Xương Vận Hầu đứng trước bày ra tư thái kính sợ.
- Xương Vận Hầu dùng binh như thần, thủ vững Độc Sơn huyện thành đánh lui bốn trăm triệu đại quân công kích, lại có kế sách thần kỳ luân phiên đả kích sĩ khí quân địch, có thể nói thủ đoạn tinh diệu, đáng tiếc Nhung quốc dựa vào tiểu thắng khôi phục sĩ khí, lại cho người mắng chửi suốt cả tháng khôi phục sĩ khí, tiếp tụ như thế nhưng quân ta không có đối sách, sợ rằng sĩ khí địch nhân bành trướng, sĩ khí quân ta không ngừng suy yếu, như thế tự nhiên không đẹp.
Long quốc công mở miệng, lời lẽ bình tĩnh nhưng không ai đoán được ý nghĩ của hắn.
Xương Vận Hầu cúi đầu nhưng ánh mắt âm trầm, ánh mắt nhìn sang mấy tên quân tướng kia, mấy người này đều là tâm phúc của Long quốc công, hiển nhiên bọn họ đã mang tin tức báo lại với Long quốc công. Việc này cũng không phải là không thể nhưng trước đó chưa từng bẩm báo cho hắn biết, làm như vậy đặt mặt mũi chỉ huy cao nhất như hắn ở đâu? Nhưng Long quốc công ở đây cho nên hắn không có chút bất mãn, nói:
- Mặc dù Nhung quốc mượn dùng thủ đoạn khôi phục sĩ khí nhưng chỉ cần Độc Sơn huyện thành phòng thủ kiên cố, công lâu không được thì sĩ khí sẽ trọng thương. Về phần mắng chửi chỉ là việc nhỏ, Nhung quốc tính toán chọc giận quân tướng chúng ta đại chiến chính diện với chúng, bản hầu làm sao có thể trúng kế nông cạn như vậy.. Về phần sĩ khí quân ta sa sút, đây cũng không phải chuyện lớn. Nhung quốc mắng như vậy không duy trì quá lâu sẽ phát động công kích, đến lúc đó tướng sĩ quân ta sẽ phát tiết, hơn nữa còn bộc phát lực lượng thật mạnh, cũng để Nhung quốc thừa nhận một kích đau đớn.
Long quốc công khẽ gật đầu:
- Xương Vận Hầu nói đúng, nếu có thể dựa vào thủ đoạn đả kích sĩ khí của Nhung quốc, như vậy lúc thủ thành sẽ nhẹ nhõm hơn nhiều, cũng có thể giảm bớt thương vong của đại quân.
- Ah? Chẳng lẽ quốc công có kế sách thần kỳ, không ngại nói với bản hầu xem có thể dùng hay không!
Xương Vận Hầu bình tĩnh lên tiếng.
Ánh mắt Long quốc công lóe sáng, cười nói:
- Xương Vận Hầu nói sai rồi, bản công được quốc chủ ra lệnh đóng ở nơi đây, ta chỉ quan tâm chủ soái Hô Lôi của Nhung quốc nhúng tay ảnh hưởng cuộc chiến mà thôi, ta sẽ không nhúng tay vào quân vụ tiền tuyến. Nhi tử của ta tòng quân nhiều năm, hắn có kiến giải về thế cục hiện tại, bản công nghe cũng có thể, đặc biệt tới đây gặp Xương Vận Hầu một lần, cũng xem kế sách của tiểu tử này có lọt mắt Xương Vận Hầu hay không.
- Thì ra là kế sách của thiếu công tử, nếu quốc công cảm thấy còn có thể thì xin mời thiếu công tử nói đi, nếu có thể dùng kiến công, bản hầu không ngại thỉnh phong với quốc công.
Xương Vận Hầu đề cập quốc chủ liền chắp tay, trong lòng hiểu rõ mục đích của Long quốc công.
Nghe đồn Long quốc công thê thiếp hàng trăm, huyết mạch hậu duệ rất nhiều nhưng không có bao nhiêu người được hắn xem trọng, kẻ này là chính thê của Long quốc công sinh, thế lực mẫu hệ cường đại, tư chất bản thân kinh người, nhận được rất nhiều tài nguyên tài bồi cho nên tu vi hiện tại đã là Tạo Vật đại thành, tiềm lực to lớn nên được Long quốc công ưa thích. Xương Vận Hầu vốn lo lắng Long quốc công đến nhúng tay quân vụ, hiện tại xem ra muốn đỡ con của mình có thể tham gia tác chiến kiến công, việc này là lẽ thường của con người, nội tâm của hắn an ổn một chút.
