Đạo (Dịch) – Chương 2180

A Ba Thái có địch ý với hắn... Thậm chí ngay vừa rồi đã động sát cơ, tuy chợt lóe lên nhưng không thể thoát khỏi cảm ứng của Tiêu Thần. Xem ra ngày sau phải phòng bị cẩn thận hơn vài phần, tuyệt đối không thể bị kẻ này tính toán.

...

Tiếng giết rung trời, đại quân Nhung từ bốn phương tám hướng lao tới, cũng vây ngàn vạn tướng sĩ Yết quốc vào trong, chỉ lưu lại lỗ thủng duy nhất là hướng Độc Sơn huyện thành, chỉ cần lao ra là có cơ hội sống.

Đối mặt với đại quân Nhung quốc vây giết, trong nội tâm tướng sĩ Yết quốc càng nghĩ biện pháp làm thế nào thoát thân mà không phải lưu lại tử chiến với đại quân Nhung quốc. Như vậy trong vô hình giảm đi tín niệm chống cự của đại quân Yết quốc.

Huynh đệ Bùi Nguyên, Bùi Thành sợ hãi sắc mặt tái nhợt, bị mấy ngàn vạn tướng sĩ chém giét rung trời chấn nhiếp, nội tâm không cam lòng và buồn phiền. Lần này hai người bọn họ tự nhận được phụ thân xem trọng cho nên hưng phấn tới đây, cuối cùng lại lâm vào kết quả này. Mặc dù hôm nay bình yên thoát thân khỏi chiến trường, chỉ sợ cũng bị phụ thân ghét bỏ, không có khả năng trở thành người thừa kế. Chuyện như thế đã nằm ngoài dự kiến của bọn họ, hai người cảm thấy đầu óc choáng váng.

Lúc ban đầu ngàn vạn đại quân Yết quốc hùng hổ mà đến, Tiêu Thần vì ngăn cản dưới trướng bị tổn thương không cần thiết cho nên mệnh lệnh cả quân doanh án binh bất động. Hiện tại đại quân Nhung quốc chiếm thượng phong, đại quân Yết liên tục bại lui và không có ý chí chiến đấu, nếu không thừa cơ vớt công tích thì chờ tới khi nào! Huống hồ mấy ngàn vạn đại quân chém giết chính là cơ hội ma luyện tướng sĩ Tiêu tự bộ rất tốt, cũng giúp bọn họ thấy rõ chiến trường tàn khốc và phát triển nhanh hơn nữa.

Ngàn vạn đại quân Tiêu tự bộ do Tả Phong Tán Kỵ Đô Đôc dẫn vào chiến trường, tuy so ra còn kém tinh binh Nhung quốc không nhỏ nhưng khí thế như cầu vồng vượt qua tinh binh Nhung quốc một bậc.

Không nên quên đây là lần thứ ba Tiêu tự bộ giao phong với Yết quốc, hai lần trước chiến đấu thắng lợi, tướng sĩ Tiêu tự bộ đã có tự tin cường đại, hiện tại đại quân Yết quốc đã tan tác thì sợ gì chứ.

Đạo Ma chưa từng công kích giết địch, hắn chỉ huy đại quân tác chiến, hắn không có tu vi cường hãn như Tiêu Thần, hơn nữa đại tướng tọa trấn trong quân chính là việc thường thấy, nếu không xảy ra ngoài ý muốn, chẳng lẽ còn bảo đại tướng tác chiến trong loạn quân hay sao?

- Báo Đô Đốc, có một chi tinh binh Yết quốc bảo hộ tướng địch xông lên, đang tiến vào lỗ thủng quân ta lưu lại.

Một tên Đô Úy thi lễ và lên tiếng.

Đạo Ma nghe vậy nội tâm rung động, trên tay có hào quang sáng ngời, một tấm kính xuất hiện. Trên chiến trường không thể dùng thần thức điều tra, này là thứ giúp tướng lãnh quan sát cuộc chiến. Hiện tại quả nhiên có một chi tinh binh đang bảo hộ tướng địch xông vào, số lượng chừng hai mươi vạn.

- Ha ha! Trời trợ giúp quân ta! Bảo tướng sĩ xông lên, thả chủ tướng đại quân Yết quốc chạy đi và tan rã sĩ khí của quân địch.

- Vâng!

Vô số tướng sĩ Yết quốc chấn động, bỗng nhiên quay đầu nhìn tâấy chủ tướng được thân binh bảo hộ xông ra khỏi lỗ thủng của đại quân Nhung quốc.

