Thần.

- Vâng!

Thân binh hành động cực nhanh, chỉ qua vài giây là bố trí xong chỗ ngồi, Tiêu Thần trong ánh mắt sáng ngời của mọi người và hành lễ với quốc chủ, lúc này hắn cất bước đi tới ngồi xuống, thần thái trầm ổn chưa từng lộ ra nửa điểm dị sắc.

Ánh mắt Vũ Di hầu lóe sáng, ánh mắt lộ mang theo vài phần hào quang không tệ.

Hô Lôi đại soái thì âm thầm cười khổ, ai có thể nghĩ đến người chính mình nhìn trúng lại bị quốc chủ coi trọng trở thành ngôi sao mới trong quân, chẳng khác gì cầm đá nện chân mình...

Về phần các đại tướng khác có cảm xúc lẫn lộn, liên tục suy đoán hàm nghĩa của quốc chủ khi làm như vậy, sau đó bị suy nghĩ của mình làm khiếp sợ.

Nhung quốc chủ nhìn sang hai bên, trong nội tâm thoả mãn, sắc mặt của hắn hóa thành ngưng trọng và nói:

- Hôm nay cô gọi các ngươi đến đây là thương nghị chuyện đánh quận Vương Đỉnh, chư khanh có thượng sách gì cứ nói đi.

Nói xong hào khí trong điện nghiêm túc.

Một trận chiến quận Vương Đỉnh đang mang tới số mệnh hai nước, tư sự trọng đại, nội tâm chúng tướng trong điện vô cùng rõ ràng. Phá được quận này là có thể đạt được công huân to lớn, thăng quan tiến tước không nói chơi.

Nếu như thất bại... Hậu quả không chịu nổi.

Nhung quốc chủ ủng binh hai tỷ, tự mình dẫn đại quân phô thiên cái địa tới đây, mặc dù khí thế ngập trời cũng không dám có nửa điểm chủ quan. Quận Vương Đỉnh có hiểm địa Tiên Nhân Bất Độ thủ hộ, cho nên chỉ có thể công phá từ chính diện, dùng xu thế bài sơn đảo hải của đại quân xé rách trường thành thủ hộ, nếu muốn công phá chính diện thì cái gọi là thượng sách không có gì khác hơn là giảm bớt thương vong xuống mức thấp nhất, dùng cái giá nhỏ nhất đạt được mục tiêu lớn nhất.

Hô Lôi đại soái đề nghị trong quy trong củ, hai tỷ đại quân thay nhau công thành, cam đoan đại quân có được lực lượng phòng ngự âầy đủ để ngừa đại quân Yết quốc nhân lúc mệt mỏi tấn công.

Vũ Di hầu thì thỉnh cầu điều động thêm... Lợi khí công thành, không tiếc hao tổn nguyên tinh oanh kích tường thành, cũng giảm bớt dự trữ nguyên tinh trong quận Vương Đỉnh, lại phát động đại quân công kích giảm tổn thất xuống thấp nhất.

Những đại tướng khác cũng lên tiếng, tuy có giải thích riêng nhưng quan điểm không khác gì vây quanh quan điểm của Hô Lôi đại soái cùng Vũ Di hầu, chỉ thêm chi tiết tỉ mỉ mà thôi.

Tiêu Thần an tọa trên ghế, hắn cúi âầu không nói một lời.

Qua một giờ sau thương nghị có kết quả, Nhung quốc chủ hạ lệnh điều động toàn quân công thành, lợi khí sẽ oanh kích quận Vương Đỉnh vào ngày mai, cũng động viên lực lượng vương quốc toàn lực chế tác Lôi Đình chiến xa, Lưu Hỏa xa, lại điều động nguyên tinh trong cả nước.

Biên chế đại quân thay phiên nhau tấn công, trong điều kiện tiên quyết có đủ lực lượng bảo vệ mình và phát động công kích không gián đoạn vào quận Vương Đỉnh! Nhất định không cho Yết quốc bất cứ cơ hội thở dốc nào, từ đó phải phá được tòa thành.

Công việc cụ thể rất rườm ra, có thể tạo thành danh sách rất dài.

Đại sách đã định, ánh mắt Nhung quốc chủ nhìn qua doanh trướng, cuối cùng nhìn lên người Tiêu Thần, hắn bất mãn nói:

- Tiêu Thần, ngươi vào trong trướng nhưng không nói một lời, không biết ngươi có ý kiến gì với đại sách đã định hay không?

Tiêu Thần đứng dậy, kính cẩn hành lễ, nói:

- Hô Lôi đại soái, Vũ Di hầu và các vị tướng quân mưu tính lão thành, thần tự nhiên cũng không dị nghị.

- Lão thành là ổn thỏa sao?

Ánh mắt Nhung quốc chủ lóe sáng.

- Chẳng lẽ ngươi có mưu lược hay hơn? Hôm nay nghị sự, ngươi có thể nói thoải mái, mặc kệ có thể dùng hay không, cô không trách tội.

- Bẩm quốc chủ, thần không có kế sách gì hay, chỉ cảm thấy Hô Lôi đại soái, Vũ Di hầu đưa ra sách lược có tính xâm lược, mặc dù mưu tính thế nào, đại quân hao tổn là không thể tránh né. Luân phiên kịch chiến, mặc dù thật chiếm được quận Vương Đỉnh thì đại quân chúng ta cũng tổn thất thảm trọng.

Tiêu Thần nói tới điểm này lại nói:

- Nước phụ thuộc Đại Yến cũng không chỉ có hai nước Nhung, Yết, thí dụ như Mãn Châu quốc, lực lượng của nó mạnh chưa hẳn dưới Nhung quốc chúng ta, khoảng cách cũng không xa, bọn chúng làm sao có thể trơ mắt nhìn Nhung quốc chiếm đoạt Yết quốc thừa cơ quật khởi trở thành nước phụ thuộc thượng phẩm chứ, đến lúc đó sợ rằng không thiếu một phen tính toán âm thầm...

Nói xong trong điện lâm vào trong yên tĩnh quỷ dị.&

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...