Đạo (Dịch) – Chương 2177

- Tốt! Ngàn vạn tinh binh, bản hầu tùy thời có thể phân phối mặc quốc công phân phó, cũng không biết quốc công muốn người nào dẫn binh?

Long quốc công khẽ gật đầu, nếu Xương Vận Hầu thức thời thì hắn không sinh sự.

- Việc này không nhọc Xương Vận Hầu, bản công có một ít nhi tử biết cầm binh đánh trận, việc này sẽ do nhi tử thứ mười bảy tử và ba mười hai của ta đồng thời mang năm trăm vạn đại quân ra khỏi thành.

Xương Vận Hầu âm thầm lắc đầu, biết rõ Long quốc công đánh mất ái tử cho nên mang lực chú ý bồi dưỡng nhi tử khác, hiện tại trong mắt hắn không không phải vì báo thù cho Bùi Lâm mà là vì hai tên nhi tử này.

Lần này xuất binh báo thù cũng là muốn hai người phân cao tâấp, sợ rằng người biểu hiện xuất sắc nhất sẽ được Long quốc công toàn lực bồi dưỡng thành người thừa kế. Đến cho bọn họ an toàn... Cách Tiêu tự bộ có truyền tống pháp trận không xa, đủ để cho bọn họ dẫn thân binh rời đi, về phần các tướng sĩ Yết quốc còn lại chỉ có thể anh dũng giết địch và hi sinh vì nước.

Ý niệm tới đây, Xương Vận Hầu xuất thân binh nghiệp cho nên bực bội, hắn hít sâu một hơi và áp chế xuống, sắc mặt ảm đạm hơn nhiều, nói:

- Nếu như vậy bản hầu sớm chúc quốc công báo thù thành công.

Long quốc công cũng nhìn ra nội tâm Xương Vận Hầu không vui nhưng không đặt trong lòng, âm thầm cười lạnh một tiếng, trơớc mắt hắn đã là siêu cấp cường giả Hư Sáng Thế cảnh, khoảng cách đặt chân Sáng Thế Cảnh chân chính không xa, ngày sau một khi đột phá chưa chắc liệt quốc phân cương nhưng địa vị phóng đại... Đến lúc đó lại tới thu thập người này, chắc hẳn quốc chủ cũng không nhúng tay.

- Bản công cáo từ!

- Không tiễn.

Hai vị cao tầng Yết quốc gặp nhau và chấm dứt trong không vui.

Sắp tới đại quân Nhung quốc điều động nhiều lần, hào khí kịch chiến mạnh hơn không ít, uy áp khủng bố bao phủ đại quân hai bên, bọn họ cũng yên tĩnh hơn không ít, trong mắt lại có hàn quang tỏa sáng.

Ban ngày hai quân bình yên vô sự.

Vào đêm, trăng sáng treo trên cao tỏa ra ánh sáng màu xanh rực rỡ nhưng không cách nào xua tan sát khí của hai đại quân, cả thiên địa bị bao phủ trong bóng tối.

Vào lúc này thành môn Độc Sơn huyện thành ngày thường vẫn đóng chặc lại mở ra, đại quân Yết quốc xông ra ngoài, tướng sĩ đều cưỡi yêu thú màu đỏ thẫm giống như cưỡi ngựa, bọn họ như dòng nước lũ mênh mông xông tới phía trước, chân đạp lên mặt đất sinh ra âm thanh như lôi đình.

Xích Mục Hắc Mã, màu đen áo giáp, tay cầm trường thương.

Đây là Xích Hắc kỵ quân nổi danh của Yết quốc.

Doanh trướng Nhung quốc phòng bị sâm nghiêm cũng có ứng đối, vô số tướng sĩ trong doanh trướng lao ra như thủy triều, càng có kỵ sĩ cưỡi tọa kỵ đang hô quát hội tụ thành quân, bọn họ không sợ hãi lao thẳng về phía kỵ binh Yết quốc.

Oanh!

Hai dòng nước lũ không ngừng va chạm vào nhau, hào quang tỏa sáng khắp cả bầu trời, cũng chiếu sáng nhiều đóa hoa rực rỡ.

Tiếng gầm gừ vang lên trong đại quân Nhung quốc, gương mặt Hô Lôi đại soái chấn động nhưng không chờ hắn ra tay, Long quốc công trong Độc Sơn huyện thành xuất hiện trong cuộc chiến, hắn cười lạnh và nói:

- Trận chiến ngày đó chúng ta còn chưa phân thắng bại, hôm nay cũng nên ganh đua cao thấp!

