Đạo (Dịch) – Chương 2189

Nếu đổi thành người khác lập được đại công và được quốc chủ diện kiến sợ rằng sớm kích động khó nhịn, mặc dù kiệt lực giữ vững bình tĩnh nhưng Nhung quốc chủ chính là vương giả Sáng Thế cảnh, ánh mắt của hắn có thể nhìn thấu nhân tâm. Hiện tại hắn nhìn thấy Tiêu Thần trước sau như một cũng không phải ngụy trang mà là thật bình tĩnh. Tuy có một ít cẩn thận nhưng không có quá thất thố hay sợ hãi.

Tâm tính như vậy không phải người thường có thể so sánh.

Nhung quốc chủ âm thầm gật gật đầu, nói:

- Tiêu Thần, lần này công phá Độc Sơn huyện thành, trợ đại quân ta dùng xu thế tất thắng chiếm một nửa quận Ngư Dương, ngươi có công tích ba thành, đây là đại công chân chính.

- Nghe Hô Lôi nói ngươi từng cự tuyệt gia nhập trở thành quân chính quy của Nhung quốc, hôm nay cô cũng cho ngươi một cơ hội, ngươi tiếp tục lưu lại Tán Quân Doanh hay gia nhập quân chính quy?

Nội tâm Tiêu Thần hơi động, hắn suy nghĩ ý trong lời của Nhung quốc chủ là gì, trên mặt chưa từng lộ ra chút thần thái gì, không có nóng lòng trả lời, hắn trầm ngâm và kính cẩn nói:

- Bẩm quốc chủ, nếu như Tiêu Thần có thể lựa chọn, nguyện tiếp tục lưu lại Tán Quân Doanh trong!

Ánh mắt Nhung quốc chủ lóe sáng, sắc mặt của hắn không có chút chấn động nào, nhẹ “Ah một tiếng từ chối cho ý kiến, hắn dừng lại vài giây và tiếp tục nói:

- Lúc trước ngươi có lý do làm Hô Lôi thoả mãn, hôm nay ngươi có thể nói lý do làm cô thỏa mãn thì thôi, nếu không cô sẽ phong ngươi làm nhị phẩm Tư Mã, điều vào vương sư của cô..

Sau khi nói lời này, đột nhiên Nhung quốc chủ ngẩng đầu nhìn Hô Lôi đại soái.

- Hô Lôi, Tiêu Thần này là viên đại tướng dưới trướng của ngươi, cô lấy hắn đi, ngươi có bất mãn hay không?

Thần thái Hô Lôi đại soái bình tĩnh như trước, nghe vậy đứng lên hành lễ với quốc chủ.

- Tất cả tướng sĩ dưới trướng của thần đều là người của quốc chủ, an bài như thế nào đều theo lệnh quốc chủ, thần quả quyết không không dám có ý niệm khác.

- Ha ha, cô chỉ nói như vậy mà thôi, ngươi không nên trịnh trọng như thế, ngồi xuống đi.

Nhung quốc chủ cười cười, ánh mắt của hắn lại nhìn lên người Tiêu Thần:

- Hô Lôi cũng không dị nghị với quyết định của cô, hiện tại phải xem lý do của ngươi có thể thuyết phục cô hay không.

Thần thái Tiêu Thần hơi ngưng trọng, vào lúc này hắn không dừng lại và nói:

- Tiêu Thần vốn chính là tu sĩ hạ giới phi thăng, được chỉ lệnh của quốc chủ cho nên tòng quân và có được ngày hôm nay, tất cả vốn là quốc chủ ban cho, thần nguyện ý nghe quốc chủ điều khiển không oán hận. Nếu cho thần lựa chọn, Tiêu Thần vẫn hi vọng lưu lại trong Tán Quân Doanh nhắm báo ơn tri ngộ của quốc chủ.

- Quốc chủ hùng tài đại lược, phát động cuộc chiến khuynh quốc và gần chiếm được Yết quốc, hạ lệnh thành lập Tán Quân Doanh là hi vọng tướng sĩ Nhung quốc tòng quân xuất lực vì nghiệp lớn của quốc chủ, quốc chủ tuyệt đối không muốn nhìn thấy Tán Quân Doanh vĩnh viễn bị chia rẽ, không cách nào phóng ra lực lượng chân chính. Tiêu Thần nguyện dừng chân Tán Quân Doanh, đánh tan tất cả ngăn cản chế tạo một chi hùng quân mới cho Nhung quốc, tung hoành chiến trường khai cương khoách thổ, hiệu lực vì nghiệp lớn của quốc chủ.

