- Nơi này là Uy Viễn Hầu phủ, là nhà của bản hầu. Chỉ có huyết mạch của bản hầu mới là chủ tử, nô tài ngươi dám ra tay với chủ tử! Lần này xem mặt mũi phu nhân ta lưu ngươi một mạng, nếu như có lần sau, bản hầu nhất định sẽ trực tiếp chém giết ngươi.
- Đa tạ Hầu gia!
Âm Dương Tử nằm sấp trên mặt đất, không biết là do thương thế hay sợ hãi, khuôn mặt trắng bệch, trên trán đổ mồ hôi lạnh rậm rạp, cũng không dám lau ưửa điểm.
Gương mặt phu nhân biến hóa và cúi đầu xuống.
Ánh mắt Uy Viễn Hầu nhìn lên người phu nhân và nói:
- Phu nhân, nàng chung quy là huyết mạch cảu bản hầu, là chủ tử chân chính trong Hầu phủ, về sau chuyện của nàng không cần ngươi nhúng tay, bản hầu sẽ bảo đại quản gia chăm sóc. Hôm nay xảy ra chuyện này sẽ không có lần thứ hai, ngươi nên hiểu ý của bản hầu.
Đối với một ít thủ đoạn âm thầm của phu nhân, Uy Viễn Hầu cũng không phải là không biết, chỉ vì trở ngại tình cảm phu thê, năm đó nhận ân huệ cho nên không phát tác, chuyện hôm nay đã chạm tới nghịch lân của hắn.
Có thể lạnh lùng, có thể xem thường nhưng không được làm tổn thương nàng.
Nội tâm phu nhân chấn động, nàng nhìn thấy gương mặt lạnh lùng của Hầu gia nên không dám nhiều lời, kính cẩn xác nhận và quay người mang nhị tiểu thư đang khóc rời đi.
Sắc mặt nhị quản gia tái nhợt, ánh mắt Hầu gia như có như không đảo qua, bắp chân của hắn run rẩy, gương mặt tái nhợt không còn chút máu, hắn vội vàng hành lễ và lập tức chạy theo sau phu nhân..
Cả đám giải tán, Uy Viễn Hầu nhìn thiếu nữ cố gắng đứng vững trong sân nhỏ, hắn nói nhỏ:
- Về sau giao nàng cho ngươi chiêu cố, không được để nàng ủy khuất.
Đại quản gia kính cẩn hành lễ:
- Hầu gia yên tâm, lão nô nhớ kỹ.
Uy Viễn Hầu không nói gì nữa, thiếu nữ lại chỉnh đốn trang phục hành lễ và nói:
- Nếu Hầu gia không có chuyện gì khác, ta xin vào nghỉ trước.
Uy Viễn Hầu hơi hơi ngẩn ra, lập tức khoát khoát tay.
Thiếu nữ quay người bước đi thật nhanh, cấm chế trong tiểu viện mở ra, nước mắt không kiềm được chảy xuống, gương mặt nàng tái nhợt.
- Nguyên Phúc, ngươi nói ta có phải quá lạnh nhạt nàng không?
Đại quản gia thoáng trầm mặc, lúc này mới nói:
- Tôn tiểu thư là hậu bối Hầu gia ta xem được nhất, chỉ đáng tiếc thân thể của nàng.
Uy Viễn Hầu nhướng mày, cuối cùng hắn thở dài rời đi.
Đại quân Nhung quốc nghỉ ngơi và hồi phục, vững chắc khu vực chiếm được.
Một tháng sau đại chiến tái khởi, Hô Lôi chủ soái thân lĩnh sáu trăm triệu đại quân đánh thẳng tới Ngư Dương quận thành, đại quân khống chế chiến trường, hào quang chiếu sáng bầu trời, hào quang như sao trời che trời.
Chiến ý bao phủ không gian, sát khí ngưng tụ thành Bạch Hổ ngửa mặt lên trời gào thét!
Tu chân tinh thượng phẩm dưới chân phân chia mười một quận, Nhung quốc được năm, Yết quốc chiếm sáu.
Mỗi quận có diện tích lớn gấp bốn năm lần tiểu thiên giới, mỗi quận vô cùng hùng vĩ, liếc nhìn thành quách kéo dài không dứt, nó cao ngàn dặm, dày trăm dặm, linh quang bao phủ trường không.
Một ba mươi triệu tinh binh Yết quốc đang đóng giữ trong tòa thành.
Hai đạo phòng tuyến ở quận Ngư Dương, một là Độc Sơn huyện thành, một là Ngư Dương quận thành. Hôm nay cái trước đã mất, quận thành này không thể có sai lầm, nếu không đại quân Nhung quốc thế như chẻ tre, quận Ngư Dương rơi vào tay giặc thì lúc đó Yết quốc sẽ không xong.
