Đạo (Dịch) – Chương 2196

Bởi vì đang ở trong Hầu phủ, Lê Độ đại nhân nhiều lần nhắc nhở nhất định phải thu liễm tính tình hung hăng càn qâấy tại tiểu thế giới, làm việc ít xuất hiện tránh trêu chọc phiền toái, hộ vệ này mở miệng cũng hữu lễ.

- Tiểu thư? Hừ, trong Hầu phủ chỉ có một nhị tiểu thư mà thôi.

Quản gia cười lạnh nói:

- Hiện tại nhị tiểu thư tới còn không bảo chủ tử của các ngươi nhanh ra đây đón tiếp, chẳng lẽ còn muốn tiểu thư nhà ta đi vào nơi xui xẻo này?

Sắc mặt hộ vệ Ô Lạp thị biến đổi, mặc dù nội tâm tức giận nhưng không dám làm gì đành phải vội vàng đi vào trong.

Thiếu nữ lặng lẽ đứng trong sân, trên ôm ngọc thạch đỏ rực, cảm ứng ấm áp truyền vào trong cơ thể, gương mặt của nàng không vui, gương mặt tái nhợt lại xuất hiện vài phần hồng nhuận phơn phớt..

Trong tiền viện ầm ĩ làm nàng cau mày, tay xiết chặc Hỏa Long ngọc, nội tâm sinh ra vài phần bất an.

- Tiểu thư không tốt, Hầu phủ nhị tiểu thư đến, Lê Độ đã mang theo hộ vệ ra ngoài ngăn cản, bảo ta chạy vào báo ngài một tiếng.

Trên mặt phu nhân vô cùng lo lắng.

Nội tâm thiếu nữ trầm xuống, sắc mặt xuất hiện một tia huyết sắc đã biến mất, bỗng nhiên hóa thành tái nhợt.

Nhị tiểu thư tìm kiếm bảo ngọc hỏa hệ mà cầu mãi không được, hôm nay đột nhiên đến nơi đây, nguyên nhân không cần nhiều lời. Với tâm tư tỉ mỉ của nàng cũng phải sinh ra bối rối. Nếu là bảo vật tầm thường có thể bảo hộ nàng bình an, tặng cho người ta cũng không sao, một viên Hỏa Long ngọc này sẽ không cấp cho người khác! Trong đôi mắt lạnh như băng của nàng đã có quyết định.

- Hầu phủ nhị tiểu thư, nếu dựa theo bối phẩn ta nên xưng một tiếng cô. Nàng đã đến, thân phận lại tôn quý như thế, ta làm sao không đi nghênh đón.

- Vân di, chúng ta đi thôi.

Trong khi nói chuyện liền bước vào tiền viện.

Phu nhân tùy tùng tiểu thư nhiều năm, cũng hiểu tính tình của nàng, mặc dù không tính thông minh nhưng ngày thường từ cử chí có thể nhìn ra mấy thứ gì đó. Hỏa Long ngọc này rất quan trọng với tiểu thư, tiểu thư sẽ không giao ra. Trong nội tâm âm thầm sốt ruột, nàng không có cách nào cho nên hấp tấp chạy theo.

Lê Độ mang theo hộ vệ Ô Lạp thị đứng ngoài tiền viện, hắn cau mày nhưng nội tâm thở dài, chuyện hôm nay sẽ phiền toái. Hắn được lão gia và phu nhân nhờ vả bảo hộ tiểu thư, tuyệt đối không để nàng chịu lăng nhục.

Nghe được tiếng bước chân vang lên, Lê Độ dẫn đầu mọi người xoay người thi lễ gọi tiểu thư.

Dung nhan nữ tử vốn tuyệt mỹ, cộng thêm nhiều năm bệnh hoạn sắc mặt hơi tái nhợt, làn váy nhúc nhích trong gió mang cho người ta cảm giac như cành liễu phất phơ.

Dịu dàng hành lễ, môi anh đào khẽ mở, nói:

- Chất nữ bái kiến cô.

Nhị tiểu thư nhướng mày, nội tâm càng căm ghét thiếu nữ.

Nàng là nhị tiểu thư của Hầu phủ mới có tư cách có tu sĩ Tạo Vật Cảnh hộ vệ, nha đầu trước mắt tính là thứ gì cũng dám giống nàng, mặc dù tu vi Lê Độ thua xa hộ vệ mẫu thân cho nàng. Mà dung nhan cùng dáng người kia, mặc kệ bên cũng hơn nàng một bậc, càng làm cho nhị tiểu thư ghen ghét, sắc mặt càng ngày càng khó coi, hừ lạnh một tiếng và không quan tâm tới.

