Đạo (Dịch) – Chương 2182

- Thỉnh Đại Đô Đốc nghĩ lại.

Chúng tướng nghe xong biến sắc, bọn họ khiếp sợ ý nghĩ điên cuồng của Tiêu Thần không thôi, phục hồi tinh thần lại sau đó liên tục phản đối.

Ánh mắt Tiêu Thần nhìn sang, dù chưa mở miệng nhưng uy nghi trong mắt làm cho tất cả tướng lãnh yên tĩnh lại lần nữa:

- Bổn tướng có thể mượn nhờ lực lượng mười vạn quân cận vệ, nếu như chuyện không thể làm thì có thể thong dong rút đi, một khi thành công, cũng cần chèo chống một lát tranh thủ thời gian cho đại quân của chúng ta, nếu như các ngươi tiến lên thì ai có thể làm việc này? Việc này bản đốc đã quyết, các ngươi không cần nhiều lời. Chỉ cần nhớ kỹ một điểm, nếu như bản đốc đắc thủ, lập tức phát động công kích, tranh thủ một lần hành động phá được Độc Sơn huyện thành!

- Vâng!

Sắc mặt tướng sĩ dưới trướng ngưng trọng nhưng chung quy không thể trái lệnh đại đô đốc, nhưng trong mắt lo lắng chưa từng yếu đi phân ưửa. Hôm nay bọn họ trở thành quân tướng Tiêu tự bộ hoàn toàn nhất vinh câu vinh, nhất tổn câu tổn, tự nhiên sẽ không hi vọng Đại Đô Đốc xuất hiện ngoài ý muốn.

- Thời gian cấp bách, nhất định phải công phá Độc Sơn huyện thành trước khi bại quân Yết quốc chết hết, bản đốc lập tức khởi hành, các ngươi phát động đại quân công kích bại quân Yết quốc và đánh giáp lá cà, cũng sáng tạo cơ hội cho bản đốc.

- Tuân lệnh Đại Đô Đốc!

Tiêu Thần chưa từng dừng lại nhiều, trực tiếp dẫn theo mười vạn quân cận vệ đổi áo giáp và lẫn vào trong bại quân.

Một lần công kích qua đi, mười vạn người đã vô thanh vô tức lẻn vào trong bại quân Yết quốc. Nếu là thời điểm bình thường đây là việc không có khả năng, hiện tại đại quân rối loạn, binh không nhận ra binh, ngược lại đã cho Tiêu Thần cơ hội lẻn vào.

Tuy dung nhập vào trong bại quân Yết quốc nhưng nguy hiểm mới bắt đầu, nếu có vô ý sẽ chết trong tay của quân mình, đây mới gọi là biệt khuất.

Tuy Tiêu Thần dẫn đầu quân cận vệ của bản thân, thực lực tự nhiên không phải tầm thường, bại quân Yết quốc cũng không thể so sánh, hắn vẫn ẩn nấp như vậy nhưng chưa có ngoài ý nuốn nổi lên, hắn nhìn về phía đội ngũ hai người Bùi Nguyên, Bùi Lâm đang ở phía trước.

Tiêu Thần giơ tay làm động tác, đại quân tiến lên, hắn theo sau đội ngũ Bùi Nguyên, Bùi Lâm và không ngừng tiến tới gần Độc Sơn huyện thành.

...

- Chúng ta là tướng sĩ Yết quốc, mở cửa! Nhanh mở cửa thành!

- Hầu gia, chúng ta phụng lệnh của ngài ra khỏi thành chém giết kẻ địch, chẳng lẽ hiện tại thấy chết mà không cứu sao?

- Ta không muốn chết! Van cầu các ngươi mở cửa thành.

- Cứu mạng!

Còn sót lại chưa đủ ba trăm vạn đại quân Yết vô cùng hi vọng tới gần cửa thành, vui mừng trên mặt biến mà biến thành tuyệt vọng.

Mặc cho bọn họ gào khóc, cả thành trì bảo trì trầm mặc, cửa thành đóng chặt, cấm chế vẫn tỏa sáng.

Bại quân Yết quốc bị đánh bại và bỏ trốn trở về, một đường tìm được đường sống trong chỗ chết đến ưửa thành, sau khi vui mừng thì bị giam bên ngoài, lúc này tâm thần sụp đổ, bọn họ gào khóc và không có ý chí chiến đấu.

Trong tiếng hô quát ngập trời, tiếng tức giận mắng chửi và cầu cứu vang vọng vào trong thành, cũng truyền rõ vào tai mỗi tướng sĩ Yết quốc.

