Xương Vận Hầu cắn chặt hàm răng, hôm nay phái ngàn vạn đại quân ra khỏi thành tuy dự liệu không có bao nhiêu người trong bọn họ bình yên quay về, hiện tại rơi vào bẫy rập của đại quân Nhung quốc thì khác. Lần này ngàn vạn tướng sĩ khó tránh khỏi kết cục bị chém giết, Nhung quốc lại đại thắng, nhất định sĩ khí như cầu vồng, lại mang theo đại thế ngập trời này công thành thì chuyện sau đó càng hung hiểm.
- Hai vị công tử, việc lớn không tốt! Truyền tống trận bên ngoài Tiêu tự bộ đã bị phá hư, chúng ta không cách nào thông qua truyền tống rời khỏi chiến trường!
Tiền phong có một gã gia tướng Long quốc công mang theo máu tươi đầy người chạy tới.
- Vội cái gì!
Bùi Nguyên giận dữ mắng mỏ một tiếng, tuy trong lòng của hắn vẫn sợ hãi nhưng cố giữ đúng mực. Nếu như chủ tướng không có chút ý chí chiến đấu, cả đại quân sẽ bị hủy diệt không xa.
- Truyền tống trận không thể sử dụng, như vậy chúng ta muốn mạng sống thì phải quay trở về Độc Sơn huyện thành, nếu không lưu lại nơi này chính là tìm chết.
Sắc mặt Bùi Thành m trầm, nghe vậy gật gật đầu:
- Thập thất ca nói không sai, đại quân Nhung quốc có chuẩn bị mà đến, tiếp tục ngăn cản chỉ có con đường chết, giết về còn có một đường sinh cơ.
Hai người có thể được Long quốc công coi trọng cũng không phải thiếu gia ăn chơi gì, vào lúc này nhìn nhau và có quyết định.
- Hiện tại thế cục nguy cấp, năm trăm vạn quân dưới trướng tiểu đệ nguyện nghe thập thất ca điều khiển.
- Tốt! Vậy tam thập nhị đệ tới đây đề điểm chỗ chưa đủ của huynh trưởng.
- Vâng!
Hai người chỉ nói vài câu đã dung hợp đại quân, chỉ có tập trung tất cả lực lượng mới có thể rời đi.
- Triệu lệnh của bổn tướng, đại quân cải biến phương hướng công kích quay trở về huyện thành.
- Vâng!
Đại quân dưới trướng xác nhận, ngàn vạn đại quân Yết quốc lập tức chuyển hướng, phòng ngự ngăn cản cự long tấn công, giãy dụa chạy trở về Độc Sơn huyện thành.
...
- Muốn trốn?
A Ba Thái cười lạnh một tiếng, trong mắt mang theo hung tàn, nói:
- Truyền lệnh bổn tướng đại quân hình thành xu thế vây quanh, bao vây tướng địch vào trong, không được thả người nào rời đi.
- Bổn tướng muốn đạt được một lần đại thắng ủng hộ sĩ khí quân ta, từ đó nhất cổ tác khí công phá Độc Sơn huyện thành!
Đám người Khoa Liệt, Long Đa là đồng cấp với A Ba Thái nhưng A Ba Thái rất được Hô Lôi đại soái tín nhiệm, giữa hai người còn có quan hệ huyết mạch thân tình, tự nhiên được coi trọng hơn xa đại tướng tâm phúc dưới trướng. Việc này không phải nhiều người biết nhưng hai người đi theo Hô Lôi đại soái nhiều năm tự nhiên sớm phát hiện ra. Tuy ba người cộng đồng ra tay vây giết đại quân Yết quốc nhưng người chủ đạo lại la A Ba Thái.
Vào lúc này có giọng nói vang lên.
- A Ba Thái tướng quân chậm đã, bản đốc có một đề nghị, có lẽ có thể hiệu quả hơn vây giết đối phương.
Ánh mắt A Ba Thái sinh ra âm trầm nhưng không có lộ ra dáng vẻ khác thường, ánh mắt nhìn lên người Tiêu Thần và nói:
- Không biết Tiêu Đại Đô Đốc có kế sách gì, không ngại nói chúng ta nghe.
Chỉ là tướng lãnh Tán Quân Doanh, tuy bằng vào vận khí đánh bại Yết quốc hai lần đánh lén, cũng có kinh nghiệm chiến dịch quy mô nhỏ, không ngờ dám mưu toan nhúng tay vào đại chiến mấy ngàn vạn người, muốn vớt công tích sao?
