Đại quân Nhung quốc tổn thương thảm trọng, một tỷ ba trăm triệu quân hao tổn ba thành, Nhung quốc chủ hạ lệnh tạm hoãn thế công, đồng thời ban bố chiếu lệnh cả nước trưng binh, các trại huấn luyện linh mới vận chuyển toàn lực, không ngừng huấn luyện lính mới bổ sung binh sĩ trên chiến trường.
Yết quốc vẫn âm thầm tụ binh, điều động vật tư điều binh khiển tướng thủ vững quận Vương Đỉnh. Trận tranh đấu này cũng lâm vào khâu cuối cùng, nếu như Yết quốc lại mất quận Vương Đỉnh sẽ triệt để ngã xuống vực sâu.
Yết quốc chủ chinh chiến thất bại, mất tư cách khống chế tu chân chính, đánh mất thần quốc của mình.
Cho nên hắn phải toàn lực vận hành cuộc chiến này.
...
Chiến sự tiến hành đến hiện tại đã sắp tới giai đoạn kết thúc, Nhung quốc chiếm cứ thượng phong tuyệt đối, hùng cứ mười quận, chỉ cần phá được quận Vương Đỉnh là có thể trở thành người thắng trong cuộc tranh đấu này.
Sĩ khí toàn quân như cầu vồng.!
Tu dưỡng ba tháng, Nhung quốc chủ mang xu thế nước thắng uy thế như mặt trời ban trưa, điều lệnh trưng binh hạ xuống đã tụ tập một tỷ quân cả nước kiếm đủ hai tỷ đại quân chinh chiến quận Vương Đỉnh, đây là trận chiến định càn khôn.
Đại quân khẽ động, khí thế xông lên trời!
Uy thế cuồn cuộn quét ngang tất cả, tất cả đại quân đều tập trung vào quận Vương Đỉnh!
...
Dù lệnh phong hầu của Tiêu Thần còn chưa đưa xuống nhưng quốc chủ đã có ý chỉ, Tán Quân Doanh chính thức thay tên Tiêu tự bộ, tạm xác định biên chế một trăm triệu, đều sẽ bị Tiêu Thần tiết chế.
Hầu tước chưa đến nhưng đã có thực quyền, tất cả chỉ đợi chiến sự chấm dứt mới luận công ban thưởng.
Chỉ lệnh xuống, trong quân sóng êm biển lạng, cũng không một âm thanh phản đối.
Luân phiên kịch chiến, Tiêu Thần thống lĩnh Tiêu tự bộ bộc phát lực lượng không kém gì đại quân chính quy của Nhung quốc, trải qua chiến tranh tẩy lễ, tướng sĩ của hắn vô cùng cường đại, sức chiến đấu không ngừng tăng lên, ẩn ẩn có trở thành tinh nhuệ của Nhung quốc.
Lực lượng đầy đủ, công huân ngập trời, quốc chủ ưu ái... Mỗi người đều biết Tiêu Thần một bước lên mây, tự nhiên không người nguyện ý khó xử hắn. Thậm chí lúc trơớc hắn đắc tội không ít quyền quý, bọn họ cũng phải tạm thời áp chế suy nghĩ này. Hôm nay xem ra Tiêu Thần được quốc chủ tín nhiệm, vô cùng có khả năng trở thành nhân vật cường thế như Vũ Di hầu, bọn họ không có nắm chắc nên không vọng động.
...
- Lúc trước may mắn nghe theo Phạm đại ca nói, bảo chúng ta cùng nhau gia nhập dưới trướng Hầu gia, nếu không như thế, trong khoảng thời gian ngắn chúng ta đâu có ngày hôm nay.
Vân Lương thấp giọng nói chuyện, vẻ mặt cám thán.
Nghĩ đến những gì mình trải qua khi tòng quân tới nay, hắn thật sự có cảm giác mộng ảo. Với tư cách là quân tướng đầu nhập vào Hầu gia trước mắt, bọn họ đều được phong thưởng xứng đáng, hôm nay hắn và Lý Hỏa đều có quan chức thứ Tán Kỵ Tướng Quân, chỉ đợi ngày sau tăng tu vi sẽ tấn chức chân chính. Phạm Lâm đại ca chém giết trên chiến trường tu vi tiến bộ thần tốc, đột phá Phá Diệt đại thành cảnh giới một lần hành động đặt chân Tạo Vật Cảnh, từ đó được bổ nhiệm làm Tán Kỵ Đô Đốc.
