Đạo (Dịch) – Chương 2186

- Mạt tướng ( thuộc hạ ) tham kiến đại soái!

Hô Lôi đại soái khoát khoát tay:

- Đứng lên đi! Rốt cuộc chiến trường xảy ra chuyện gì? Vì sao dễ dàng công phá Độc Sơn huyện thành như vậy, các ngươi nói cho bản soái biết xảy ra chuyện gì.

Liên quan đến trận chiến này, Tiêu Thần không tùy tiện lên tiếng, hắn chỉ cúi đầu im lặng.

Quân sư lại thi lễ, nói:

- Đại soái, lần này quân ta có thể một lần hành động công phá Độc Sơn huyện thành là nhờ vào công lao của Tiêu Đại Đô Đốc.

Quân sư cũng nói rõ Tiêu Thần hiến kế khu trục đại quân Yết quốc sau đó dùng thân mạo hiểm tiến vào trong tòa thành, thừa cơ chiếm cứ cửa thành và chèo chống tới khi đại quân công tới, cũng không có thêm bớt vào trong đó.

- Việc này A Ba Thái tướng quân, Khoa Liệt, Long Đa tướng quân và nhiều tướng lãnh khác nhìn thấy.

Đôi mắt Hô Lôi đại soái sáng ngời, chờ quân sư nói xong liền nhìn chằm chằm vào Tiêu Thần, thấy hắn vẫn mặc áo giáp tướng lãnh Yết quốc và toàn thân đẫm máu, vào lúc này đã tin tưởng.

Chuyện này có quân công, lại có người nhìn thấy, quân sư tuyệt đối sẽ không nói bừa!

Độc Sơn huyện thành có thể phá là nhờ vào Tiêu Thần! Lúc này Hô Lôi đại soái không thừa nhận cũng không được, Tiêu Thần có lẽ chính là phúc tướng của hắn.

Hai lần đánh tan tinh binh Yết quốc ủng hộ sĩ khí đại quân, hôm nay nhờ vào mưu kế của hắn mà công phá Độc Sơn huyện thành, hơn nữa là hắn chiếm giữ cửa thành mới có cục diện hôm nay, Hô Lôi đại soái càng tin tưởng không nghi ngờ.

- Ha ha! Tốt! Tiêu Thần lập đại công, bản soái tự nhiên sẽ thỉnh công với quốc chủ, tất cả phong thưởng chắc chắn sẽ làm ngươi thỏa mãn.

- Cảm tạ đại soái!

Long quốc công tay chân lạnh buốt, mặc cho trong nội tâm sinh ra rất nhiều ý niệm trong đầu, lại chưa từng ngờ tới, Độc Sơn huyện thành rơi vào tay giặc, hắn nguyên nhân vậy mà ra tại hắn quốc công phủ trên người!

Hai người Bùi Nguyên, Bùi Thành quỳ rạp xuống đất, sắc mặt trắng bệch, toàn thân đổ mồ hôi như mưa, trong nội tâm đã sợ hãi tới cực điểm, sau lưng bọn họ là đám thân quân cũng hoảng hốt, bởi vì bọn họ đã mở cửa thành.

Gương mặt tái nhợt của Xương Vận Hầu bao phủ một màu xanh, nghe bên tai có tiếng chém giết rung trời, trong nội tâm vẫn không dám tin Độc Sơn huyện thành bị phá.

Nếu bị đại quân Nhung quốc không tiếc hao tổn phá được, trong lòng của hắn có nắm chắc làm đối phương trả cái giá cực ỳ tham trọng mới có thể làm được, hiện tại bị công phá một cách khó hiểu làm hắn không thể tin nổi, nhìn đám người đang quỳ trước mặt, hắn có xúc động chém giết ngay lập tức.

- Quốc công, mặc dù ngài không nhúng tay vào quân sự nhưng ngươi cũng hiểu tác dụng của Độc Sơn huyện thành trong kế hoạch của quốc chủ, thậm chí chúng ta chưa thủ vững nửa năm đã mất, phòng tuyến phía sau phòng bị như thế nào? Có quan hệ việc này, bản hầu sẽ báo lên cho quốc chủ.

Lời của hắn trầm thấp khàn khàn giống như ông lão tuổi xế chiều, làm gì có bộ dạng của danh tướng chỉ huy đại quân như ban đầu.

