Tuyên dương Tán Quân Doanh Tiêu tự bộ đại thắng tinh binh Yết quốc, quả nhiên cũng ngăn cản sĩ khí sa sút, cũng vững chắc quân tâm. Hô Lôi đại soái nhìn thấy như vậy liền mừng rỡ, phái người tiếp tục tuyên dương việc, cũng bắt đầu dựa theo quân sự nói, không ngừng phái tướng sĩ tới bên ngoài Độc Sơn huyện thành chửi bậy. Loại hành vi du côn vô lại này không ngờ lại thu hoạch hiệu quả ngoài ý muốn. Đại quân Nhung các bộ thay phiên nhau mắng, đại quân Yết quốc co đầu rụt cổ trong thành không dám ra, càng chứng minh đại quân Yết quốc không chịu nổi một kích, phải co đầu rụt cổ trong thành không dám tiến công Nhung quốc.
Lúc này sĩ khí uể oải cũng khôi phục trở lại.
Nhân thời gian này, Hô Lôi đại soái không ngừng âm thầm chuẩn bị, đại quân tĩnh dưỡng và phía sau đưa tới các vật công thành, chỉ đợi khí sĩ đại quân khôi phục tới mức nhất định, tất nhiên sẽ là một đợt công thành như bài sơn đảo hải.
Lần công thành này phải thắng, nếu không kiến công sẽ làm sĩ khí trọng thương, đến lúc đó còn muốn khôi phục là chuyện vô cùng gian nan.
Thời gian giằng co một tháng yên lặng trôi qua, thời điểm hai quân đang âm thầm chuẩn bị, đối với Tiêu tự bộ mà nói đây là một tháng gia tăng thực lực.
Bởi vì đại quân Nhung quốc trắng trợn tuyên dương Tiêu tự bộ đánh tan tinh binh Yết quốc, hơn nữa Tiêu Thần hứa hẹn với tướng sĩ cũng truyền ra, tự nhiên làm tướng sĩ gia nhập Tán Quân Doanh của Nhung quốc đều lựa chọn Tiêu tự bộ đầu tiên, chỉ trong một tháng đã có bốn trăm vạn binh gia nhập dưới trướng, trong đó hơn ngàn Tán Kỵ Đô Úy, có bảy Tán Kỵ Tướng Quân.
Tiêu Thần toàn lực chỉnh đốn tướng sĩ dưới trướng, bởi vì lực lượng tăng vọt cho nên an bài tiêu hóa, hơn nữa bắt đầu khống chế quân vụ và nuôi trồng thế lực thân tín, xét duyệt người nào có thể dùng và ủy nhiệm đại quân. Thái độ mơ hồ, kẻ hai lòng đều bị cho ra rìa, trở thành kẻ chỉ có quân chức hư danh, chỉ đợi ngày sau tìm cơ hội loại bỏ.
Trải qua suy sâu tính kỹ, Tiêu Thần cởi mở Tả Mi đạo tràng, dẫn dắt đại quân đi vào trong đó, mượn nhờ thời gian gấp ba mươi lần huấn luyện tân binh, chuẩn bị cho chiến sự tàn khốc sau đó.
Độc Sơn huyện thành!
Trong lúc đại quân Nhung quốc chuẩn bị công thành và giới nghiêm, tinh binh Yết quốc mặc áo giáp và cầm thương đằng đằng sát khí tuần tra, một khi có kẻ ý đồ bất chính xông vào liền chém giết.
Dù chiến sự chưa bộc phát nhưng cả thành trì bị bao phủ trong căng thẳng. Bên ngoài thành trì không ngừng có tiếng mắng chửi làm nội tâm chiến sĩ Yết quốc bực bội, tuy biết rõ đây là mưu kế của đại quân Nhung quốc nhưng không thể nào không điếc tai.
- Đám tiểu nhi Yết quốc nghe đây, có giỏi thì mở cửa thành ra đại chiến với quân binh Nhung quốc chúng ta! Gia gia của ngươi chỉ mang theo năm mươi vạn có thể trảm năm trăm vạn đại quân của các ngươi.
- Ngay cả Tán Quân Doanh cũng có thể đánh tan tinh binh Yết quốc các ngươi, các ngươi còn mưu toan giao phong với đại quân Nhung quốc, nếu có thời gian thì chui vào trong bụng mẹ tái tạo lần nữa đi.
- Ha ha ha ha!