Tuy biết rõ Xương Vận Hậu không mở cửa thành, quyết định này là lựa chọn tốt nhất của cuộc chiến nhưng trong nội tâm vẫn sinh cảm giác mất mát.

Nếu hiện tại bọn họ ở ngoài thành, Hầu gia sẽ cứu sao? Đáp án hiển nhiên là không.

Hai người Bùi Nguyên, Bùi Thành nhìn cửa thành đóng chặt, trên mặt không còn chút máu, bọn họ biết được quyết định của Xương Vận Hậu đã không có khả năng sửa đổi, mặc dù bọn họ là con của Long quốc cũng không có tư cách bảo hắn mở cửa.

Quân tướng bên cạnh bọn họ tức giận mắng chửi, cũng nói hai vị công tử Long quốc công đang ở dưới thành, thét ra lệnh quân lính bên trong mở cửa thành.

Đối mặt với những thứ này, Độc Sơn huyện thành vẫn bảo trì im lặng như trước.

- Ngày bình thường hai vị thiếu gia đối xử chúng ta không tệ, nếu không có thiếu gia đề bạt, bằng vào cái gì mà chúng ta có thể trở thành Đô Úy bảo hộ cửa thành! Hôm nay thiếu gia gặp nạn, các ngươi có nghĩ theo ta xuất thủ cứu thiếu gia hay không, nếu hoàn thành việc này chính là công lớn, ngày sau thiếu gia sẽ trọng thưởng các ngươi.

Nói xong hai tên thủ hộ cửa thành mặc y phục tiểu giáo lên tiếng nói với mấy tướng sĩ Yết quốc bên cạnh, hai tiểu giáo này mặt hoa da phấn, hiển nhiên la nữ giả nam trang.

Nghe được lời này, sáu tên Đô Úy khác nhíu mày, bọn họ do dự vì khó xử. Tuy chức quan của bọn hơn hai tên tiểu giáo nhưng lại cố kỵ, mặc dù đối mặt bọn họ quát hỏi cũng không bất mãn.

- Các ngươi nên biết tính tình của quốc công, nếu biết rõ chúng ta là người mà thiếu gia cố ý lưu lại cửa thành phòng ngừa bất trắc, mà các ngươi lại thấy chết không cứu, đến lúc đó sẽ có kết cục gì?

Một tiểu giáo khác lên tiếng, lời nói như gió lạnh cuối thu thổi vào lòng người, thân thể đám người cứng đờ, sắc mặt tái nhợt không còn chút máu.

- Hai vị tiểu chủ, huynh đệ chúng ta cũng không phải kẻ vong ân phụ nghĩa, có ngày hôm nay cũng là hai vị thiếu gia tài bồi. Mấu chốt là Xương Vận Hầu đã hạ quân lệnh, tuyệt đối không cho phép thả người tiến vào, néu chúng ta làm như vậy, dựa theo quân quy sẽ phải chết, người trong nhà cugnx bị liên quan.

Một gã Đô Úy thấp giọng lên tiếng, trên mặt đầy khổ sở. Hôm nay ra tay là chết, không ra tay cũng là chết, nội tâm bọn họ chỉ nghĩ làm sao bảo hộ người nhà.

- Hừ! Nếu hai vị thiếu gia gặp chuyện không may, các ngươi cho rằng người nhà sẽ còn sống! Nếu sáng suốt, hiện tại thì mở cửa thành thả thiếu gia đi vào, bọn họ đang ở ngoài cửa thành, chỉ cần mấy giây là đủ rồi, đến lúc đó chúng ta đóng cửa thành lại. Chỉ cần không xảy ra sự cố, mặc dù Xương Vận Hầu cố ý khó xử thì hắn cũng phải cố kỵ mặt mũi quốc công! Các ngươi nghĩ đi, cứu hai vị thiếu gia được quốc công xem trọng chính là công lớn, qua được cửa ải này chính là vinh hoa phú quý, tiền đồ bất khả hạn lượng! Thời gian không nhiều, các ngươi nhanh chóng quyết định, nếu không hại người hại mình, đừng trách chúng ta không chỉ các ngươi con đường sáng.

Ánh mắt sáu tên Đô Úy lóe sáng, nếu không phải bước đường cùng, ai nguyện ý ngồi chờ chết! Hơn nữa hai tiểu chủ này nói cũn không phải không có đạo lý.

- Liều, nếu không lão tử chết trên chiến trường, bà nương trong nhà sẽ đổi nhà, chẳng phải con của ta sẽ nhận kẻ khác làm phụ thân! Việc này ta không đồng ý!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...