Sắc mặt Xương Vận Hầu hơi tái nhợt nhưng trong mắt lại có hào quang kiên định. Độc Sơn huyện thành thất thủ không minh bạch, quốc chủ không tiếp tục trọng dụng hắn, hắn đóng ở Ngư Dương quận thành, hắn không dám không phục vụ quên mình! Muốn công phá quận thành cũng phải trả cái giá thật lớn.
Tiêu Thần thống lĩnh Tán Quân Doanh, binh tướng năm ngàn vạn hiệp đồng đại quân công thành!
Chiến sự đang diễn ra gay cấn.
Sáu trăm triệu đại quân thay nhau xuất chiến, đây là cổ mãy chiến tranh tinh vi, điên cuồng hủy diệt tất cả mọi thứ.
Giáo chỉ thiên và đánh tới, hào quang thần thông bao phủ cả thiên địa hội tụ thành từng ngôi sao băng từ trên bầu trời giáng xuống hủy diệt mọi thứ, khí tức khủng bố phóng lên trời.
Trên tường thành Ngư Dương quận thành đã mở tất cả trận pháp, uy năng tăng lên mạnh nhất, hào quang bao phủ bầu trời ngăn cản tất cả lực lượng xé rách. Một lượng lớn nguyên tinh bạo phát khủng bố, năng lượng hao tổn sạch sẽ thật nhanh, cuối cùng hóa thành bột mịn rơi xuống, lại có tướng sĩ Yết quốc chuyên môn phụ trách chạy tới bổ sung. Có trận pháp sư đóng ở đó chạy tới tu bổ tâận pháp, chữa trị tường thành bị hao tổn.
Mặt đất, bầu trời đều có lực lượng trận pháp bảo hộ, toàn bộ trận pháp bao phủ tường thành vào trong! Trận pháp này có không biết bao nhiêu trận pháp sư gia trì trong rất nhiều năm, chỉ cần có đầy đủ nguyên tinh bổ sung thì lực lượng thủ hộ rất mạnh, mặc dù mấy tỷ đại quân Nhung quốc có thay phiên nhau công kích cũng đừng mơ tưởng công phá trong thời gian ngắn.
Tiếng giết rung trời, thần thông xuyên không!
Cuộc chiến Ngư Dương quận thành kéo dài trong thời gian bảy tháng, đại quân Nhung quốc không tiếc hao tổn không ngừng âấn công, rốt cục cũng xé rách một lỗ thủng trên trận pháp, Tiêu Thần vung tay lên, đại quân nhanh chóng xông vào bên trong, cuối cùng cũng xé rách lỗ thủng này rộng hơn trước, rốt cuộc nó tạo thành dòng nước lũ xé nát cả bờ đê..
Xương Vận Hầu dẫn đầu thân quân đào tẩu, Ngư Dương quận thành thất thủ.
Công tác thống kê sau trận chiến, sáu trăm triệu đại quân Nhung quốc bỏ mình gần một phần ba, Yết quốc có một trăm ba mươi triệu tinh binh chỉ có hơn ba mươi triệu đào tẩu. Hô Lôi đại soái tự mình dẫn trung quân đuổi giết, lệnh đám người Tiêu Thần, A Ba Thái mang đại quân càn quét các huyện trong quận Ngư Dương, lại qua ba tháng bình đình quận Ngư Dương.
Tiêu Thần có công phá Ngư Dương quận thành, lại công phá ba huyện, công huân của hắn đã sánh ngang bốn tòa thành, hôm nay hắn có công huân mười hai tòa thành trong tay, công huân phong hầu danh xứng với thực, dù chưa gia phong nhưng danh tiếng Thanh Vân Hầu đã truyền ra.
Đại quân nghỉ ngơi và hồi phục, dừng ở nơi này nửa tháng, lưu lại một trăm triệu tinh binh thủ quận Ngư Dương, Hô Lôi đại soái xua ba trăm triệu quân hợp với một tỷ đại quân của quốc bắt đầu chinh chiến quận Phượng Dương!
Lại nửa tháng, Vũ Di hầu thống quân phá được quận Thành Âm, sáu quận của Yết quốc đã mất bốn, còn có Phượng Dương, Vương Đình nằm trong khống chế.
Ba lộ đại quân hợp lại với nhau, lúc này tụ tập một tỷ ba trăm triệu quân tấn công quận Phượng Dương! Yết quốc chủ tự mình lãnh binh chống cự, trải qua bốn tháng không thể không lui về phía sau, quận Ngư Dương rơi vào tay giặc.
Bình luận