Hắn tiến lên, mỗi bước chân của hắn phát ra âm thanh nhàn nhạt, âm thanh này lọt vào tai đám người nhị tiểu thư không giống nhưng đối với thiếu nữ trước mặt mà nói không khác gì tiếng trống, sau khi nghe xong lại cảm thấy trái tim đập mạnh, sắc mặt tái nhợt không còn chút máu, trên mặt đẹp mang theo ý thống khổ, bàn tay vẫn nắm chặc Hỏa Long ngọc không buông ra.
Vẻ mặt Lê Độ biến hóa, hắn tiến lên ngăn cản trước mặt tiểu thư, cũng ngăn cản tất cả công kích.
- Các ngươi bảo hộ tiểu thư!
Hắn cau mày và bộc phát khí thế Tạo Vật ngăn cản âm thanh nổ mạnh như sấm.
Âm Dương Tử cười lạnh một tiếng, thần thông của hắn nhìn như bình thường nhưng âm thầm dung nhập âm chi bản nguyên vào trong, công kích quỷ dị mặc dù là cường giả Tạo Vật đại thành cảnh cũng không dám khinh thường, tu sĩ trơớc mặt chỉ là Tạo Vật mới thành lập dám ngăn cản, quả nhiên không biết tự lượng sức mình!
Vốn ra tay với thiếu nữ thì hắn còn bận tâm, nếu ra tay với Lê Độ thì khác.
Hắn bước ba bước liên tục, âm thanh càng dồn dập và khắc nghiệt hơn trước.
Sắc mặt Lê Độ biến thành tái nhợt, hắn không ngừng rên rỉ, khóe miệng chảy máu. Chênh lệch tu vi cả hai cực lớn, hắn không có chút lực lượng chống cự. Cho dù như vậy vẫn không lui nửa bước, trong mắt mang theo hỏa diễm hừng hực.
Sắc mặt Âm Dương Tử cực kỳ khó coi, âm lãnh ẩn sâu trong mắt của hắn bộc phát, hắn bước lên từng bước một, một bước, một bước. . . Mỗi một bước như đạp vào lồng ngực Lê Độ, sắc mặt của hắn tái nhợt, giữa mũi miệng bắt đầu có máu tươi chảy ra.
Nhưng hôm nay Lê Độ lại lui không được!
Hắn ngăn cản tất cả công kích của Âm Dương Tử mới có thể bảo vệ tiểu thư không bị tổn thương, nếu như lui, tiểu thư không thể ngăn cản công kích cấp độ này! Nghĩ đến đại ân của lão gia và nhắc nhở trơớc khi đi, tiểu thư thừa nhận ủy khuất và lăng nhục trong Hầu phủ... Lửa giận trong lòng Lê Độ càng ngày càng mạnh, trong đôi mắt ảm đạm của hắn sinh ra hàn quang sáng ngời.
Hắn đã đáp ứng lão gia, nếu không phải chết thì sẽ thủ hộ tiểu thư.
Mặc dù chết hắn cũng phải chết trước tiểu thư, bảo hộ tiểu thư không bị tổn thương trong Hầu phủ, như vậy cũng có thể an tâm.
Âm Dương Tử tiến tới gần, trong nội tâm dần dần sinh ra ý khiếp sợ, hắn không biết tu sĩ Tạo Vật mới thành lập trước mặt dựa vào cái gì mà có thể ngăn cản âm chi bản nguyên của hắn tới hiện tại.
Nội tâm hắn không chút thương cảm, nếu ngươi không lui thì chết đi.
Đột nhên Lê Độ ngẩng đầu, hắn ngửa đầu gào thét.
- Hầu gia, tiểu thư nhà ta từ tiểu thiên giới xa xôi tới nơi này, nàng chung quy là hậu duệ cốt nhục của ngài, chẳng lẽ ngài thật nhẫn tâm nhìn nàng bị khi dễ sao?
Tiếng gầm bạo phát, nó dùng xu thế nhanh chóng quét ngang cả Hầu phủ, bị phòng ngự cấm chế của Hầu phủ ngăn cản âm thanh, lại hình thành hồi âm vang vọng thật lâu.
Khóe mắt Âm Dương Tử sinh ra hung quang, Lê Độ gào thét, đột nhiên có ánh mắt nhìn lên người hắn, Âm Dương Tử vô cùng sợ hãi, thân ảnh hắn lui lại bảo hộ trước người nhị tiểu thư, tu vi trong người bạo phát không giữ lại, trong nội tâm tức giận mắng một tiếng tên điên!
Oanh!