Tiêu Thần phát giác người này có một tia địch ý mờ mịt, khẽ chau mày nhưng mặt không đổi sắc, hắn nói:
- Vây giết ngàn vạn tinh binh Yết quốc đúng là thống khoái nhưng không bằng biến vây giết thành xua đuổi, cố ý lưu lại một đường sinh cơ, thả tinh binh Yết quốc trốn về Độc Sơn huyện thành. Như vậy đại quân Yết quốc phát hiện có sinh cơ cho nên tâm liều chết yếu hơn nhiều, cũng sẽ giảm tổn thương cho quân ta.
Nói tới đây hắn lại nói thêm:
- Hơn nữa trọng yếu nhất một điểm ở chỗ... Một đường tàn sát sẽ có một số lượng tướng sĩ Yết quốc bình yên quay về Độc Sơn huyện thành. Lúc này còn cần A Ba Thái tướng quân điều động đại quân Nhung quốc chúng ta bày trận bên ngoài thành. Không biết thủ tướng Độc Giác huyện thành của Yết quốc lựa chọn thế nào, Là trơ mắt quân tướng Yết quốc bị giết từng chút một hay là mạo hiểm bị quân ta công phá thành trì mở thành cho quân tướng trở về. Không mở cửa thành chúng ta dễ dàng chém giết đại quân Yết quốc dưới thành, lại có thể đả kích sĩ khí tướng sĩ Yết quốc trong thành, nếu mở cửa thành... Đại quân xông lên, có lẽ lần này có thể một lần hành động công phá Độc Sơn huyện thành!
Tiêu Thần càng nói càng nặng nề, trong lời nói mang theo khí phách và hàn ý rất mạnh.
Thần thái bình tĩnh, đôi mắt sáng chói như sao, bộ dạng bày mưu tính kế quyết thắng ngoài ngàn dặm, phong độ đại tướng làm người ta không dám xem thường.
Ánh mắt quân sư sáng ngời, từ lúc Tiêu Thần chưa nói xong thì nội tâm của hắn bắt đầu suy diễn, hắn có kết luận... Kế này thực hiện được, hơn nữa tính khả thi cực cao.
Nếu thật có thể một lần hành động công phá Độc Sơn huyện thành, đây chính là đại công to lớn!
Hai người Khoa Liệt, Long Đa cũng là lão tướng trong quân, cả đời trải qua vô số chiến sự lớn nhỏ, tự nhiên có thể dễ dàng nhìn ra giá trị của kế này! Dựa theo sách lược Tiêu Thần làm việc, cho dù là phương diện nào cũng cao minh hơn vây giết.
Hai lão tướng vốn còn mang lòng khinh thị Tiêu tự bộ Đại Đô Đốc nhưng hiện tại cảm thấy vô cùng nghiêm túc, lại nhìn gương mặt trầm ổn bình tĩnh của hắn hiện tại, tuyệt đối không thể khinh thị! Khó trách hắn lại được đại soái ưu ái như vậy, lại kéo vào trong hệ thống võ tướng, những khó hiểu lúc trơớc biến mất, vẫn là ánh mắt đại soái độc đáo, sợ rằng từ sớm đã nhìn ra điểm bất phàm của Tiêu Thần.
Nội tâm A Ba Thái chấn động, Tiêu Thần đưa ra sách lược còn cao minh hơn hắn không biết bao nhiêu lần, tuy không muốn thừa nhận nhưng sự thật ngay trước mặt, hắn không phải hạng người lừa người dối mình. Ánh mắt của hắn lạnh lẽo nhưng trên mặt không lộ ra nửa điểm.
- Tiêu Đại Đô Đốc nói cực kỳ có lý, cứ làm theo kế này.
Quân sư cùng Khoa Liệt, Long Đa phản ứng hắn nhìn vào trong mắt, biết được việc này mặc dù hắn quấy nhiễu cũng không làm nên chuyện gì, như vậy còn không ằng dựa theo thời thế đáp ứng việc này. Dựa theo kế này, hắn là người chỉ huy cho nên công tích chạy không thoát. Sau việc này chỉ sợ Hô Lôi đại soái càng xem trọng Tiêu Thần vài phần... Ý niệm tới đây A Ba Thái sinh ra sát ý.
Tiêu Thần hơi cúi đầu, mặt ngoài ít xuất hiện nhưng sắc mặt của hắn lạnh lẽo.
Bình luận