Tả, Hữu Đại Đô Đốc lại hành lễ, đột nhiên phất tay dẫn đầu thân binh thu nạp tướng sĩ dưới trướng nghênh đón dại quân Nhung quốc, bóng lưng đìu hiu, hơn phân nửa là có đi không về.
Xương Vận Hầu chính là danh tướng trong quân, sát phạt quyết đoán, hắn bất đắc dĩ mới hạ lệnh này, hắn đã có quyết định thì không do dự chút nào.
- Chỉnh đốn đại quân, lúc này rời khỏi Độc Sơn huyện.
- Vâng!
Tướng sĩ dưới trướng vâng lệnh rời đi.
Xương Vận Hầu lộ ra một tia suy yếu, ánh mắt đảo qua Độc Sơn huyện thành, tất cả không cam lòng hóa thành tiếng thở dài thường thượt.
...
- Báo! Đại soái, Yết quốc Long quốc công, Xương Vận Hầu mang đại quân bỏ thành mà chạy, hiện tại đang trốn tới hướng quận Ngư Dương huyện Hắc Thủy!
Thám tử trong quân bẩm báo, cũng dâng quân tình lên thật nhanh.
Hô Lôi đại soái ngẩng đầu, quả nhiên nhìn thấy một chi đại quân Yết quốc bỏ thành chạy đi, tuy đang chạy trốn nhưng hàng ngũ chỉnh tề, hiển nhiên không phải không có lực chống cự, dung nhập vào trong bóng tối biến mất không thấy gì nữa.
Yết quốc buông tha Độc Sơn huyện thành, tuy trơớc mắt còn có hai ngàn vạn đại quân Yết quốc ngăn cản nhưng cũng chỉ trở ngại đại quân Nhung quốc mà thôi, tòa thành này đã rơi vào trong tay Nhung quốc.
Cảm giác vui sướng không sinh ra quá lâu, Hô Lôi đại soái nói:
- Độc Sơn huyện thành bị quân ta công phá, các huyện phía sau không có phòng bị, trơớc mắt không phải thời điểm nghỉ ngơi và khôi phục, chúng ta phải mở rộng thành quả chiến đấu.
- Truyền lệnh của bản soái, Khoa Liệt, Long Đa tạm thời thống binh năm ngàn vạn quân càn quét Độc Sơn huyện thành, phải tiêu diệt tất cả lực lượng chống cự của Yết quốc, chiếm lĩnh huyện Độc Sơn!
- Bản soái thân lĩnh một trăm triệu đại quân đuổi giết Long quốc công, Xương Vận Hầu đang chạy trốn, làm cho bọn chúng không thể nào bày binh bố trận ở các thành trì phía sau trở ngại quân ta tiến lên! Lệnh A Ba Thái, Tiêu Thần, Bác Cách, Phùng Tử thống lĩnh năm ngàn vạn đại quân càn quét huyện Ngư dương, cơ hội kiến công lập nghiệp đang nằm trong tay.
- Lúc này chỉnh đốn đại quân theo ta xuất phát.
Hô Lôi đại soái bổ nhiệm, ba người A Ba Thái, Bác Cách, Phùng Tử Mộc chính là đại tướng dưới trướng của hắn tự nhiên không người dị nghị. Bổ nhiệm Tiêu Thần thống quân năm ngàn vạn xuất chiến làm không ít người biến sắc.
Hôm nay thế cục quận Ngư Dương bất ổn, đây là thời cơ thống binh vớt quân công tốt nhất! Công chiếm một thành có thể đạt được ba thành đất phong trong Yết quốc, xem ra Hô Lôi đại soái muốn thừa cơ đề bạt Tiêu Thần.
Lúc này không ít người hâm mộ.
Đối với việc này Tiêu Thần không đặt trong lòng, hắn dùng tốc độ nhanh nhất tạm thời chấp chưởng năm ngàn vạn quân truy kích Yết quốc, tính cả Tiêu tự bộ thì hắn có sáu ngàn vạn quân.
Quân lệnh đã xuống, mặc kệ có phục hay không vẫn phải làm việc, thật không có tướng lãnh nào ngu xuẩn đi phản kháng. Một lát sau ra lệnh một tiếng, năm chi đại quân ra khỏi thành càn quét các nơi.
...
Chiến sự Nhung, Yết sinh ra biến hóa khó có thể nói thành lời, Độc Sơn huyện thành như cây đinh đâm vào cổ họng Nhung quốc đã bị thất thủ quá khó hiểu, đại quân Nhung quốc thừa dịp thắng truy kích, năm lộ đại quân càn quét cả quận Ngư Dương, một lần hành động phá được mười hai thành, chiếm lĩnh toàn bộ một nửa diện tích quốc gia, bức thẳng quận thành.