Bên ngoài thành có tiếng quát mắng vọng vào làm sắc mặt tướng lãnh Yết quốc đỏ bừng, thư thỉnh chiến bay vào trong huyện phủ đầy trời, nơi này đã bị Xương Vận Hầu trưng dụng trở thành trọng địa chỉ huy.
- Hầu gia! Mạt tướng nguyện thỉnh chiến, dẫn đầu binh sĩ dưới trướng chém giết với Nhung quốc một hồi, mặc dù táng thân chiến trường cũng không hối hận.
Xương Vận Hầu nhìn đại tướng trước mặt đang giận dữ, đáy mắt cũng sinh ra vài phần bất đắc dĩ, cho phép đối phương xuất chêến là không có khả năng, đành phải an ủi một phen sau đó đuổi hắn xuống, hắn bưng chén trà lên và cười khổ.
Nhung quốc Hô Lôi chủ soái không phải kẻ tầm thường, có thể nắm chặt một tiểu thắng dựng đại thế, có thể phá vỡ một nửa mưu tính phá tan sĩ khí của mình, hơn nữa dùng mắng chửi tu chỉnh đại quân, sợ rằng đã khôi phục không ít sĩ khí. Vào lúc này đại quân Yết quốc cũng tu dưỡng, chỉ cần có thể giữ vững vị trí Độc Sơn huyện thành không phá, tiếp qua vài tháng, sĩ khí của đại quân Nhung quốc không thể tránh né sẽ sụp đổ nhanh chóng.
Về phần ý niệm mở cửa thành khai chiến, Xương Vận Hầu tuyệt đối không làm, không nói đến quân địch thế trọng, sĩ khí còn có thể, hắn có hùng thành trong tay, cần gì sính cái dũng thất phu. Ý niệm tới đây nội tâm càng an ổn.
Vào lúc này bên ngoài có người quen đi vào, cầm đầu là nam tử trung niên mặc trường bào màu đen, trên có thêu giao long sống động như phun vân thổ vụ phá không bay đi, sắc mặt thong dong, hành tẩu có uy thế long hổ, Sau lưng còn có nam tử trẻ tuổi mặc xuyên sơn giáp, tướng mạo của hắn tương tự Long quốc cong, phía sau còn có vài quân tướng đang cúi đầu, không rõ sắc mặt bọn họ.
Xương Vận Hầu thấy rõ người tới, sắc mặt biến hóa lập tức biến mất, hắn đứng lên và đi tới, kính cẩn hành lễ, nói:
- Không biết Long quốc công đã đến, bản hầu không tiếp đón từ xa, kính xin quốc công thứ lỗi.
- Xương Vận Hầu không cần đa lễ, quốc chủ mệnh ngươi là chỉ huy cao nhất quận Ngư Dưng, bản công hôm nay tâm huyết dâng trào cũng không thông tri, tự nhiên không trách ngươi..
Nam tử áo đen phong hào Long quốc công của Yết quốc, tu vi Sáng Thế cảnh, hắn có địa vị tương đương Hô Lôi chủ soái của Nhung quốc! Mặc dù nói đại quân chém giết chủ soái không dễ dàng phạm hiểm, thân trên chiến trường nhưng siêu cấp cường giả Sáng Thế cảnh có thể ảnh hưởng cuộc chiến, hôm nay hai nước chém giết, Yết quốc chủ không thể không ứng phó. Độc Sơn huyện thành, Xương Vận Hầu là chưởng quản hành quân chấp sự cao nhất không sai, Long quốc công mới là người có chức vị cao nhất, không chưởng quân vụ, chỉ ứng phó vạn nhất, phòng ngừa Hô Lôi ra tay ảnh hưởng cuộc chiến.
- Quốc công xin mời ngồi!
Long quốc công cười ôn hòa nhưng Xương Vận Hầu vẫn không dám chủ quan chút nào, mặc dù hắn là danh tướng, cũng có quyền cao chức trọng trong quân bộ Yết quốc nhưng so với Long quốc công còn kém hơn nhiều.
Cần biết nước phụ thuộc không được xưng đế, quốc chủ tren danh nghĩa là vương tước, phía dưới sắc phong công, hầu, bá tam đẳng, có thể phong hào công tước thì địa vị của hắn tôn sùng nhất dưới quốc chủ, địa vị của hắn rất cao, cho dù là quốc chủ cũng phải lễ ngộ với hắn.
Long quốc công ngồi xuống, thanh niên mặc giáp và mấy tướng sĩ đứng sau lưng hắn..
Bình luận