Đạo (Dịch) – Chương 2178

Bọn họ âm thầm tiến lên, vì ngăn ngừa đại quân bị phát giác sớm, tám tử tinh nhuệ của Yết quốc lại ra tay, một đường nhổ thám tử Tiêu tự bộ mở đường cho đại quân.

Vẫn tiến lên cách nơi trú quân Tiêu tự bộ chưa đủ hai ngàn dặm lại an toàn không có việc gì, chưa từng xuất hiện chút việc ngoài ý muốn.

Không biết là trời trợ giúp hay bản thân Tiêu tự bộ lơ lỏng bình thường, Bùi Lâm đang suy nghĩ làm sao chém giết sạch đám tạp binh kia, bằng vào tài năng của hắn sẽ được phụ thân tán thành! Hôm nay hắn muốn phụ thân đại nhân biết ai mới là người hắn có thể phó thác trách nhiệm và là người thừa kế tốt nhất.

- Đại quân công kích tiêu diệt Tiêu tự bộ!

Bùi Nguyên rút trường kiếm trong tay vung lên, năm trăm vạn tinh binh dưới trướng gào thét, sát khí lành lạnh xông thẳng lên trời, quân trận hình thành xu thế công kích và tấn công.

Hai ngàn dặm ngắn ngủi trong mắt đại quân chỉ đi mấy giây là tới.

Tuy nội tâm Bùi Thành có tính toán nhưng cũng không trì hoãn quá lâu, nếu như Tiêu tự bộ thực mềm yếu vô năng thì hắn không có khả năng dâng công lao cho kẻ khác, khi đó hối hận đã muộn rồi. Hơn nữa trên đường đi bình yên vô sự, nội tâm của hắn đã định nghĩa Tiêu tự bộ là một đám tạp binh vô năng... Vừa có suy nghĩ như vậy liền không trì hoãn nửa điểm.

- Tướng sĩ theo bổn tướng công kích thề phá Tiêu tự bộ, báo thù cho cho đại quân Yết quốc chúng ta, an ủi anh linh của bọn họ.

Đại quân thứ hai lập tức công kích.

Ngàn vạn tinh binh Yết quốc có xu thế như mãnh hổ xông thẳng về phía trước, khí thế như cầu vồng, sát ý xông lên trời!

Đại doanh Tiêu tự bộ, trong doanh trướng, Tiêu Thần ngồi trên chủ vị. Trong quân cũng không cho phép uống rượu, hắn cầm bình ngọc và chậm rãi uống một hồi. Vào thời khắc này sắc mặt Tiêu Thần biến hóa, hắn lập tức nhếch mép cười lạnh.

Rốt cuộc cũng chờ tới hôm nay!

Vươn người đứng dậy, hắn bước một bước ra khỏi doanh trướng.

- Truyền lệnh bản dốc, tất cả binh tướng Tiêu tự bộ lưu thủ trong doanh trướng, không có lệnh của bản đốc không được hành động, nếu không xử theo quân quy.

Lệnh của hắn lập tức truyền khắp toàn quân nhưng không có truyền ra ngoài.

Trong tất cả doanh trướng bộc phát sát khí kinh thiên, sắc mặt tướng sĩ âm trầm, sau khi nghe chỉ lệnh của Đại Đô Đốc liền do dự nhưng vẫn án binh bất động, nhưng trong lòng khẩn trương tới cực điểm, không biết Đại Đô Đốc có tính toán gì.

Sau một khắc trong bảy tòa binh doanh trọng địa của Tiêu tự bộ mở ra, bảy dòng nước lũ như nước lũ vỡ đê hóa thành bảy con cự long gào thét xông ra khỏi nơi trú quân, cũng nghênh đón ngàn vạn đại quân Yết quốc.

Ba viên mãnh tướng của Hô Lôi đại soái là A Ba Thái, Khoa Liệt, Long Đa dẫn ba ngàn năm trăm tinh binh thủ ở nơi này, ôm cây đợi thỏ đã lâu!

- Chém giết Yết quốc, không lưu một tên.

A Ba Thái vung tay lên, ba ngàn năm trăm vạn tinh binh Nhung quốc gào thét, tiếng giết chóc rung trời.

Sắc mặt hai người Bùi Nguyên, Bùi Thành lập tức tái nhợt, trong mắt mang theo sợ hãi và tuyệt vọng.

Mai phục!

Oanh!

