Đạo (Dịch) – Chương 2183

Một trong sáu tên Đô Úy lên tiếng, trong lời nói vô cùng thô bỉ nhưng trên mặt lại kiên quyết và tỉnh táo.

- Vậy thì làm đi!

- Tốt!

Sáu gã Đô Úy đã động tâm, bọn họ nhanh chóng quyết định đồng ý việc này.

- Các ngươi đi nhanh chuẩn bị một phen, những tướng sĩ này đều là người phủ quốc công chúng ta, nên không khó nói động, qua một hồi nghe thủ lệnh của chúng ta, lập tức đình chỉ cấm chế mở cửa thành, cứu hai vị thiếu gia vào trong thành. Nếu thuận lợi thì chỉ cần vài giây là đủ, đến lúc đó mặc dù đại quân Nhung quốc ở bên ngoài cũng không thể tới gần.

- Vâng!

Sáu người chắp tay lên tiếng, đã có quyết định thì không thể do dự, vội vàng quay người rời đi.

Đưa mắt nhìn mấy người đi xa, sắc mặt hai tiểu tướng tái nhợt, trên trán đổ mồ hôi rậm rạp.

- Nguy hiểm thật, cuối cùng nói động bọn họ, nếu không hai vị công tử chết ở sa trường, hai người chúng ta cũng phải chết theo.

- Đây là cơ hội duy nhất, bọn họ ra tay thì chúng ta tự cứu. Chỉ hi vọng tất cả thuận lợi, nếu không...

Người này chưa nói xong nhưng trong lòng hai người lại hiểu rõ ý trong đó, nội tâm nặng nề, thân thể lạnh giá gần như đông cứng.

Một lát sau, sáu gã Đô Úy vội vàng chạy tới cửa thành, cũng không mở miệng, khẽ gật đầu ý bảo làm tốt chuẩn bị.

Hai gã tiểu tướng khôi phục dáng vẻ bình tĩnh, khẽ cắn môi phất tay một cái.

Đông!

Cửa Độc Sơn huyện thành có tiếng vang nặng nề sinh ra, hào quang cấm chế ở cửa thành biến mất, cửa thành đóng chặt từ từ mở ra.

Hai gã tiểu tướng bất chấp sợ hãi, chạy vội tới trước cửa thành hô to:

- Hai vị công tử, nhanh vào thành!

Huynh đệ Bùi Nguyên, Bùi Thành đã lâm vào tuyệt vọng, lại đột nhiên phát hiện cửa thành trước mặt mở ra, bên tai của bọn họ có âm thanh nói nhỏ, nhìn thấy hai thân ảnh mở cửa thành như xa cách cả một thế hệ. Ngày bình thường chỉ xem hai nàng như đồ chơi, không ngờ lúc này lại mở cửa thành cứu hai nàng, lập tức âm thầm thề chỉ cần sống quá hôm nay thì ngày sau sẽ không bạc đãi bọn họ.

- Thiếu gia nhanh vào thành.

Thân vệ chung quanh vui mừng, vội vàng chống chọi hoảng hốt gọi thiếu gia đi vào.

Oanh!

Tướng sĩ Yết quốc đang lâm vào tuyệt vọng và nhìn thấy sinh lộ trơớc mặt, bọn họ cũng không bận tâm quá nhiều, giờ phút này dốc sức liều mạng xông vào cửa thành, trong lúc nhất thời mỗi người đều bị kẹt ở cửa thành..

- Khá tốt Xương Vận Hầu biết được nặng nhẹ, chung quy vẫn mở cửa thành, nếu không quốc công trở lại sẽ làm hắn ăn đủ.

Một tên thân vệ của phủ quốc công cảm giác như đi dạo quanh quỷ môn quan một vòng, hắn còn tức giận lên tiếng.

Bùi Nguyên, Bùi Thành khẽ gật đầu, bọn họ không lên tiếng, nhìn thấy trước mặt chỉ có hai người mà thôi, đột nhiên nội tâm của bọn họ rung động.

- Hai vị thiếu gia, Xương Vận Hầu hạ tử lệnh không cho phép thả kẻ nào đi vào, chúng ta lo lắng an nguy của thiếu gia nên bất đắc dĩ phải âm thầm làm việc, kính xin hai vị thiếu gia thứ tội!

