Đạo (Dịch) – Chương 2181

- Các vị, hôm nay đại thế đã định, chúng ta nên tiến tới Độc Sơn huyện thành, cũng nhân cơ hội này lập đại công.

Đám người Tiêu Thần ngừng nói với nhau, sắc mặt nghiêm túc và gật đầu.

...

- Báo! Bùi Nguyên, Bùi Thành hai vị tướng quân suất lĩnh đại quân bị đại quân Nhung quốc mai phục, vây mà không giết, khu trục bọn họ trở về Độc Sơn huyện thành!

Quân báo khẩn cấp đưa lên tường thành, sắc mặt Xương Vận Hậu tái nhợt, hắn nhìn thấy ở cánh phải đại quân Nhung có hình ảnh mơ hồ, cũng phân biệt được đại quân tán loạn chính là tinh binh Yết quốc, hiện tại nhân số chưa đủ ba trăm vạn.

Phía sau là đại quân Nhung quốc đuổi theo không bỏ, từng đám binh lính chém giết tinh nhuệ Yết quốc như chém rơm cắt cỏ, bọn họ vốn là binh sĩ tinh nhuệ nhất của Yết quốc, vốn nên vì nước thủ thành, mặc dù bỏ mình cũng phải chém giét với quân địch mà không phải không phản kháng mặc người ta chém giết.

Xương Vận Hậu thở sâu, hắn áp chế lửa giận trong lòng, sắc mặt lại biến thành khó coi.

- Hầu gia nên sớm có quyết định, tiếp qua không lâu, sợ rằng đại quân Nhung quốc sẽ khu trục tướng sĩ quân ta tới dưới thành, đến lúc đó quân ta nên ứng phó ra sao?

Một viên đại tướng bên cạnh ngưng trọng lên tiếng.

Xương Vận Hậu nghe xong ngạc nhiên, bởi vì quá tức giận cho nên hắn quên việc này, hắn hiện tại hiểu rõ ý định của Nhung quốc, lúc này không nhịn được gào to.

- Kế sách tướng địch quá độc ác!

Bại quân Yết quốc đến dưới Độc Sơn huyện thành, nếu mạo hiểm mở cửa thành có nguy cơ sẽ thất thủ, nếu trơ mắt nhìn tướng sĩ Yết quốc bị đại quân Nhung quốc đồ sát dưới thành lại bất lực nhìn xem thì còn sĩ khí gì đáng nói.

Kế sách này quá tàn nhẫn nhưng lại không thể không đối mặt, cũng không thể kháng cự.

Tiếng chém giết, tiếng rú thảm vang vọng bầu trời và truyền đi thật xa, sắc mặt chúng tướng trên tường thành tái nơợt, bọn họ xiết chặc nắm đấm và chửi bới.

Đại quân Yết quốc chạy tán loạn tới trước mặt, nhìn thấy Độc Sơn huyện thành cách đó không xa, trong mắt của bọn họ sinh ra thần thái nóng bỏng, trong miệng gào thét cầu cứu, chỉ cần có thể vào thành thì bọn họ sẽ còn sống.

Sắc mặt Bùi Nguyên, Bùi Thành tái nhợt, bọn họ được thân binh dẫn dắt trước nhất, vào lúc này nhìn thấy huyện thành thì bất chấp quá nhiều, liên tục mở miệng yêu cầu mở cửa thành để quân tướng đi vào.

Gương mặt Xương Vận Hậu trầm như nước, trực giác nói cho hắn biết việc này vô cùng khó giải quyết, nội tâm đang giao chiến kịch liệt.

Vào lúc này có quân tình khẩn cấp đưa tới.

- Báo! Đại quân Nhung quốc hành động, binh tướng điều động đại quân xông ra, tùy thời chuẩn bị công thành.

Sắc mặt Xương Vận Hậu biến hóa, hắn đứng trên cao nhìn thấy đại quân Nhung quốc hành động, quả gặp nhìn thấy đại quân xếp hàng chỉnh tề và bố trận, bày trận tấn công tường thành! Lúc này gần bốn trăm triệu quân xếp đặt chiến đấu thật sự mênh mông như đại dương, cũng không nhìn thấy giới hạn.

Tụ quân, ngưng tụ sĩ khí, sát khí mênh mông xông thẳng lên trời! Chỉ dùng mắt nhìn cũng sinh ra hiệu quả thị giác rất mạnh, sắc mặt trắng bệch. Hôm nay trong Độc Sơn huyện thành chỉ còn lại sáu nghìn vạn đại quân Yết quốc, có thể kiên trì hai tháng khi bị đại quân Nhung quốc tấn công hay không, nội tâm của bọn họ không có nắm chắc.

