- Đây là kiến giải vụng về của mạt tướng, không biết Hầu gia nghĩ như thế nào?
Sau khi Xương Vận Hầu nghe xong âm thầm gật đầu, khó trách Long quốc công lại xem trọng nhi tử này như vậy, hơn nữa không tiếc tự mình ra tay tranh thủ thành lập công huân cho hắn, kẻ này quả nhiên có tài đại tướng! Hiện tại ánh mắt hắn tỏa sáng và nói:
- Kế này của Bùi tướng quân không sai, Tiêu tự bộ cách đại quân Nhung chừng nửa giờ lộ trình, chúng ta xuất động cường quân tiêu diệt không khó, sau đó tướng sĩ chúng ta phải đối mặt với đại quân Nhung quốc làm sao rút đi? Chẳng lẽ lại muốn dùng mạng tinh binh Yết quốc đi đổi Tán Quân Doanh Tiêu tự bộ hay sao, khoản mua bán này trong mắt bản Hầu không có lợi nhất.
Bùi Lâm nghe vậy trên mặt không có kinh hoàng, thong dong chắp tay:
- Nội tâm Hầu gia đã có kế sách ứng phó, cần gì khảo thí mạt tướng, ngày đó thả binh tướng Yết quốc xông Tiêu tự bộ có lẽ đã có ý đánh tan nó và giảm sĩ khí của Nhung quốc, Hầu gia tuyệt đối không có khả năng nhìn tướng sĩ chịu chết, như thế không khó nghĩ ra, khoảng cách Tiêu tự bộ đóng quân không xa có truyền tống trận của đại soái bố trí từ trước. Chỉ cần đại quân tiêu diệt Tiêu tự bộ, có thể bởi vì truyền tốn trận gần, đại quân Nhung quốc có vây quét cũng làm được gì chứ?
Ánh măt Xương Vận Hầu nhìn Bùi Lâm thật sâu, hắn cười “Ha ha vài tiếng sau đó chắp tay nói:
- Bản hầu phải chúc mừng quốc công, ngày có lân nhi kỳ tài, không lo kế tục.
Long quốc công nhìn thấy nhi tử của mình chậm rãi tiêu sái, trong lòng cũng thoả mãn, vào lúc này nghe xong liền khiêm tốn, nói:
- Chỉ là tiểu kế mà thôi, Xương Vận Hầu không nên tán dương hắn, để tránh hắn đắc ý quên hình.
Bùi Lâm chắp tay hành lễ:
- Mạt tướng nghe nói Hầu gia từng sai người hỏi thăm truyền tống trận bên ngoài thành, nếu sở liệu không sai, đó có lẽ là truyền tống trận bên ngoài Tiêu tự bộ, nếu Hầu gia đã có phản ứng như thế, như vậy cho thấy truyền tống trận còn chưa bị Nhung quốc tiêu hủy, việc này có thể thành! Hầu gia sớm có kế sách hành động, mạt tướng múa rìu qua mắt thợ mà thôi.
- Ha ha! Bùi Tướng quân không cần tự coi nhẹ mình, bản hầu cũng có suy nghĩ như vậy không lâu, ngươi chưa từng trải qua đại chiến đã có kiến giải như vậy đúng là khó được! Không dối gạt quốc công, sách lược này có thể thực hiện, hôm nay còn muốn ra khỏi thành giết địch?
Xương Vận Hầu cười mở miệng.
Long quốc công nghe xong vui vẻ ra mặt, vẻ mặt của hắn mang theo vài phần thân cận.
- Có gì khó, bản công không thể vì nước lãnh binh chém giết, nội tâm của hắn vô cùng ăn năn, từ nhỏ ta đã bồi dưỡng con trai trưởng vì mục đích này. Hôm nay đã có cơ hội thì xin Hầu gia không cần cố kỵ, cũng nên cho hắn cơ hội ra sức vì nước đi.
Bùi Lâm nào không biết sự việc đã định, lập tức quỳ một gối và chờ lệnh:
- Mạt tướng nguyện mang binh ra khỏi thành đánh tan Tán Quân Doanh Tiêu tự bộ, cũng phải giữ chính danh cho tinh binh Yết quốc chúng ta, kính xin Hầu gia đồng ý.
Xương Vận Hầu gật gật đầu, hắn hơi cau mày và nói:
Nếu đã ban ơn lấy lòng Long quốc công, dứt khoát làm triệt để một ít, ngày sau có việc cầu cũng có thể an tâm.