Bọn họ chém giết anh dũng, chủ tướng đã chạy trốn trước, như vậy làm sao bảo bọn họ kiên trì.

Oanh!

Ngàn vạn đại quân tan tác bộc phát giống như nước lũ vỡ đê.

Bên tai lại có âm thanh “ Chủ tướng đại quân Yết đã trốn vang lên không dứt, sắc mặt Bùi Nguyên, Bùi Thành tái nhợt, mặt không còn chút máu và buồn bực ôm ngực phun một ngụm máu tươi.

- Quân địch đã bại! Sát!

- Quân địch đã bại! Sát!

- Quân địch đã bại! Sát!

Cả chiến trường đều là tướng sĩ Nhung quốc gào thét, tướng sĩ Nhung quốc hưng phấn chém giết kẻ địch, đối phương không thể hình thành xu thế, đại bộ phận mọi người dốc sức liều mạng bỏ chạy vào lỗ thủng, mặc dù có quân tướng muốn tổ chức chống cự nhưng đều gặp tướng sĩ vì mạng của mình mà xông qua lỗ thủng.

Chiến cuộc đại thế đã định!

- Quả nhiên Tiêu Đại Đô Đốc tính toán tinh diệu, nếu không có kế sách thần kỳ của Đại Đô Đốc chỉ sợ đại quân tổn thất thảm trọng! Đợi trận chiến kết thúc, bổn tướng sẽ mời Đại Đô Đốc cùng uống một chén, không biết Đại Đô Đốc có hãnh diện hay không?

Khoa Liệt nhìn đại quân Yết quốc tan tác, hắn lại nhìn tướng lãnh bình thản không có lộ ra dáng vẻ gì bên cạnh, hắn cũng thả bất mãn vì việc đối phương dựa vào công tích nhỏ lại bình khởi bình tọa với mình. Trên chiến trường hiến kế sách thần kỳ như vậy, cho dù hiện tại không quật kơởi, ngày sau cũng một bước lên trời. Sau trận chiến này Tiêu Thần sẽ được coi trọng hơn trước, nếu như thế sớm kéo gần quan hệ với hắn là lựa chọn tốt nhất.

- Ha ha, Khoa Liệt tướng quân nói không mưu mà hợp ý của bổn tướng, không biết Tiêu đại đô đốc có hãnh diện hay không, bổn tướng cũng muốn mở tiệc rượu mời ngươi một chén.

Long Đa tươi cười lên tiếng, hắn ôm thái độ ngang hàng luận giao, cũng buông đi tư thái lão tướng ngạo nghễ lúc trước.

Tiêu Thần tươi cười vui vẻ, hắn chắp tay và nói:

- Hai vị tướng quân đều là lão tướng tư lịch trong quân rất sâu, kinh nghiệm chém giết chiến trường phong phú, nếu có thể rút đầu gối trường đàm với hai vị tất nhiên giúp Tiêu Thần thu hoạch rất nhiều, ta làm sao bỏ qua cơ hội như thế, chỉ hi vọng ngày sau hai vị tướng quân đừng chê ta quấy rầy nhiều là tốt rồi.

Hắn nói lời này làm hai người Khoa Liệt, Long Đa càng phát hiện Tiêu Thần khiêm cung hữu lễ, cũng không bởi vì không ngừng lên chức mà kiêu ngạo, nội tâm cảm thán, người này chắc chắn không phải vật trong ao, tâm kết giao quá nặng.

- Một lời đã định, hi vọng không lâu sau có thể cùng Tiêu Đại Đô Đốc nâng cốc ngôn hoan trong Độc Sơn huyện thành.

- Tướng quân sẽ được như nguyện.

Ba người cười ha ha.

Hôm nay chiến cuộc đã định, bọn họ cũng thoải mái hơn nhiều.

Quân sư là thân tín của đại soái cho nên thời khắc này không nhiều lời, hắn lại gật đầu khi thấy Tiêu Thần thân cận với Khoa Liệt, Long Đa, hai người này đều là lão tướng tâm phúc của đại soái, nếu có thể giao hảo với bọn họ, ngày sau Tiêu Thần sẽ có chỗ đứng trong hệ thống võ tướng.

Về phần A Ba Thái bộ dạng không biểu tình, không biết hiện tại nội tâm của hắn đang suy nghĩ cái gì, giờ phút này ho nhẹ một tiếng cắt ngang đám người đang cười nói.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...