Khí tức cường đại ngang ngược bộc phát, gương mặt Lê Độ kiên định, trong người có huyết quang bốc cháy như ngôi sao băng, hắn dùng lực lượng cường đại nhất lao về phía Âm Dương Tử, thân ảnh dần dần biến mất và hóa thành hỏa diễm hừng hực.
Khí tức chấn động khủng bố bỗng nhiên quét ngang bao phủ cả Hầu phủ.
Nội tâm Âm Dương Tử kêu khổ, tuy tu vi của hắn hơn xa Lê Độ nhưng đối mặt với tu sĩ Tạo Vật không tiếc thiêu đốt bản thân mình thì hắn không thể ngăn cản, sau lưng hắn lại là nhị tiểu thư, hắn khẽ cắn môi nhưng không dám né ránh.
Vào lúc này có một thân ảnh mặc trường bào màu tím, gương mặt kiên cường xuất hiện, sắc mặt âm trầm vung tay áo lên, lập tức có lực lượng Tạo Vật bộc phát bao phủ hỏa diễm đỏ thẫm của Lê Độ vào bên trong, cũng ngăn cản lực lượng hủy diệt trong đó.
Hỏa diễm đỏ rực đang bốc cháy ảm đạm, thân thể Lê Độ hóa thành tro tàn biến mất, chỉ còn một đạo hư ảnh nguyên thần xuất hiện ngẩng đầu nhìn nam tử áo bào tím:
- Hầu gia, thỉnh thương cảm tiểu thư, không nên để nàng bị hại.
Quay đầu nhìn thiếu nữ gương mặt tái nhợt ngã vào ngực phu nhân, trên mặt Lê Độ vui vẻ nhàn nhạt.
Ba!
Một tiếng vang nhỏ sinh ra, nguyên thần của hắn nghiền nát và vẫn lạc.
Âm Dương Tử vội vàng cúi đầu hành lễ và lui qua một bên, khí thế của Uy Viễn Hầu trấn áp làm nội tâm hắn sợ hãi. Uy Viễn Hầu tu vi Tạo Vật viên mãn, tu vi vượt xa hắn quá nhiều.
- Phụ thân! Nô tài của tiện nha đầu thấp hèn này muốn giết ta! Ngài nhất định phải trừng phạt nàng.
Nhị tiểu thư sống an nhàn sung sướng, địa vị tôn sùng, trong Hầu phủ xưa nay tự nhận là nhân vật cao cao tại thượng, chưa bao giờ bị ngỗ nghịch bao giờ.
Lê Độ thiêu đốt bản thân kiên cường làm toàn thân nàng lạnh lẽo, sau đó lại hóa thành oán hận vô tận, lúc này nói chuyện mang theo bén nhọn.
Bỗng nhiên Uy Viễn Hầu quay đầu nhìn sang, ánh mắt lạnh như băng nhìn lên người nhị tiểu thư, cũng không còn ôn hòa và sủng ái như trước.
- Nha đầu thấp hèn? Nàng là cốt nhục bản hầu lưu lại trước khi phi thăng, là hậu nhân của ta, ngươi nói nàng như vậy là làm thấp chính mình hay ngươi làm thấp bản hầu?
Hắn vươn tay tất một cái, tiếng “Ba giòn tan vang lên trong lòng mọi người.
Trên gương mặt trắng nõn của nhị tiểu thư có năm dấu tay đỏ tươi, trong mắt mang theo ngoan độc, nàng không nghĩ tới phụ thân vô cùng sủng ái nàng lại bởi vì tiện nhân này mà đánh nàng.
Nhìn thấy hàn quang trong mắt phụ thân, trong nội tâm nàng lại sợ hãi, cũng không dám kiêu căng ngang ngược như ngày thường.
Vào lúc này trong Hầu phủ có mấy độn quang bay tới, người cầm đầu chính là phu nhân, vừa mới nhìn thấy Hầu gia tát ái nữ của mình, trong nội tâm chấn động và biết Trình Anh làm quá mức, vội vàng nắm lấy con gái kéo ra sau lưng và thi lễ.
- Hầu gia, hôm nay Anh nhi đã biết sai, ngài cũng không nên nong tính như thế, giận quá sẽ thương thân.
Uy Viễn Hầu không quan tâm tới phu nhân cầu tình, hắn vung tay áo lên, Âm Dương Tử gào thét thảm thiết, sắc mặt trắng bệch thân thể bay ra xa, hắn bay ngoài trăm trượng mới rơi xuống, miệng phun máu tươi, sắc mặt sợ hãi.
Bình luận