Đạo (Dịch) – Chương 2176

Sau khi xem xong hai phần quân báo, Đan Tác Nguyệt cau mày:

- Quốc chủ, việc này đúng là không dễ làm, theo cách nhìn của vi thần, Xương Vận Hầu nói mặc dù có lý nhưng Long quốc công đau đớn vì mất con không thể không bận tâm, nếu không rất dễ sinh ra sự cố.

Yết quốc chủ chậm rãi gật đầu:

- Đan khanh suy nghĩ hợp với ý của cô, nếu như không đồng ý, sợ là Long quốc công sinh lòng oán hận, như vậy bất lợi với ổn định của quốc gia.

- Quốc chủ nói đúng, mặc dù tổn thất một ít binh tướng nhưng với năng lực của Xương Vận Hầu cũng đủ thủ thành, chỉ cần lại kiên trì hai tháng, sĩ khí Nhung quốc sẽ mất hết, đến lúc đó là thời điểm quốc chủ điểm tướng phản công. Huống hồ, nếu quả thật thuận lợi hủy Nhung quốc Tiêu tự bộ sẽ trọng thương sĩ khí Nhung quốc, phấn chấn quân tâm của chúng ta.

- Nếu như thế cô đồng ý việc này, bảo Xương Vận Hầu và Long quốc công cùng làm việc.

- Quốc chủ thánh minh!

...

- Bẩm đại soái, tin tức dò xét đã rõ ràng, tướng địch Bùi Lâm vẫn lạc trong tay Tiêu Đại Đô Đốc chính là ái tử của Long quốc công, lần này muốn diệt trừ Tiêu tự bộ tranh đoạt công huân cho hắn, lại không ngờ lâm vào kết cục tử vong.

Quân sư cầm quân báo mới nhất quay về, trên mặt tràn đầy hưng phấn. Hắn đã ẩn ẩn đoán được đại soái mưu tính, tinh tế suy nghĩ nếu thành công thì tất có đại thắng.

Hô Lôi đại soái ngồi ở chủ vị và cười nói:

- Quả nhiên Tiêu Thần là phúc tướng của bản soái, hai lần thắng lợi đều phấn chấn quân tâm, lần này là cơ hội ra tay tuyệt hảo. Việc này có thể thành sẽ có mấy phần nắm chắc đánh hạ Độc Sơn huyện thành, cũng có thể giảm bớt thương vong cho quân ta.

- Đại soái nói có lý, tu vi của Tiêu Đại Đô Đốc không kém, lại rất có thủ đoạn, hôm nay mắt thấy muốn xây dựng công huân, ngày sau chưa hẳn sẽ không trở thành phụ tá tâm phúc của đại soái.

Quân sư cười nói, hắn có quan hệ cá nhân không tệ với Tiêu Thần, nếu hắn đắc ý, địa vị cũng càng vững chắc hơn một chút. Cũng làm đại soái cao hứng, tự nhiên không ngại biết thời biết thế nói hai câu hữu ích.

- Việc này thành hay không thành cũng không biết, phải xem Long quốc công có giận dữ ra tay hay không.

Hô Lôi đại soái mỉm cười, trong nụ cười mang theo hàn ý.

- Có lẽ ngươi đoán được ý của bản soái, như vậy đi chuẩn bị đi, nhớ kỹ, việc này nhất định phải giữ bí mật, quyết không được để lộ phong thanh.

- Vâng!

Quân sư hành lễ sau đó bước nhanh ra khỏi soái trướng.

...

Tiêu Thần đang dò xét đại doanh mới xây, hiện tại thỉnh thoảng có tân binh gia nhập, nơi trú quân phải xây dựng lớn hơn trước.

Trải qua chém giết hai lần, trong đại doanh bắt đầu tạo ra sát khí và khí chất thiết huyết, tuy còn mỏng manh nhưng làm nội tâm tướng sĩ mới gia nhập nghiêm túc, không dám có chút làm càn.

Nhiều đội tướng sĩ mặc áo giáp cầm giáo trong tay tuần tra đại doanh, thấy Đại Đô Đốc tuần doanh liền kính cẩn hành lễ, lại không có dừng lại sau đó đi tiếp, từ đó thấy được quân kỷ nghiêm minh.

Tiêu Thần khẽ gật đầu, nội tâm của hắn có phần thỏa mãn.

- Báo! Đại Đô Đốc, sứ giả soái trướng mang tính vật của đại soái tới, hôm nay đang chờ ở ngoài.

Sứ giả soái trướng!