Chưa từng nghĩ tới bọn họ có ngày đứng hàng võ tướng cao cấp!
Lý Hỏa từ trước đến nay là nhân vật tâm tư kín đáo hỉ nộ không lộ ra ngoài, hiện giờ nghe lời này cũng phải cảm khái một phen, hắn khẽ gật đầu tỏ vẻ đồng ý.
Phạm Lâm không nhịn được cau mày, thấp giọng trách mắng:
- Hôm nay Đại Đô Đốc còn chưa từng nhận được quốc chủ sắc phong chính thức, xưng hầu còn sớm một ít, hôm nay trong quân nhiều người nhiều miệng, không nên gây chuyện.
- Phạm đại ca là người cẩn thận, hôm nay danh tiếng Hầu gia đã sớm truyền khắp nơi , trong đại quân không ai không biết không ai không hiểu, cũng chưa từng phạm húy kỵ. Ngay cả quốc chủ đều mở một con mắt nhắm một con mắt, chúng ta có gì phải sợ.
Vân Lương cười nói, hắn áp thấp giọng nói.
Lý Hỏa chắp chắp tay:
- Vân Lương cấm ngôn, vẫn là Phạm đại ca nói đúng, chúng ta là tướng lãnh dưới trướng Hầu gia, mặc kệ ngoại nhân nói như thế nào thì chúng ta càng phải cẩn thận hơn, cũng tránh có người lên án.
- Hừ! Lần này phá được quận Vương Đỉnh, cũng quét qua lãnh thổ Yết quốc, dùng năng lực Đại Đô Đốc có thể kiến công lập nghiệp, sau cuộc chiến phong thưởng cũng không kém gì Vũ Di hầu, đến lúc đó xem ai còn dám nói nhiều nửa câu.
Vân Lương cười lạnh một tiếng.
Phạm Lâm lắc đầu:
- Các ngươi không nên suy nghĩ quá mức đơn giản như vậy, Yết quốc chỉ có đất đai một quận, Yết quốc chủ không cam lòng thất bại tất nhiên sẽ tụ tập trọng quân thủ vững, ngăn cản quân ta xâm chiếm.
- Trận chiến này chắc chắn sẽ là chiến sự thảm thiết nhất từ trước tới nay, các ngươi nên chuẩn bị tâm lý sẵn sàng, trong tác chiến phải chiếu cố bản thân mình một ít, cũng đừng không công tiễn đưa tánh mạng, chôn vùi tất cả công huân vất vả tích lũy được.
Nghe Phạm Lâm nói thế, sắc mặt hai người Vân Lương, Lý Hỏa đồng thời biến thành nghiêm túc, khẽ gật đầu đồng ý.
Quận Vương Đỉnh, tên như kỳ danh, nơi này chính là nơi lập đỉnh của Yết quốc!
Trên tu chân tinh, Yết quốc mất năm quận, sở dĩ trong nước còn ổn định như thế là vì còn có quận Vương Đỉnh tồn tại.
Nói cách khác chỉ cần quận Vương Đỉnh nơi tay, Yết quốc sẽ không chân chính đánh mất đi cơ hội phản kháng, nếu như Nhung quốc khinh tâm chủ quan, thậm chí còn bị Yết quốc thừa dịp phản công thay đổi cả cuộc chiến.
Có được địa vị hết sức quan trọng, bởi vì quận Vương Đỉnh chiếm thiên địa lợi nghịch!
Trên tu chân tinh có sơn mạch cổ xưa tương truyền tên là Tiên Nhân Bất Độ, quanh năm sương mù dày đặc tràn ngập, trong đó tràn ngập hỗn loạn chi lực, âm dương nghịch chuyển ngũ hành iên đảo, tu sĩ tiến vào trong đó bị ăn mòn thần thức, mặc dù có bảo vật trong tay che chở bình yên cũng sẽ đánh mất năng lực phân biệt rõ phương hướng, từ đó lâm vào trong mê trận và nguy cơ sinh tử. Theo như đồn đãi, thậm chí có cường giả Sáng Thế cảnh tiến vào Tiên Nhân Bất Độ sơn mạch, cuối cùng đã táng thân trong đó. Mặc dù tính chân thật trong đó chưa được kiểm tra, thực sự có thể chứng minh Tiên Nhân Bất Độ khủng bố.
Bình luận