Sơn mạch này khúc chiết tạo thành hình tròn, nó chiếm một vị trí lãnh thổ rất lớn, thế núi đầu đuôi có một lỗ thủng. Yết quốc cướp lấy nơi này và xây dựng tường thành xuôi theo cấu trúc Tiên Nhân Bất Độ, cao vạn dặm, dày ngàn dặm, ở giữa xây dựng ba cứ điểm quân sự, nơi này đặt là thành Quân Vương, trái là Tả Đô, phải là Hữu Đô, ở giữa có trường thành bảo hộ chung quanh. Mà sơn mạch Tiên Nhân Bất Độ vòng quanh địa vực to lớn chính là quận Vương Đỉnh! Hôm nay Yết quốc tập trung một tỷ binh lực tại thành Quân Vương, Tả Đô, Hữu Đô làm trung tâm, trận địa sẵn sàng đón quân địch! Hùng quan và đại quân đóng giữ, mặc dù trước mắt sĩ khí đại quân Nhung quốc như cầu vồng, số lượng đại quân gấp đôi nhưng muốn thuận lợi phá được quận Vương Đỉnh còn phải trải qua thảm thiết một phen.
Chiến thắng này sẽ giúp Nhung quốc ngưng tụ đại thế không thể ngăn cản, một lần hành động chiếm đoạt Yết quốc và tấn chức nước phụ thuộc thượng quốc.
Nếu bại, tất cả đại thế ngưng tụ lúc trước mất đi, Yết quốc cũng có thể ở biên giới sụp đổ xoay người cắn trả, chưa hẳn không có khả năng nghịch chuyển đại chiến vong quốc!
Phạm Lâm thở dài một hơi, tuy hắn nghĩ tới nhưng Đô Đốc cùng quốc chủ đã sớm đoán trước rồi, nếu không cũng không có khả năng dừng lại ba tháng và tụ tập hai tỷ quân, từ đó mưu cầu đánh một trận tuyệt thế.
Hắn tin tưởng vững chắc đi theo sau lưng Đại Đô Đốc sẽ không bại.
...
Tuy khó phá quận Vương Đỉnh là bởi vì địa lý đặc thù, đại quân Yết quốc trừ lưu thủ phía sau phòng bất trắc, những người còn lại đều đưa ra tiền tuyến dùng phó đại quân Nhung quốc tấn công điên cuồng.
Bên ngoài trường thành, hai tỷ đại quân Nhung quốc đã đến, tinh kỳ phất phơ, tướng sĩ bay tới nhưng quân đoàn không rối loạn.
Uy thế đại quân bộc phát rất mạnh.
Xây dựng cơ sở tạm thời, dò hỏi quân tình, hơi nghĩ ngơi và xây dưng đội hình!
Tiêu Thần thống lĩnh Tiêu tự bộ có chiến công lớn lao đã dần dần thoát ly khỏi hàng ngũ tạp quân, trở thành chiến bộ tinh nhuệ của Nhung quốc, lần công thành này được an bài ở cánh phải, lại có tư cách thống binh công thành, địa vị không phải lúc trước có thể so sánh.
Tiêu tự bộ hạ trại, tướng sĩ trong quân động tác nhanh nhẹn hoàn thành công việc của mình, cấu trúc lều vải, kiến tạo trận pháp báo động, phân phối đại quân... Những chuyện này đã sớm thuần thục, hiện tại tướng lãnh dưới trướng chỉ huy đâu vào đó, tất nhiên là không cần Tiêu Thần phí công. Hắn hiện tại đang ở nơi hẻo lánh của bản bộ ngẩng đầu nhìn trường thành kéo dài ở trước mặt, sắc mặt ngưng trọng. Mặc dù trận chiến này Nhung quốc chiếm hết thượng phong, dùng lực lượng cả nước tấn công, nếu như muốn chiếm được nơi này cũng không thoải mái gì.
Hùng quang như thế lại có nơi hiểm yếu phụ trợ, lại thêm một tỷ đại quân Yết quốc, muốn phá nó quá khó khăn.
Lúc này không chờ Tiêu Thần nghĩ nhiều, lúc này có thân binh của quốc chủ chạy tới báo tin, triệu tập tất cả tướng lãnh vào nghị sự. Cũng không trì hoãn nhiều, sau khi nói hai câu, Tiêu Thần mang theo một đám thân quân tới đại trướng.
Trận chiến quận Vương Đỉnh sẽ do Nhung quốc chủ tự mình tọa trấn chỉ huy, vào lúc này vội vàng triệu hắn tới nghị sự, có tư cách đại tướng trong quân có thể tham gia nghị sự phẩm giai kém nhất cũng phải là tam phẩm.