Ánh mắt Tiêu Thần tỏa sáng, trên mặt hắn không có dị sắc, khẽ gật đầu trực tiếp bỏ dở tuần doanh, hắn mang theo thân binh quay về doanh trướng.

- Sứ giả soái trướng tới đây là có việc quân tình cần thương nghị với bản đốc, các ngươi ở lại bên ngoài chờ.

- Vâng, Đại Đô Đốc!

Tiêu Thần đi vào trong trướng, nhìn thấy người tới liền ngạc nhiên.

Hắn lập tức hành lễ!

- Mạt tướng tham kiến đại soái, không biết đại soái đích thân đến, có phần tiếp đón không chu đáo xin đại soái thứ lỗi.

Không trách Tiêu Thần khiếp sợ, bởi vì sứ giả không phải ai khác chính là Hô Lôi đại soái, hiện tại hắn ăn mặc áo giáp thân binh bình thường, hơn nữa thu liễm khí tức bản thân cho nên không ai nhận ra hắn.

- Không sao! Bản soái độc thân tới đây vốn không muốn để kẻ khác phát hiện, ngươi đứng lên đáp lời.

Hô Lôi đại soái khoát tay lên tiếng.

Tiêu Thần đồng ý, trên mặt hắn ngưng trọng.

- Hôm nay đại soái ẩn thân tới đây, chắc hẳn có việc quan trọng, không biết có việc nào cần mạt tướng phối hợp, kính xin đại soái phân phó là được.

Ánh mắt Hô Lôi đại mang theo tán thưởng, quả nhiên Tiêu Thần là nhân vật có thể tài bồi, tâm tư linh mẫn lại hiểu đúng mực, không nên hỏi thì không hỏi nửa câu, gọn gàng mà linh hoạt, nội tâm của hắn thỏa mãn.

- Việc này còn cần ngươi phối hợp, bản soái sẽ nói việc này với ngươi, nhưng việc này tuyệt đối cơ mật, Tiêu tự bộ trừ ngươi ra không được có kẻ thứ hai biết tới, nếu không sẽ dùng tội tiết lộ quân tình luận xử.

- Vâng!

...

Qua gần nửa canh giờ sau Tiêu Thần lấy cớ mang sứ giả soái trướng đi dò xét quân doanh, lại tìm cớ đuổi người sau lưng đi, hai người một trước một sau thỉnh thoảng đi dò xét quân doanh mới xây.

Qua hai canh giờ, Tiêu Thần dẫn sứ giả soái trướng đi tới bảy tòa quân trướng không hợp quy cách, lúc này sứ giả soái trướng ghi vào hồ sơ, tạm thời hóa thành cấm địa cấm kẻ nào tới gần, chờ đợi soái trướng xử trí.

...

- Quốc chủ đã đáp ứng, Xương Vận Hầu, ta nghĩ chắc ngươi không ngăn cản quá nhiều.

Long quốc công cầm truyền tin của quốc chủ, hắn cười lạnh hỏi thăm.

Xương Vận Hầu đã sớm biết nhưng nội tâm chỉ thở dài mà thôi, hắn cũng biết quốc chủ vì trấn an Long quốc công cho nên mới dùng kế sách này, hắn lại cảm thấy không đáng thay cho các tướng sĩ uổng mạng nhưng không có ngang ngược ngăn cản.

Hắn gật đầu và nói:

- Bản hầu đã nhận được truyền lệnh của quốc chủ, muốn bản hầu phối hợp với Long quốc công. Không biết quốc công muốn thế nào?

Thám tử đã tìm hiểu tin tức trở lại, Tiêu Thần chỉ là tu sĩ tiểu thiên giới phi thăng, nếu như thế trên người hắn có huyết mạch hoàng thất Đại Yến cũng không đáng để lo, nếu không quốc chủ cũng không dễ dàng đáp ứng.

Mặc dù Long quốc công cảm thấy bất mãn khi Xương Vận Hầu cản trở lúc trước nhưng đối phương là người được quốc chủ xem trọng, chuyện trước mắt cần hắn phối hợp, cũng không lên tiếng khó xử, hắn nói:

- Bản hầu muốn mượn ngàn vạn tinh binh trong tay Xương Vận Hầu, dùng xu thế bài sơn đảo hải triệt đề nghiền nát Tiêu tự bộ, chém giết ngàn vạn kẻ thù!

Ngàn vạn quân!

Nội tâm Xương Vận Hầu tê rần, hắn im lặng mà gật đầu.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...