Thấy cảnh tượng này huynh đệ bọn họ hoàn hồn, thét lên thật to:

- Còn đứng ngây ra đó làm gì, lập tức đóng cửa thành! Nhanh đóng cửa thành!

Vào lúc này hai người đổ mồ hôi ướt nhẹp nội giáp.

Không phải ý của Xương Vận Hầu, tự nhiên cũng không có đại quânngăn cản tử sĩ Nhung quốc, nếu như ngoài ý muốn làm cửa thành thất thủ... Hai người bọn họ không dám nghĩ tới hậu quả, chỉ sợ phụ thân đại nhân không thể thừa nhận lửa giận của quốc chủ.

Lúc này hai người dẫn theo thân vệ tiến vào bên trong, cũng không dám trì hoãn mà phóng thẳng về phía cửa thành.

Muốn cấm chế phải mở cửa thành, như vậy phải khép kín cửa thành mới làm được, thân binh Long quốc công vốn mở hé một khe nhỏ đủ hai người đi vào, lúc này bị bại quân Yết quốc xông tới, cửa thành mở lớn hơn, chuyện này đã phát triển vượt qua suy nghĩ của bọn họ.

Tiêu Thần tận mắt nhìn thấy cửa thành mở ra, nội tâm của hắn chấn động, biết rõ lần này quả nhiên đã thành công!

Đại công to lớn đang ở ngay trước mặt.

Nhưng càng đến thời khắc như vậy, nội tâm của hắn càng trầm ổn, trong thời gian ngắn nhất đã có quyết định, cũng không sốt ruột xông vào cửa thành, hắn hơi chậm chân hơn bại quân Yết quốc, lúc này nhìn cửa thành đang khép lại, đột nhiên hắn gầm lên giận dữ.

- Các huynh đệ, bọn chúng muốn đóng cửa thành! Chúng ta giết địch vì nước nhưng lại bị ném ở bên ngoài, hôm nay cửa thành đã mở, chẳng lẽ không thể cứu chúng ta đi vào, chúng ta đáng bị kẻ thù chém giết dưới thành hay sao?

- Xông! Các huynh đệ xông đi vào!

Tiếng gầm gừ vang lên, chỗ cửa thành chen chúc bại quân Yết quốc không phân biệt rõ âm thanh tới từ đâu nhưng mấy câu nói kia đã khơi mào lửa giận, bọn họ không ngừng gào thét đáng sợ.

- Ai dám ngăn cản chúng ta thì ta liều với kẻ đó.

- Chúng ta không chết, xông vào thành là có thể còn sống, các huynh đệ cùng xông vào đi.

- Giết đám người vô liêm sỉ các ngươi.

Bại quân Yết quốc mất đi lý trí và bị lửa giận khống chế tâm thần cho nên ra tay với đại quân, trực tiếp tạo thành tổn thương không nhỏ với tướng sĩ trên tường thành, song phương bộc phát chém giết mãnh liệt, nhưng bất luận nội thành hay ngoại thành đều là tướng sĩ Yết quốc chém giết nhau.

Vào lúc này mùi máu tươi gay mũi xông lên làm người ta có cảm giác muốn nôn mửa, càng kích thích hung tính của mọi người. Bại quân Yết quốc bên ngoài muốn vào trong bảo vệ tính mạng, tướng sĩ Yết quốc trong thành chỉ muốn đóng cửa thành, song phương đã giết đỏ mắt.

Tiêu Thần xem chuẩn thời cơ, hắn lập tức gào thét, chiến ý tương dung lực lượng của mười vạn cận vệ của mình, hắn dẫn đầu tướng sĩ dưới trướng như mũi tên xông tới phía trước, đây là cục diện chém giết, hắn lập tức xé rách một lỗ thủng ngay cửa thành.

Vung cánh tay hô lên:

- Các huynh đệ xôn vào!

Hiện tại không ai nhận ra ai, trong đầu chỉ nghĩ làm sao sống sót bảo toàn tánh mạng của mình, lúc này có lực trùng kích đánh xuyên một lỗ thủng, phòng ngự ở cửa thành nghiền nát.

Còn thừa hơn hai trăm vạn bại quân Yết quốc điên cuồng nhảy vào trong Độc Sơn huyện thành.

Cửa thành phá, không phải phá trong tay đại quân Nhung quốc mà là quân đội của chính mình, phá tan phòng ngự ở cửa trường thành.

...

- Xảy ra chuyện gì?

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...