- Chẳng lẽ bản soái sợ ngươi!

Hai vị siêu cấp cường giả Hư Sáng Thế cảnh một lời không hợp liền ra tay, thân ảnh đồng thời biến mất không thấy gì nữa.

Nếu như hai người trực tiếp chém giết trên chiến trường, kình khí chấn động truyền khắp bốn phía tất nhiên sẽ tạo thành tổn thương khủng bố lên đại quân.

Trên tường thành Độc Sơn huyện thành, Xương Vận Hầu nhìn Hô Lôi đại soái hiện thân, nội tâm của hắn thả lỏng, ánh mắt nhìn cuộc chiến trước thành, tay của hắn đang rung động.

Lúc này trong hai quân chém giết không có ai nhìn thấy một cửa khác của huyện thành mở ra trong yên lặng, một chi đại quân im lặng ra khỏi thành, bọn họ nhanh chóng biến mất và lao thẳng về phía Tiêu tự bộ...

Nhìn ngàn vạn tướng sĩ dưới trướng rời đi, Xương Vận Hầu khẽ lắc đầu, nội tâm không đành lòng. Lần này vừa đi, cho dù được việc hay không thì bọn họ không thể quay về.

- Ai...

...

Ngàn vạn đại quân Yết quốc chia thành hai bộ phận, mỗi bên có năm trăm vạn chi chúng giống như hai con cự long trên thảo nguyên bao la, yên tĩnh im ắng nhưng sát khí bức người.

Hai người điều khiển đại quân chính là đứa con thứ mười bảy và ba mươi hai của Long quốc công, công việc diệt trừ Tiêu tự bộ lần này do hai người bọn họ đi làm, danh nghĩa là báo thù cho huynh đệ của mình.

- Nhớ kỹ chút nữa nghe theo hiệu lệnh của bổn tướng, tới gần Tiêu tự bộ thì không cần cố kỵ, trực tiếp động thủ dùng đại quân xông doanh! Dùng lực lượng năm trăm vạn đại quân dưới trướng bổn tướng, việc đánh bại Tiêu tự bộ không có phòng bị quá dễ dàng, mặc tướng sĩ quân ta xâm lược.

- Công đầu nhất định phải rơi vào trong tay bổn tướng.

Đứa con thứ mười bảy của Long quốc công tên là Bùi Nguyên lên tiếng, đôi mắt sáng ngời, nội tâm hưng phấn không nhỏ.

- Vâng!

Tướng sĩ dưới trướng xác nhận, trên mặt đều mang theo sát khí dữ tợn.

- Với tính tình của thập thất ca tất nhiên sẽ sốt ruột ra tay vượt lên trước xông doanh. Nhưng Tiêu tự bộ có thể trước sau hai lần đánh tan tinh binh Yết quốc chúng ta tất nhiên có chỗ không tầm thường, hôm nay lại có ngàn vạn tướng sĩ, đoạt xuất thủ trước có lẽ có thể chiếm công đầu nhưng tổn thất thảm trọng là nét bút hỏng! Bổn tướng chỉ cần có thể nắm thời cơ tốt ra tay, tất nhiên có thể thừa cơ nhổ tận gốc Tiêu tự bộ, bằng vào tổn thất thấp nhất đạt được mục đích, lực áp công đầu của hắn và được phụ thân ưu ái.

- Các ngươi không được vọng động hành sự, tất cả đều nghe theo bổn tướng phân phó làm việc.

Đứa con thứ ba mươi hai của Long quốc công tên là Bùi Thành, hắn tính toán đúng là có thể thực hiện được, sắc mặt của hắn tái nhợt làm người ta có cảm giác âm trầm.

- Nghe theo chỉ lệnh thiếu công tử.

Đi theo hai bên hai người này chính là gia tướng của bọn họ, lần này hiệp trợ thống lĩnh đại quân làm phụ, chủ yếu là dẫn thân binh bảo hộ hai vị thiếu gia quay về an toàn, cũng không dám trái lệnh hai người nửa điểm.

Hai vị công tử quốc công vô cùng tự tin, bọn họ đang suy nghĩ làm sao đoạt được quân công và được phụ thân ưu ái, bọn họ lại hoàn toàn quên cân nhắc chuyện khác... Bọn họ chưa bao giờ nghĩ mình sẽ thất bại thì kết cục hai người sẽ như thế nào?

Có lẽ bọn họ nghĩ nắm giữ ngàn vạn tinh binh thì làm sao bại!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...