Trong đầu hai người không có ý niệm nào khác, lúc này hai dòng nước lũ sắt thép va chạm với nhau! Khí tức mênh mông khủng bố phóng thẳng lên trời, đại quân tiên phong xoắn giết với nhau, tướng sĩ đứng trước nhất chưa từng phát ra âm thanh đã vẫn lạc.

...

Độc Sơn huyện thành.

Xương Vận Hầu giơ tay lên, lập tức hạ đạt quân lệnh, do Xích Hắc kỵ quân cản phía sau, bên ngoài thành có trăm vạn thi thể nằm lại đó, đại quân Yết quốc lui vào trong thành..

Cuộc chiến này là vì hấp dẫn ánh mắt của Nhung quốc, cũng âm thầm ngăn cản tiếp viện của Nhung quốc, cái giá phải trả là trăm vạn tướng sĩ nằm trên sa trường! Nếu chết trận vì nước cũng bỏ đi, hết lần này tới lần khác lại vì một lý do...

Xương Vận Hầu thở sâu, nên làm hắn đã làm, còn lại phải xem vận khí của bọn họ.

Nội tâm của hắn sinh ra ý niệm khác, cánh phải đại quân Nhung quốc có sát khí xông lên hấp dẫn lực chú ý của hắn, chiến hỏa tập kích Tiêu tự doanh cũng bắt đầu.

Trong nháy mắt tiếp theo thân thể hắn cương cứng, sắc mặt tái nhợt! Một đạo sát khí còn khủng bố hơn Yết quốc sinh ra, nó mênh mông cuồn cuộn bao phủ khí thế của Yết quốc vào trong.

Phía chân trời có sát khí sinh ra, có tiếng chém giết mơ hồ vọng lại.

- Bẩy rập!

Xương Vận Hầu thốt ra hai chữ này, rốt cuộc oán khí trong lồng ngực không thể kiềm chế được, ngửa đầu gào thét:

- Long quốc công, phụ tử các ngươi hại ta.

Trong nháy mắt ánh mắt của hắn tối tăm, thân thể lay động làm tướng lãnh chung quanh biến sắc.

Cũng may hắn khôi phục nhanh chóng, sắc mặt âm trầm, tướng lĩnh chung quanh nhận ra lửa giận của Xương Vận Hầu cho nên không dám nói nhiều, lập tức cúi đầu xuống, trên tường thành lâm vào yên tĩnh.

Rốt cuộc hào khí yên tĩnh quỷ dị này cũng bị đánh vỡ.

- Báo! Hầu gia, gia tướng Long quốc công cảm ứng cuộc chiến với Tiêu tự bộ thay đổi liên tục xao động muốn ra khỏi thành tìm cách cứu viện! Nên quyết đoán thế nào xin Hầu gia phân phó.

Sắc mặt Xương Vận Hầu âm trầm, nghe vậy chậm rãi quay người, trên gương mặt trầm ổn từ xưa tới nay biến thành vặn vẹo, hắn nói:

- Bọn chúng không nên quên ai mới là chỉ huy cao nhất trên chiến tuyến, cũng không nên quên bọn chúng là thần tử của quốc chủ, không ngờ dám dao động quân tâm vào lúc này.

Tướng lãnh trên tường thành cảm ứng được sát cơ của Hầu gia, nội tâm nghiêm túc nhưng không dám khyên nhủ. Gia tướng Long quốc công từ xưa tới nay tự nhận tài trí hơn người, ở trong quân vô cùng ngạo nghễ, cũng không thèm tôn kính bọn họ, đương nhiên cũng không thèm nghe ai nói chuyện.

- Truyền lệnh của bản hầu! Bảo gia tướng quốc công lấy đại cục làm trọng, không được tự tiện hành động. Nếu tuân lệnh thì thôi, nếu không... Dùng tội danh làm phản trong lúc chiến tranh mà chém giết, cũng đề bạt chưởng quân ngay lập tức.

- Vâng!

Thân binh đang quỳ nhận lệnh rời đi thật nhanh.

Ngay sau đó có bốn tên gia tướng Long quốc công kêu gào hung hăng nhất bị chấp pháp quan chém giết tại chỗ, xao dộng trong Độc Sơn huyện thành vẫn chưa tràn lan đã bị Xương Vận Hầu dùng thủ đoạn huyết tinh áp xuống.

- Toàn quân giới nghiêm, phòng ngừa quân địch công thành!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...