Không chờ bại quân Yết quốc tới gần, quân đoàn Nhung quốc đã chuẩn bị công thành.

Nội tâm Xương Vận Hậu lạnh như băng, lời của hắn rét lạnh thấu xương.

- Truyền lệnh của bản hầu, giữ nghiêm thành trì, quyết không cho kẻ nào mở cửa thành, nếu không dùng tội danh thông địch giết không tha.

- Vâng!

Lúc này chúng tướng trên tường thành xác nhận, vào thời điểm này trong mắt mang theo bi ai. Nếu không mở cửa thành, những tướng sĩ Yết quốc bôn ba trở về phải chết, mặc dù đau khổ chèo chống dưới thành cũng phải chết không nghi ngờ.

...

- Hừ! Không hổ là Yết quốc Xương Vận Hậu, quả nhiên là hảo thủ đoạn, thủ đoạn tàn nhẫn như thế! Cho dù như vậy sĩ khí của quân thủ thành suy yếu rất nhiều.

A Ba Thái nhìn cửa thành bạo động và khôi phục thì cười lạnh.

Ba người Khoa Liệt, Long Đa cùng quân sư lúc này lắc đầu, tuy biết hi vọng không lớn nhưng nếu cửa thành Độc Sơn huyện thành mở ra, không thể nghi ngờ có thể làm đại quân Nhung quốc lập tức công thành và giảm bớt thương vong cần thiết.

Xem ra chiến trường hiện tại cũng phải công thành tiếp.

- Ân? Tiêu Đại Đô Đốc đi nơi nào, vì sao bổn tướng không nhìn thấy hành tung của hắn?

Ánh mắt A Ba Thái nhìn chung quanh, hắn cau mày nói:

- Vừa rồi đại quân tiến lên phía trước, Tiêu Đại Đô Đốc lo lắng Tiêu tự bộ không cách nào phối hợp đại quân phối hợp vây giết cho nên đã quay về.

Khoa Liệt mở miệng giải thích thay Tiêu Thần một tiếng.

A Ba Thái gật gật đầu, cũng không suy nghĩ sâu xa trong chuyện này, Tiêu Thần không có ở nơi này với hắn mà nói sẽ không có phong thưởng, bởi vì hắn không ngại giảm miễn công tích của đối phương, hắn áp chế suy nghĩ này trong đầu, ánh mắt nóng bỏng nhìn Độc Sơn huyện thành..

Quốc chủ đã hạ quân lệnh, dưới trướng Hô Lôi đại soái có ai công chiếm Độc Sơn huyện thành sẽ trực tiếp thu được năm thành đất phong, nửa bước phong hầu! Nếu có công huân này, lại trải qua chém giết chiếm vài tòa thành thì phong hầu không nói chơi.

Việc này hôm nay chưa truyền ra trong quân, hắn chỉ ngẫu nhiên nghe Hô Lôi đại soái đề cập. A Ba Thái cho rằng cơ hội này chuẩn bị cho mình, chỉ cần hắn có thể nhất cổ tác khí chỉ huy đại quân công chiếm thành này, có thiên đại công lao thì khả năng phong hầu càng lớn! Lại có đại soái đề bạt, hắn phong hầu sau cuộc chiến là chắc như đinh đóng thuyền.

Công huân này nhất định phải là của hắn.

...

- Đại đô đốc, ngày phân phó mạt tướng đã làm xong rồi, phái tướng sĩ sưu tập mười vạn bộ đồ và áo guaos quân địch tương đối nguyên vẹn, không biết ngài muốn làm gì?

Đạo Ma kính cẩn lên tiếng, hắn cẩn thận hỏi thăm Tiêu Thần, đổi lại những sĩ quan khác không dám nói lời này.

Ánh mắt tướng lĩnh chung quanh đều nhìn sang.

Sắc mặt Tiêu Thần bình tĩnh, hắn lên tiếng:

- Bổn tướng dẫn đầu mười vạn quna xông vào trong bại quân Yết quốc, thừa cơ tới gần Độc Sơn huyện thành, một khi cửa thành mở ra lập tức xông vào bên trong, đoạt được công lao ngập trời.

- Đại Đô Đốc việc này vạn lần không được!

- Trong quân hỗn loạn, nếu đổi áo giáp quân địch, tướng sĩ quân ta không thể phân biệt thân phận, như vạn nhất xuất hiện ngoài ý muốn thì làm sao bây giờ?

- Đại đô đốc làm như vậy quá mạo hiểm, nếu như Đô Đốc cố ý như thế, mạt tướng nguyện thay Đô Đốc tiến về phía quân địch.&

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...