Ba!
Vài tên quân tướng đồng thời quỳ xuống.
- Mạt tướng nguyện đi theo Bùi Tướng quân xông pha giết địch, xin Hầu gia đáp ứng.
- Thiện, như vậy mới không sơ hở chút nào.
Xương Vận Hầu gật đầu đáp ứng, hắn nhìn Long quốc công, hai người mỉm cười vui vẻ, sau phen giao dịch giữa cao tầng Yết quốc hoàn thành trong nháy mắt.
...
Trải qua mưa gió cũng tới phong mãng lâu.
Sau một tháng tu dưỡng sĩ khí đại quân Nhung quốc cũng khôi phục rất nhiều, tiếp tục mắng không thấy hiệu quả, không chỉ không tăng sĩ khí mà còn bất lợi, ngược lại sẽ làm tướng sĩ Yết quốc sinh ra miễn dịch, tác dụng ảnh hưởng sĩ khí sẽ biến mất, thậm chí sẽ kích thích sĩ khí của Yết quốc suy yếu cũng tăng trở lại. Hơn nữa hơi trọng yếu một chút là, quốc không có kiên nhẫn chờ lâu hơn, hôm nay cả chiến tuyến chiến sự kịch liệt, mỗi ngày tướng sĩ tổn thương dùng trăm vạn mà tính. Quốc chủ và Vũ Di hầu đã hấp dẫn đại bộ phận lực lượng của Yết quốc, cho nên quận Ngư Dương biến thành cô địa không nơi cầu viện, chỉ cần có thể phá vỡ Độc Sơn huyện thành là đánh vỡ cục diện ngang nhau của song phương. Đến lúc đó dùng xu thế phong quyển tàn vân quét qua quận Ngư Dương, đại quân sẽ tụ hợp với đại quân quốc chủ, có thể sẽ chiếm thượng phong tuyệt đối trong trận chiến tranh lần này.
Trận chiến này không thể để thua.
Trước mắt chiến sĩ diễn ra, sát khí trên không trung hai quân tạo thành kiếp vân, nó phát ra đại thế vô cùng khủng bố bao phủ khắp nơi, sát khí âm trầm, tướng sĩ hai quân đều hiểu đại chiến sắp diễn ra.
...
Cánh phải đại quân, Tiêu tự bộ.
Tiêu Thần dò xét quân doanh sau đó ngẩng đầu nhìn đại doanh phương xa. Ban đêm hôm nay không có ánh sáng giống như cái miệng mở rộng làm lòng người run sợ.
Năm người Mặc Tra, Điệp Sơn, Thủy Nguyên, Ma Qua, Luân Tả mang theo năm ngàn thân binh đứng cách đó không xa, trong cơ thể bọn họ tỏa ra khí tức cường đại, bọn họ được Tiêu Thần tương trợ một phần mười lực lượng của Tạo Vật tiểu thành gia tăng tu vi, trong khoảng thời gian qua bọn họ liên tục đột phá, tu vi hôm nay đạt tới Phá Diệt tiểu thành. Hôm nay đã dẫn mười vạn tướng sĩ Cổ Cảnh trong đạo tàng têến vào Tiêu tự bộ, biên cũng thành cận vệ quân của Đại Đô Đốc (Thân binh doanh).
Trước khi đại chiến tổ kiến cận vệ đã làm Tiêu Thần cảm thấy thỏa mãn. Kể từ đó khi chém giết trong đại quân hắn càng có nắm chắc. Có mười vạn thân vệ đi cùng, hắn không sợ tu sĩ Tạo Vật viên mãn, chỉ cần không gặp siêu cấp cường giả Sáng Thế cảnh ra tay thì tính mạng của hắn không lo.
Nhưng chẳng biết tại sao, hôm nay dò xét đại doanh thì hắn có vài phần bất an, vào lúc này nhìn thấy mây đen kịt trên đỉnh đầu, sắc mặt của hắn biến thành âm trầm, thần thái trong mất âm tình bất định.
- Truyền lệnh, lập tức dò xét quân doanh, có bất kỳ dị động và không ổn nào thì lập tức báo lại không được trì hoãn.
- Tối nay toàn quân giới nghiêm, binh tướng giáo trụ và vũ khí không được rời người, không được mình tưởng tu luyện, một khi có biến lập tức tập kết!
Bình luận