Tiêu Thần tới cũng là lúc trong trướng tụ tập không ít tướng lãnh, tuy đứng rải rác nhưng ẩn ẩn dùng hai người cầm đầu.
Một người tự nhiên là Hô Lôi đại soái, mặc áo giáp công tước, hắn đứng chắp tay sắc mặt không giận tự uy, làm lòng người kính sợ khó hiểu.
Một người khác chính là nam tử mặc giáp hầu tước, nếu tinh tế dò xét sẽ phát hiện áo giáp của hắn có quy cách cao hơn hầu tước khác, so sánh với áo giáp Hô Lôi đại soái chỉ kém hơn một chút mà thôi. Nhìn hắn vẫn còn trẻ tuổi nhưng trong mắt mang theo tuế nguyệt tang thương, khí chất tao nhã nho nhã nhưng không mất đi sát khí của đại tướng cầm binh viễn chinh. Bên cạnh người này tụ tập không ít tướng lãnh, có được địa vị ngang hàng với Hô Lôi đại soái.
Trong Nhung quốc, có tư cách làm được điểm này chỉ có Vũ Di hầu!
Tiêu Thần đã đến cho nên hấp dẫn không ít đại tướng nhìn sang, ánh mắt không có hảo ý, phần lớn là lạnh như băng. Tòng quân không lâu lên chức nhiều lần, hôm nay đã sắp thu tước vị vào trong tay, lên nhanh như vậy sao không bị ghen ghét chứ. Nhưng xét đến cùng vẫn là do Tiêu Thần chém giết giáng chức trong Tiêu tự bộ ngày trước, khi đó hắn gần như đắc tội tất cả quyền quý của Nhung quốc. Những đại tướng trong quân có ngàn vạn quan hệ phía sau, thậm chí không ít người có xuất thân quý tộc, bọn họ không có chút hảo cảm nào với Tiêu Thần.
Ánh mắt Vũ Di hầu nhìn sang, thoáng dừng lại sau đó dời đi, ánh mắt cũng không có biến hóa, nhưng nghĩ đến ngày đó là Tiêu Thần đánh chết đám người Vũ Di Xương, mọi người vẫn không nhịn được phỏng đoán vị Hầu gia này đang suy nghĩ thế nào.
Vẻ mặt Hô Lôi đại soái bình tĩnh, cũng làm như không thấy Tiêu Thần đã đến, điểm ấy cũng làm đại tướng trong trướng suy nghĩ, lúc này vội vàng thu liễm nụ cười trên mặt, yên lặng theo dõi kỳ biến.
Hai người Khoa Liệt, Long Đa cười khổ với Tiêu Thần, cũng không dám tỏ vẻ gì, bọn họ đứng nguyên tại chỗ.
Sắc mặt Tiêu Thần như thường, hắn đứng xa chắp tay hành lễ với Vũ Di hầu, Hô Lôi đại soái, lúc này tìm một nơi để đứng và nhắm mắt khép hờ dưỡng thần.
Dưới trướng quốc chủ có hai phe võ tướng tranh đấu với nhau không phải chuyện gì bí mật, nhưng hôm nay ở giũa xuất hiện một thân ảnh càng hấp dẫn lực chú ý của người ngoài.
Có tướng lãnh âm thầm cười lạnh, nói thầm tiểu bối không biết trời cao đất rộng, hôm nay sẽ cho ngươi biết kết cục đắc tội tất cả chúng ta.
Thực sự có người nhớ lại một đoạn năm tháng xa xôi trước kia, năm đó Vũ Di hầu quật khởi cũng như vậy, hắn lẻ loi trơ trọi đối mặt với Hô Lôi đại soái độc đại trong quân, mà Tiêu Thần hiện tại đối mặt với hai người Vũ Di hầu cùng Hô Lôi đại soái.
Đây là một trùng hợp hay quốc chủ cố ý gây nên?
Quân quyền làm trọng, quốc chủ đến đỡ Vũ Di hầu chế ước Hô Lôi đại soái, trước mắt cũng không phải không có khả năng đỡ Tiêu Thần, dùng cầu ổn thỏa trong quân, sẽ không sinh ra sự cố bất lợi trong quân.
Việc này chỉ có quốc chủ, Hô Lôi đại soái, Vũ Di hầu mới có thể tiếp xúc, bọn họ vọng tự suy đoán cũng chỉ là suy đoán, căn bản không có chút tin tức nào lần theo.
- Quốc chủ triệu chư tướng vào trướng!
Lúc này đại tướng thân quân lên tiếng.
Bình luận