Đạo (Dịch) – Chương 2188

- Hô Lôi, trong nháy mắt A Ba Thái cũng đã lớn như vậy, đã trở thành đại tướng trong quân, đã có thể khai cương khuếch thổ và vương quốc. Hắn có hôm nay cũng là ngươi dạy bảo có công.

Nhung quốc chủ lên tiếng, ý cười đầy mặt. Ngư Dương quận đại thắng làm hắn tơở ra một hơi, lần này Nhung quốc lại chiếm thượng phong, chỉ cần không có gì bất ngờ xảy ra thì Yết quốc vô lực xoay người.

- Quốc chủ năm đó đã nói qua, A Ba Thái là kẻ có tư chất làm tướng, hắn có thành tựu hôm nay cũng có công lao của ngài.

Hô Lôi đại soái ngồi dưới quốc chủ, đây là phong tước công, cũng là trọng thần.

Nếu không tước vị, cho dù là đại tướng nhất phẩm cũng không có tư cách ngồi dưới quốc chủ.

- Ha ha, Hô Lôi ngươi thật nhớ lâu, những lời này cô đã nói qua... Lần này lập đại công, hơn nữa có công tích lúc trước, cô sẽ ban thưởng A Ba Thái thật tốt khen ngợi công lao của hắn.

Nhung quốc chủ nói tới đây, hơi trầm ngâm sau đó hắn nghiêm túc nói:

- Quân môn A Ba Thái, chém giết khai cương khoách thổ trên chiến trường, lại có công huân lớn trong vương quốc, nay tấn phong làm chính nhị phẩm Đại Tư Mã, thống binh năm ngàn vạn binh!

A Ba Thái nghe vậy đại hỉ, chính tam phẩm tấn chức chính nhị phẩm Đại Tư Mã, hắn cách nhất phẩm một bước, quân lực tăng lên gấp ba lần.

Trong quân bộ Nhung quốc, quan chức võ tướng cao nhất là Đại Tư Mã, lại lên trên là Xu Mật Viện, nếu võ tướng muốn tiến vào cần phải có uy vọng cực cao và công lao to lớn, cho dù như vậy nội tâm vẫn ảm đạm, lần này đặc biệt tấn chức Đại Tư Mã cũng hao hết công lao và tình nghĩa của quốc chủ, trừ phi ngày sau có công lao lớn, nếu không muốn lại tiến thêm một bước phong tước là không có khả năng!

- Đại Tư Mã là võ tướng đứng đầu quân bộ Nhung quốc, ngày sau nhất định phải anh dũng giết địch không phụ lòng của cô.

A Ba Thái nghe Nhung quốc chủ nói thế thì hành lễ, hắn lĩnh áo giáp chính nhị phẩm Đại Tư Mã sau đó được tùy tùng giúp mặc chỉnh tề, lại tạ ơn quốc chủ lần nữa và lui về phía sau mấy bước mới rời đi.

Hô Lôi đại soái âm thầm than thở, đã phong Đại Tư Mã, xem ra A Ba Thái ngày sau không có khả năng phong hầu. Đây là chính sách ngăn chặn và khống chế của quốc chủ, để tránh ảnh hưởng trong quân của hắn càng ngày càng mạnh, từ đó ảnh hưởng bất lợi với vương quốc. Có hắn tài bồi đề bạt, A Ba Thái có thể đạt được quật khởi nhanh hơn người khác, có được tất có mất, hôm nay tinh tế tính ra không biết là mình giúp hắn hay đoạn tiền đồ của hắn. Nội tâm chỉ suy nghĩ như vậy nhưng trên mặt chưa từng có chút khác thường, hắn nói;

- Có thể được quốc chủ ưu ái tấn thăng làm chính nhị phẩm Đại Tư Mã xem như tạo hóa của A Ba Thái, thần thay hắn cảm tạ quốc chủ.

Nhung quốc chủ cười vui vẻ, hắn nói:

- Hô Lôi ngươi chỉ dạy có phương pháp, nếu không như vậy thì cô muốn phong thưởng cũng không tìm được lý do. Hiện tại cô hiếu kỳ nhất chính là Tiêu Thần, theo lời của ngươi nói, đại thắng lần này hắn có công lao lớn nhất.

- Tiêu Thần xuất thân Tán Quân Doanh do quốc chủ lập nên, nhiều lần kiến công lên chức, hắn có được ngày hôm nay tính ra là công lao của quốc chủ tài bồi đại tướng.