- Hầu gia nói quá lời, tuy nói ta là con của quốc công nhưng nơi này trong đại quân, là thần của quốc chủ, là tướng của Hầu gia, cuối cùng mới là phụ tử, thỉnh Hầu gia trực tiếp gọi thẳng tên ta là, được rồi, nếu không chiết sát mạt tướng.
Bùi Lâm tiến lên một bước kính cẩn lên tiếng, đối mặt Xương Vận Hầu liền kính cẩn, không có nửa điểm biểu hiện kiêu căng dựa thế.
Điểm này làm Xương Vận Hầu âm thầm gật đầu, nội tâm cũng phải tán thưởng, nói:
- Nếu như vậy bản Hầu không khách khí. Bùi Tướng quân, không biết ngươi có thượng sách gì thì báo với bản Hầu một tiếng.
- Mạt tướng tuân lệnh!
Hôm nay Bùi Lâm có thức tứ phẩm Đô Ti trong Yết quốc, hiện tại là tướng quân trong quân, hơi trầm ngâm, hắn lên tiếng nói:
- Diệu kế của Hầu gia thủ thành ba tháng, làm cho đại quân Nhung quốc khổ công nhưng vô vọng, ngược lại kết cục tử thương vô số, tổn hao nhiều sĩ khí! Buổi tối ngưng chiến đầu tiên lại có đại quân tấn công đại doanh Nhung quốc đang mệt mỏi, chém giết hơn ba trăm vạn quân địch, lại giảm sĩ khí của đối phương! Nếu chỉ như thế mạt tướng tuy bội phục nhưng tự nhận mạt tướng vẫn có thể làm được. Hầu gia mấy tháng trước đã bố trí xong truyền tống trận ngoài thành, tiếp ứng tướng sĩ xông doanh không cách nào thuận lợi quay về thành, lại chém giết Tán Quân Doanh của quân địch, ba lần áp chế sĩ khí của đối phương, từ bày mưu nghĩ kế, chiến cuộc đều nằm trong tay Hầu gia! Trong tướng lãnh Yết quốc có thể sánh ngang Hầu gia không có bao nhiêu, mặc dù là gia phụ mạt tướng cũng phải tôn sùng kế đả kích ba lần của Hầu gia.
Xương Vận Hầu cũng vui vẻ, liên hoàn kế của hắn tinh diệu được kẻ khác tán thưởng cũng bỏ đi, nghe nói Long quốc công tôn sùng thì nội tâm cao hứng.
- Quốc công khen nhầm, bản Hầu được quốc chủ tín nhiệm khống chế chiến sự quận Ngư Dương, nào dám không ra sức! Mưu lược nho nhỏ không thể chèo lên nơi thanh nhã.
Ánh mắt Long quốc công nhìn qua con trai của mình, thấy hắn khí chất lỗi lạc chân thành, chỉ dăm ba câu gãi đúng chỗ ngứa của Xương Vận Hầu, nội tâm càng ngày càng thỏa mãn.
- Xương Vận Hầu không cần khiêm tốn, việc này bản công đều thấy rõ, sau khi chiến sự kết thúc tất báo cáo bệ hạ thỉnh công cho ngươi. Hiện tại không phải nghị luận việc này, Lâm nhi không nên trì hoãn thời gian của Xương Vận Hầu, nhanh nói kế sách đi.
- Vâng, phụ thân.
Bùi Lâm trầm ổn hành lễ, hắn không có một tia oán hận.
- Diệu kế của Hầu gia vốn có thể thấy kỳ hiệu, từ đó làm sĩ khí Nhung quốc giảm sút, đến lúc đó Độc Sơn huyện thành chúng ta có thể vô tư, đại soái Hô Lôi của Nhung quốc lại mượn thắng nhỏ của Nhung quốc Tán Quân Doanh trước quân ta làm văn, càng phái binh tướng ngày ngày mắng chửi gia tăng sĩ khí, thật sự là thủ đoạn không lên mặt bàn! Nếu như trong quân chúng ta phái một chi cường quân tấn công một lần tiêu diệt Tán Quân Doanh Tiêu tự bộ bên cánh phải và bình yên rút đi, làm vậy chẳng khác gì tát vào mặt đại quân Nhung quốc, bọn họ trước kia trắng trợn tuyên dương biến thành vực thẩm kéo bọn họ xuống vực! Kể từ đó càng xả mối hận của tướng sĩ Yết quốc, cũng trọng trấn sĩ khí!
Bình luận