Đạo (Dịch) – Chương 2184

Đột nhiên bộc phát âm thanh hỗn loạn làm nội tâm Xương Vận Hầu chấn động tinh thần, hắn sinh ra dự cảm không rõ, bỗng nhiên quay người nhìn sang khởi nguồn của âm thanh kia, hắn nhìn thấy linh quang trên cửa thành biến mất, sau đó là tiếng chém giết ngập trời.

Hắn cảm thấy cảnh vật trước mắt tối tăm, hắn phun ra một ngụm nghịch huyết, cả gương mặt tái nhợt không còn chút máu, hắn lập tức gào thét:

- Lập tức phái đại quân tiến tới cửa nam, không tiếc bất cứ giá nào cũng phải giữ vững vị trí.

Tiếng kêu thê lương và mang theo quyết tâm bỏ qua tất cả.

Vào lúc này không chờ chúng tướng phía dưới có phản ứng, đột nhiên có âm thanh tất thắng vang lên cuồn cuộn.

- Tất thắng!

- Tất thắng!

Đại quân Nhung quốc đang bày trận sẵn sàng đối địch, vào lúc này bọn họ gào thét như sóng biển ngập trời ập tới, đằng đằng sát khí bay thẳng lên trời, ngưng tụ thành bạch hổ ngửa mặt lên trời gào thét.

Công thành đại chiến bắt đầu bộc phát ngay sau đó.

Tâm thần Xương Vận Hầu cảm tâấy hoảng hốt, tuy trận chiến này còn chưa đấu võ nhưng nội tâm của hắn sinh ra cảm giác quỷ dị, Độc Sơn huyện thành khó giữ! Nội tâm hắn sinh ra ý niệm này trong đầu, hắn lại lại phun ra một ngụm máu tươi và gào lên:

- Long quốc công, cả nhà ngươi hại Yết quốc!

...

- Giữ vững vị trí! Nhất định phải kiên trì đến lớn quân vào thành!

Tiêu Thần gào thét, chiến ý tương dung với mười vạn thân vệ của hắn, vào lúc này hắn giơ tay nhấc chân bộc phát thần thông mang theo uy năng có thể so với tu sĩ Tạo Vật viên mãn!

Huống hồ hiện tại giành giật từng giây, hắn không cố kỵ hao tổn pháp lực, chỉ cầu trong thời gian ngắn nhất bộc phát lực lượng cường đại nhất đánh tan đại quân Yết quốc lao tới cửa thành.

PHỐC!

Một tên đại tướng Tạo Vật Cảnh của Yết quốc bị Tiêu Thần dùng một chưởng chụp chết, mấy ngàn thân vệ bên cạnh vẫn lạc.

PHỐC!

Lại một gã tướng lãnh Tạo Vật Cảnh Yết quốc phóng tới cửa thành và bị Tiêu Thần xé nát thân thể, nguyên thần tán loạn.

PHỐC!

...

Bởi vì hơn hai trăm vạn bại quân Yết quốc sinh ra hỗn loạn, đại quân Yết quốc trên tường thành không thể kết thành quân tâận, chỉ có thể do một ít võ tướng cao cấp dựa vào tu vi cường đại và thân quân bản thân muốn cưỡng đóng cửa thành. Cho dù bọn họ đã tới, đối mặt với Tiêu Thần bộc phát chiến ý đáng sợ cũng không thể ngăn cản, thần thông điên cuồng trút xuống làm hai tên Tạo Vật Đại Tôn vẫn lạc, một vong hồn xuất hiện trong không gian nguyên thần của hắn, bị kim ấn luyện hóa sau đó hóa thành lực lượng tinh thuần dung nhập vào trong cơ thể của Tiêu Thần.

Vào lúc này tu vi Tạo Vật tiểu thành tăng cường với tốc độ nhanh đến chóng mặt!

Mỗi một gã Tạo Vật Đại Tôn vẫn lạc đều đại biểu một phần mười lực lượng của bọn họ thuộc về Tiêu Thần, bị hắn thôn phệ gia tăng tu vi, dưới loại tình huống này tu vi của Tiêu Thần gia tăng thật nhanh.

Loại khoái cảm gia tăng lực lượng thật nhanh trong chém giết làm cho Tiêu Thần gần như si mê, thần thông trút xuống như mưa, lực lượng trong cơ thể hắn chưa bao giờ biến mất, ngược lại càng ngày càng mạnh hơn.

Chém giết Tạo Vật Cảnh có thể giúp hắn gia tăng tu vi, tu sĩ Phá Diệt Cảnh lại không có chút lợi ích gì.