Cũng có quan hệ tới chiến công và lý lịch của hắn, tuy nghiêm chỉnh mà nói đây là chiến sự thứ ba của hắn từ khi gia nhập, lại mỗi lần có thể lập nhiều công huân không thể tưởng tượng nổi, càng có tác dụng ủng hộ sĩ khí với tướng sĩ dưới trướng, có thể xem hắn là phúc tướng của vương quốc. Có thể thấy được quốc chủ chinh phạt Yết quốc chính là thiên mệnh sở quy, làm việc được Thiên Đạo trợ giúp, lần này nhất định có thể nhất cổ tác khí công chiếm Yết quốc, khai cương khoách thổ thành tựu một phen sự nghiệp to lớn!

Hô Lôi đại soái xoay người cười nói.

Nhung quốc chủ nghe vậy cười vui vẻ nhiều hơn, hắn nói:

- Nghe ngươi nói thật sự có việc này, nội tâm của cô càng hiếu kỳ về Tiêu Thần này.

- Hắn sẽ nhập điện nhanh thôi, quốc chủ tự nhiên sẽ gặp được hắn.

Trong khi hai người nói chuyện, A Ba Thái đã ra khỏi đại điện, chức quan chính nhị phẩm Đại Tư Mã dẫn tới nhiều người khiêp sợ và chúc mừng, thật ra nội tâm A Ba Thái vẫn chưa hết ảm đạm. Chức vị Đại Tư Mã của hắn hiện tại là đứng đầu chúng tướng, huống hồ ngày sau cho dù chiến đấu lâu dài nhưng chưa hẳn không có cơ hôi lập công huân phong tước vị.

Thần thái Tiêu Thần bình tĩnh, hắn chắp tay chúc mừng, cũng không vì A Ba Thái có địch ý với hắn mà lộ ra khác thường.

- Tán Quân Doanh Đại Đô Đốc Tiêu Thần nhập điện thụ phong!

Lúc này lại có tiếng hô bén nhọn của tùy tùng vang lên, nội tâm Tiêu Thần rung động nhưng không dám chủ quan, hắn bước vào trong điện trước ánh mắt của mọi người. Công huân càng nặng thụ phong càng về sau, Tiêu Thần xếp cuối cùng, sợ rằng hắn sẽ có phong thưởng lớn... Ai cũng nghĩ hắn sẽ được phong hầu...

Trong ánh mắt hâm mộ ghen ghét của chúng tướng, Tiêu Thần đã đi theo sau lưng tùy tùng vào trong điện, tuy trong nội tâm cẩn thận nhưng thần thái vẫn bình tĩnh, có kính sợ lại không kinh hoảng, không kiêu ngạo không siểm nịnh.

Hành lễ sau đó trầm ổn nói:

- Tán Quân Doanh Tiêu tự bộ Tiêu Thần tham kiến quốc chủ!

Đây có thể xem như lần thứ hai hắn gặp Nhung quốc chủ, lần đầu là ở thành Giới Uyên khi hắn giằng co với Đại Tần Đế Thi, lúc ấy bị khí thế Sáng Thế chấn nhiếp không ngẩng đầu nhìn kỹ, hôm nay vào trong điện mới có thể thấy rõ dung mạo của Nhung quốc chủ.

Đó là nam tử chừng ba mươi tuổi, mặc Hắc Long cẩm bào, dáng người khôi ngô, hắn ngồi tại chỗ nhưng uy áp hắn tỏa ra có lực chấn nhiếp cực mạnh, cũng không tận lực mà làm, bởi vì thân cư địa vị cao cho nên dưỡng thành khí thế, làm nội tâm người khác không tự chủ kính sợ, cúi đầu bày ra kính ý.

Sắc mặt Hô Lôi đại soái bình tĩnh nhưng nội tâm rất thỏa mãn về Tiêu Thần, có thể bảo trì phong độ và tư thái như thế trước mặt quốc chủ mà không thất lễ, làm mượt mà như vậy, so sánh với người thường còn cao minh hơn nhiều.

Dùng tâm tính quốc chủ chắc cũng thỏa mãn với Tiêu Thần.

Quả nhiên ánh mắt Nhung quốc chủ nhìn lên người Tiêu Thần mang theo vui vẻ không nhỏ, ít nhất ấn tượng đầu tiên với Tiêu Thần rất không tồi, nghĩ đến đối phương là mình triệu vào trogn quân, xem như đại tướng do mình đề bạt lên, trong nội tâm cũng thỏa mãn.

- Đứng lên đi!

- Tạ quốc chủ!

Tiêu Thần đứng dậy, hắn vẫn cúi đầu và bình tĩnh trầm ổn như cũ.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...