Ánh mắt Nhung quốc chủ thu liễm hóa thành ngưng trọng, ánh mắt nhìn Tiêu Thần, nếu hắn có nửa điểm khác thường sẽ bị nhìn ra.

Trong huyết nhục có hào quang màu vàng bộc phát, mượn nhờ lực lượng kim ấn vận chuyển trận pháp khắc trong người, cũng hóa giải trọng áp của quốc chủ trên người, chỉ còn chừa một chút đủ Tiêu Thần thừa nhận.

Cho nên Tiêu Thần mặt không đổi sắc, lưng eo vẫn thẳng không có gì khác thường.

Qua một lúc sau ý niệm Nhung quốc chủ hơi động, áp lực lớn như núi biến mất, hắn đổi chủ đề.

- Cô nghe nói trong người Tiêu Thần ngươi chảy huyết mạch hoàng gia Đại Yến, không biết việc này có thật hay không?

- Mặc kệ thiệt giả, thần có thể lập Thiên Đạo khế ước, trơớc ngày đó ta tuyệt đối không biết chuyện huyết mạch hoàng thất, hôm nay mặc dù biết được cũng không hai lòng. Những gì thần có hôm nay là do đại soái tài bồi, quốc chủ ban cho, quả quyết sẽ không bởi vì huyết mạch trong người mà buông bỏ tất cả.

Nói tới đây nội tâm Tiêu Thần càng kiên định.

- Mặc dù trong người của thần có huyết mạch hoàng thất, hôm nay quy về Đại Yến thì có thể thế nào, tối đa chỉ có được danh hào và làm người nhàn tản, muốn để làm gì, không bằng ở lại Nhung quốc kiến công lập nghiệp vì quốcchur, lập nhiều bất công huân bất thế đổi lấy tiền đồ.

- Nói hay lắm!

Trên mặt Nhung quốc chủ tỏ ra vẻ hài lòng, cuối cùng hắn vẫn thả một tia do dự trong lòng.

- Tiêu Thần, ngươi tòng quân vì chỉ lệnh của cô, xem như quân tướng do cô tự mình bồi dưỡng, ngày sau phải anh dũng giết địch, không được ném thể diện của cô.

- Nếu ngươi đã ôm chí lớn, muốn chế tạo Tán Quân Doanh thành đại quân một phương thì cô cho ngươi cơ hội này!

- Tiêu Thần nghe phong!

- Có thần!

Tiêu Thần hành lễ, hắn hơi cúi đầu.

- Hôm nay cô sắc phong ngươi làm Tán Quân Doanh Thống Lĩnh Đại Đô Đốc, quan hàm nhị phẩm, Tán Kỵ Tướng Quân, Đô Đốc trong Tán Quân Doanh sẽ bị ngươi tiết chế, tạm thời thống binh năm ngàn vạn, có thể tự hành bổ nhiệm chúng tướng cấp dưới! Nhớ kỹ ngươi nói hôm nay, không nên làm cô thất vọng.

- Thần lĩnh mệnh, thần sẽ dùng toàn lực phân ưu vì quốc chủ.

Tiêu Thần tạ ơn, lúc này hắn đã có thể khống chế Tán Quân Doanh trong tay.

- Đứng lên đi!

Nhung quốc chủ ôn hòa nói:

- Công huân của ngươi hôm nay là tám tòa thành, nếu sau này đoạt thêm thành thì phong hầu không khó. Chỉ lệnh phong ngươi làm hầu đã chuẩn bị xong, chờ ngươi thành công có được tước vị, Tán Quân Doanh sẽ giao cho ngươi thống lĩnh. Nhưng ngươi nhớ kỹ, mặc dù là phong hầu nhưng thực sự có phân chia cao thấp, tỷ như Vũ Di hầu dưới trướng của cô, lãnh địa của hắn là bảy viên tu chân tinh, nếu ngươi cố gắng, ngày sau cô cũng sẽ không bạc đãi ngươi.

- Thần nhất định dốc toàn lực, nhất định không để quốc chủ thất vọng.

- Được rồi, ngươi đi xuống đi.

Tiêu Thần hành lễ, lúc này có tùy tùng mang giáp nhị phẩm mặc cho Tiêu Thần, hắn tạ ơn lần nữa mới rời đi.

Hàm nhị phẩm!

A Ba Thái thấy rõ Tiêu Thần mang áo giáp mới thì nội tâm thả lỏng nhưng có chút thất vọng. Hôm nay quân chức Tiêu Thần chỉ thấp hơn hắn một tầng nhưng chưa từng hao tổn công huân đoạt thành, sau chiến phong hầu là chuyện chắc chắn.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...