Long quốc công khẽ gật đầu, hắn vung tay áo một cái, lực lượng khủng bố bạo phát bao phủ đám người đang quỳ trước mặt, bao phủ luôn Bùi Nguyên, Bùi Thành vào bên trong, đám người không có chút lực hoàn thủ, nguyên thần bị gạt bỏ, khí tức trong nguwoif biến mất, đã triệt để vẫn lạc! Nguyên thần cũng không lưu lại, cũng đoạn tuyệt tư cách luân hồi chuyển thế, cho dù ra tay với thân tử cũng tàn nhẫn tới cực điểm.

Sau lưng Bùi Nguyên, Bùi Thành, hai tiểu giáo ngã trên mặt đất, mũ lăn xuống để lộ mái tóc xanh.

Hai tiểu giáo này chính là tiểu mỹ nhân nũng nịu.

Xương Vận Hầu nhìn cảnh trước mặt, hắn hít thở không thông, ánh mắt tối tăm không ánh sáng, thân thể lắc lư và phun ra một ngụm máu tươi, hắn sầu thảm cười ha ha và nói:

- Chê cười! Thật sự là chê cười mà! Tướng sĩ Yết quốc đau khổ thủ hộ tòa thành, cuối cùng lại hủy trong tay hai nữ tử.

Khóe mắt Long quốc công co giật, hắn hít sâu một hơi và nói:

- Việc đã đến nước này không thể vãn hồi, bản công đã ra tay tru diệt hai tên nghịch tử và những tùy tùng, sau đó ta sẽ thỉnh tội với quốc chủ! Chuyện quan trọng nhất hôm nay là làm sao bổ cứu chứ không phải tiếp tục trì hoãn thời gian.

- Bản công không thông quân vụ, kính xin Xương Vận Hầu tạm thời bớt giận, nhanh chóng an bài sự vụ, bản công nhất định toàn lực phối hợp.

Thành trì đã phá, giết bọn chúng cũng không làm nên chuyện gì, nhưng ít ra từ thái độ hắn không biết chút gì, cũng chỉ có thể cầu quốc chủ thông cảm.

Tội mất thành, mặc dù Long quốc công cũng không dễ dàng thừa nhận, chém giết thân tử chỉ có thể miễn chút trách nhiệm mà thôi, tuy hắn đau lòng nhưng không do dự! Vào lúc này nội tâm Long quốc công cực kỳ phẫn hận, lại dựa vào tâm tình cường đại áp xuống, hôm nay hắn hiểu phải làm sao giảm được cái tội mất thành này xuống thấp nhất mới có thể bảo toàn tính mạng, nếu không quốc chủ bộc phát lửa giận sẽ là một kích lôi đình.

Xương Vận Hầu cũng không phải người tầm thường, sau khi nghe xong hắn áp chế lửa giận trong lòng, ý niệm trong đầu vận chuyển thật nhanh, hắn muốn suy nghĩ thế cục và đáng chát nói:

- Độc Sơn huyện thành thủ không được, nếu tiếp tục như vậy chúng ta sẽ táng thân nơi này! Quốc chủ phó thác quận Ngư Dương cho ta, bản hầu không cam nguyện vẫn lạc ở đây, ngày sau tất nhiên tìm cơ hội rửa sạch đại nhục hôm nay.

- Mạt tướng nguyện nghe Hầu gia quân phó.

- Tả, Hữu Đô Đốc ra khỏi hàng, bản hầu lệnh hai người các ngươi suất lĩnh hai ngàn vạn quân ngăn cản đại quân Nhung đuổi giết một giờ, sau đó có thể tự do lui lại, việc này thành thì bản hầu sẽ phong thưởng.

Thế cục hiện tại là phải toàn lực ngăn cản đại quân kẻ thù, có thể nói đây là nhiệm vụ phải chết nhưng hành động này là vì tranh thủ rút quân đi, nhất định phải do đại tướng có thể đảm đương một phía làm mới được, này Tả, Hữu Đại Đô Đốc là đại tướng số một số hai dưới trướng Xương Vận Hầu.

- Vâng!

Hai người ra khỏi hàng quỳ một gối, sắc mặt tái nhợt nhưng không sợ hãi chút nào.

- Hầu gia, thê tử và con cái chúng ta nhờ vào ngài trông nom.

Nội tâm Xương Vận Hầu nhỏ máu, hắn cắn răng không lộ ra chút yếu đuối.

- Các ngươi yên tâm, bản hầu còn sống một ngày, bọn họ sẽ không chịu chút ủy khuất nào.

- Như vậy đa tạ Hầu gia.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...