Nhung quốc Gô Lôi đại soái suất quân một trăm triệu đoạt ba tòa thành.
Quân môn A Ba Thái suất quân năm ngàn vạn đoạt hai tòa thành!
Tán Kỵ Đại Đô Đốc suất quân năm ngàn vạn đoạt ba tòa thành!
Quân môn Bác Cách suất quân năm ngàn vạn đoạt hai tòa thành.
Quân môn Phùng Tử Mộc suất quân năm ngàn vạn đoạt hai tòa thành!
Chiến sự đến tận đây đề phòng phía sau có biến, đại quân Nhung quốc trì hoãn tiến lên, Yết quốc nhân cơ hội này bố trí phòng ngự cứ điểm lần nữa, chiến cuộc cũng bình tĩnh.
Tin tức truyền ra tạo thành chấn động to lớn.
Uy danh ba đại quân truyền ra, trong đó Tán Kỵ Đại Đô Đốc Tiêu Thần bằng vào công tích đánh chiếm ba tòa thành chiếm công đầu, về sau có thể thành công phá Độc Sơn huyện thành là nhờ công lao của Tiêu Thần, từ đó uy danh của hắn xông lên tận trời, trở thành đại tướng tiếng tăm lừng lẫy trong đại quân Nhung quốc, thậm chí có thể được xưng là Thanh Vân Hầu.
Nhung quốc chủ có lệnh, người công phá Độc Sơn huyện thành sẽ có được năm thành đất phong, nửa hầu vị, hơn nữa đã công chiếm ba thành, trong tay Tiêu Thần có tám thành, chỉ còn thiếu hai là đủ mười thành phong hầu, phong hầu nằm trong tầm tay.
Danh tiếng Thanh Vân Hầu tăng lên, tu sĩ mộ danh gia nhập dưới trướng hắn.
...
Quận Ngư Dương đại thắng tạo thành bước ngoặt lớn trong đại chiến, sĩ khí đại quân Nhung quốc như cầu vồng, mặc dù Yết quốc nỗ lực chèo chống nhưng chỉ mệt mỏi ứng chiến, không có bao nhiêu lực lượng.
Chiến sự, lại biến thành Nhung quốc đại chiếm thượng phong.
Vì khen ngợi thuộc cấp Hô Lôi đại soái lập đại công, Nhung quốc chủ đích thân đến sắc phong tướng sĩ có công, sắc phong đại điển lở tại thành Dương Huyền gần Ngư Dương quận thành.
Tin tức truyền ra, toàn quân phấn chấn!
Trong huyện thành, trong soái trướng của Hô Lôi đại soái, quốc chủ đã đến, hắn đang nghe Hô Lôi đại soái báo cáo chiến sự, cũng nghe theo đề nghị của hắn luận công ban thưởng.
Những cái tên nổi bật trên danh sách quân công mới được quốc chủ triệu kiến.
Mọi người đều là đại tướng trấn thủ mọt phương, tâm tình trầm ổn hơn xa tu sĩ bình thường có thể so sánh, hôm nay liên quan tới phong thưởng tiền đồ bản thân, nội tâm vẫn khó áp chế xao động.
Nửa canh giờ giống như cả trăm năm.
Cửa điện mở ra, một tên tùy tùng của quốc chủ đẩy cửa ra ngoài, quát:
- Đại tướng quân Khoa Liệt, Long Đa nhập điện thụ phong!
Ngoài điện, Khoa Liệt, Long Đa vội vàng cất bước tiến lên, kính cẩn đi theo sau lưng tùy tùng vào điện, không qua bao lâu liền rời khỏi, trên người đã đổi áo giáp tam phẩm quân môn, khuôn mặt hồng nhuận phơn phớt, mọi người đều lên chức.
- Quân môn Bác Cách, quân môn Phùng Tử Mộc nhập điện thụ phong!
Một lát sau hai người kính cẩn rời khỏi, trên người là áo giáo nhị phẩm Tư Mã, mọi người hành lễ nói chuyện với nhau.
- Quân môn A Ba Thái nhập điện thụ phong!
A Ba Thái đứng dậy đi nhanh vào trong điện, nội tâm của hắn chờ mong, trên người của hắn hiện tại có bốn thành đất phong, hơn nữa công huân có Hô Lôi đại soái nói ngọt, chắc hẳn thu hoạch phong thưởng không nhỏ! Ý niệm trong đầu chuyển động cho nên khi vào trong điện không nhìn nhiều, trực tiếp quỳ rạp xuống đất hành đại lễ.
- A Ba Thái tham kiến quốc chủ!
Bình luận