Hòe Nhi cũng là một mỹ nhân, chỉ là cằm hơi nhọn, bờ môi mỏng cho người ta cảm giác cay nghiệt, lúc này cười lạnh và nói:

- Tiểu thư chúng ta thân phận tôn quý cỡ nào, cũng không dám lại nhận thân thích loạn. Mặc dù muốn nịnh nọt cũng phải nhìn rõ thân phận của mình, một tiếng cô này không phải loại người tiểu thiên giới như ngươi có thể gọi.

Nàng được nhị tiểu thư ưa thích và tín nhiệm, địa vị trong phủ không phải hạ nhân bình thường có thể sánh bằng, nhưng hạ nhân chính là hạ nhân, trong thực chất vẫn không thay đổi. Cho nên trong người thiếu nữ trước mặt có huyết mạch giống tiểu thư nhưng nàng có thể tùy ý lăng nhục lại càng thống khoái, lần này làm theo ý nhị tiểu thư cho nên chanh chua tới cực điểm.

Dùng tâm tính Lê Độ cũng phải biến sắc, ánh mắt của hắn cực kỳ âm trầm.

Thiếu nữ giữ chặc phu nhân muốn cãi lại, trên mặt nàng vẫn đạm mạc như trước.

- Không biết nhị tiểu thư tới đây là có việc gì? Nếu không có chuyện quan trọng, thân thể của ta yếu ớt nên muốn đi nghỉ ngơi, cáo từ.

Tuy nàng ẩn nhẫn trong Hầu phủ nhưng trong nội tâm nàng vẫn có cao ngạo. Xưng hô một tiếng cô là vì huyết mạch trong người, nếu người khác không muốn thì nàng cũng không cưỡng cầu.

Nhị quản gia ho nhẹ một tiếng, chậm rãi nói:

- Ngươi từ tiểu thiên giới lên đây, có thể tiến vào Hầu phủ là vì Hầu gia nhớ kỹ một chút tình nghĩa ngày xưa, nếu ngươi thông minh một chút thì phải biết tri ân đồ báo. Nhị tiểu thư tìm kiếm bảo ngọc hỏa hệ cả Hầu phủ ai cũng biết, chẳng lẽ ngươi chưa từng nghe qua? Nếu trong tay ngươi đã có Hỏa Long ngọc thì sớm đưa ra, nếu giấu diễm chẳng khác gì không bỏ được bảo vật, đây là đại bất kính với nhị tiểu thư.

- Hôm nay nhanh chóng giao Hỏa Long ngọc ra đây, sau đó lại dập đầu nhận tội với nhị tiểu thư, việc này sẽ được bỏ qua, còn không mau mau làm theo!

Nhị tiểu thư nhẹ “Ân một tiếng, ý bảo đây là ý của mình. Trong Hầu phủ này có vật gì nàng vừa ý mà không chiếm được, tiểu nha đầu này thức thời thì mau giao ra đây.

- Nếu là Hỏa Long ngọc tầm thường thì nhị tiểu thư muốn ta sẽ dâng lên không giấu diếm, ngọc này có ý nghĩa quan trọng với ta, chính là tín vật của ta, thực không thể tặng người, kính xin nhị tiểu thư thứ lỗi.

Thiếu nữ lên tiếng, lời nói bình tĩnh nhưng có thể cảm ứng được nàng rất kiên định.

Không cho!

Nàng dám không cho!

Nhị tiểu thư cực kỳ tức giận, nhị quản gia cúi đầu, ánh mắt mừng thầm. Náo đi, náo đi! Chuyện này náo càng lớn, việc đại quản gia giấu diếm không báo sẽ làm phu nhân bất mãn, đối với hắn mà nói như vậy mới có lợi.

- Đồ ta nhìn trúng chưa bao giờ không chiếm được. Hỏa Long ngọc này hôm nay ngươi giao cũng phải giao, không giao cũng phải giao!

Nhị tiểu thư sinh là xinh đẹp nhưng lên tiếng lại âm lãnh khắc nghiệt, việc này đã phá hư khí chất của nàng.

Thiếu nữ mím môi lắc đầu, lần này nàng không nói câu nào.

Sắc mặt nhị tiểu thư càng ngày càng khó coi.

- Âm Dương Tử, lấy Hỏa Long ngọc cho ta, ai dám ngăn cản ngươi thì không cần lưu thủ, có việc gì thì ta sẽ gánh chịu.

- Vâng, tiểu thư.

Sắc mặt Âm Dương Tử hơi tái nhợt, ánh mắt của hắn vô cùng lạnh lùng, hắn tu hành thần thông quái dị, chính là dùng thần thông âm luật nhập đạo, bổn nguyên hắn khống chế là âm chi bản nguyên.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...