Hắn cũng không bỏ qua cơ hội gia tăng tu vi lên thật nhanh như vậy, Tiêu Thần vươn tay kéo một cái, một đạo linh quang khô héo bỗng nhiên xuất hiện, nó không ngừng lại mà bay đi.

Thần thông Tiêu Thần đánh tới nơi nào thì tướng địch Phá Diệt Cảnh nơi đó sụp đổ, nguyên thần tổn thương sau đó bị đại quân triệu hồi, lúc bị linh quang khô héo đánh trúng thì nguyên thần tan vỡ ngay sau đó.

Đối mặt với thần thông như vậy, đại tướng Yết quốc không ai có thể tới gần cửa thành nửa bước.

Vào lúc này Tiêu Thần đang thủ cửa không ai có thể tới gần.

Oanh!

Oanh!

Đại quân bôn tập đạp lên mặt đất tạo thành tiếng động to lớn, mặt đất run động nhè nhẹ, sắc mặt A Ba Thái kích động đỏ lên, hắn không ngờ cửa thành lại mở ra, sau khi ngây ngốc thì hắn lập tức hạ lệnh đại quân toàn lực công thành, hắn không thể lưu thời gian cho đại quân trong thành, hắn và Khoa Liệt, Long Đa cùng quân sư trực tiếp dẫn đầu ba ngàn năm trăm vạn đại quân tiến lên.

Công lao to lớn ngay trước mặt, chỉ cần phá thành thì hắn có thể phong hầu.

Cửa thành!

Nhìn thấy bón người trên cửa thành, cảm ứng khí tức khủng bố từu bên trong truyền ra ngoài, sắc mặt A Ba Thái sắc đỏ lên, lúc tới gần tường thành thì hắn nhìn thấy một thân ảnh phối hợp lực lượng mười vạn đại quân điên cuồng đánh giết đại tướng Yết quốc, từ đó bảo trì cửa thành mở ra không đóng lại.

Tiêu Thần!

Lại là Tiêu Thần!

Nghĩ đến biến cố xao động ở ưửa thành, nhìn thấy hắn một mình thủ ở cửa thành trợ giúp đại quân Nhung quốc tiến công thần tốc, sát cơ trong lòng hắn mạnh hơn! Chỉ cần làm bộ không phân rõ thân phận của hắn, suất lĩnh đại quân sau lưng công kích là có thể giết hắn và mười vạn đại quân kia.

Đến lúc đó công lao công phá Độc Sơn huyện thành sẽ là của hắn.

Ánh mắt A Ba Thái bộc phát sát cơ đáng sợ, vào lúc này Tiêu Thần quay người lại và quát:

- Cửa thành đã bị bản đốc công chiếm, A Ba Thái và các vị tướng quân nhanh vào thành công hãm Độc Sơn huyện thành!

- Tiêu Đại Đô Đốc!

Ba người Khoa Liệt, Long Đa cùng quân sư lúc này nghe thấy giọng nói của Tiêu Thần, chờ nhìn rõ ràng liền khiếp sợ, lập tức hóa thành hâm mộ. Bọn họ nhìn thấy Tiêu Thần và đại quân của hắn mặc áo giáp Yết quốc, hơn nữa cửa thành dị biến, bọn họ nhanh chóng nghĩ thông suốt tiền căn hậu quả. Xem ra lần này Tiêu Thần chiếm được công đầu.

Trước đó đã hiến kế kiến công, sau có công lao phá thành, chỉ sợ sau trận chiến này Tiêu Thần sẽ một bước lên trời.

Nội tâm A Ba Thái gào thét phẫn nộ, chỉ thiếu một ít nhưng chuyện này đã không thành, nếu như hắn lại dám ra tay, sợ rằng sau đó hắn sẽ bị quân pháp xử tử, lúc này hắn tức giận nhìn sang Tiêu Thần và cận vệ quân sau lưng hắn.

Ánh mắt Tiêu Thần lóe sáng, quay người nhìn đại quân vào thành, biết được trận chiến hôm nay kết cục đã định, công phá Độc Sơn huyện thành là không thể nghi ngờ! Hắn đã lập nhiều công huân, cho dù thế nào cũng là công đầu của hắn, vào lúc này hắn không thể không kiếm công huân. Hắn phất tay một cái, đại quân Tiêu tự bộ dừng tiến lên, tất cả quân tướng cầu công sốt ruột nhưng không dám vi phạm ý chí của Đại Đô Đốc.

- Truyền lệnh bản đốc, Tiêu tự bộ đi theo sau đại quân vững chắc thế cục huyện thành, chém giết bại quân Yết quốc, không được tham công liều lĩnh.

- Tuân lệnh Đại Đô Đốc!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...