Đạo (Dịch) – Chương 2161

Trơớc kia có mười bốn Thi Vương tiến vào mật thất nhưng không kẻ nào rời đi... Đại biểu hàm nghĩa trong đó là gì, nội tâm Nguyên Khánh hiểu rõ. Hắn chỉ có thể tiến lên từng bước đi vào mật thất trở thành tên tu sĩ Thi tộc thứ mười lăm biến mất.

Các Thi Vương còn lại nhìn nhau, sắc mặt sợ hãi.

Nếu tiếp tục bọn họ sẽ phải chết, trở thành bổ sung phẩm giúp Lô Nhạc Thi Hoàng trị liệu thương thế. Trong đó giày vò thừa nhận thống khổ của cái chết, bọn họ làm sao cam nguyện khoanh tay chịu chết. Còn lại hai mươi bảy tên Thi Vương, trong mắt có một tia huyết sắc, ánh mắt lạnh lùng như băng.

Di Thần Nguyên cúi đầu, lúc này một đám Thi Vương đang suy tính cho nên không có ai phát hiện, hắn cúi đầu xuống, ánh mắt mang theo hưng phấn và tham lam... Lô Nhạc Thi Hoàng, nguyên thần của ngươi sẽ thuộc về ta.

...

Đại Ngụy Hỏa tộc.

- Vương thượng, đã có tin tức dò xét quay về, tu sĩ Nhân giới phi thăng Tiêu Thần hiện đang ở trong đại quân Nhung quốc, quan đến Tán Kỵ Đô Đốc, dưới trướng chấp chưởng năm trăm vạn quân.

Phần Thiên Vương ngồi trên vương vị đỏ thẫm, nghe tu sĩ dưới trướng bẩm báo, hắn cau mày, sâu trong mắt có hàn quang lưu chuyển.

- Đi tòng quân nguy cơ rất lớn nhưng cũng là con đường quật khởi nhanh nhất trong đại thiên giới, xem ra muốn giết hắn nhất định phải nắm chặt, trì hoãn càng lâu thì ra tay càng khó.

Nói tới đây Phần Thiên Vương vung tay áo, lập tức có một đạo hào quang đỏ thẫm bay tới, nó rơi vào trong tay tu sĩ đang quỳ.

- Cầm chỉ lệnh của bổn vương, điều động Đại Ngụy tử sĩ lẻn vào đại quân Nhung quốc chém giết Tiêu Thần.

- Vâng!

...

Uy Viễn Hầu phủ.

- Tôn tiểu thư, đây là lệ tiền và vật phẩm của tháng này, phu nhân phân phó, Hầu phủ gia đại nghiệp đại, các hạng chi tiêu không nhỏ, vì không muốn gia tăng phiền toái cho Hầu gia, về sau tiêu dùng tiết kiệm, cố ý bảo lão nô giải thích với ngài một phen, cũng miễn tôn tiểu thư bất mãn.

Quản gia khom người, hắn tươi cười khiêm tốn, từ thần thái không nhìn ra có gì bất ổn.

Lê Độ nhìn mấy vật phẩm chi phí rải rác, sắc mặt âm trầm nhưng không nói một lời.

Tuy nội tâm phu nhân không cam lòng nhưng trong thời gian qua cũng học được ẩn nhẫn, cúi đầu nghiến răng nghiến lợi không nói lời nào.

Trên mặt thiếu nữ bình tĩnh, lúc này gật đầu và nói:

- Làm phiền quản gia nói với phu nhân, những chi phí chi tiêu này đủ rồi, ta hiểu được phu nhân lo liệu Hầu phủ gian nan, nội tâm không dám bất mãn.

- Vân di, mang ba thành bổng lộc hàng tháng giao cho quản gia.

- Tiểu thư, ngài dùng thuốc cần chúng ta mua sắm, những nguyên tinh này không đủ chúng ta sử dụng..

- Được rồi, làm theo lời ta nói.

- Vâng!

Vân di lấy ra ba thành nguyên tinh, giận dữ giao cho quản gia, sắc mặt không tốt.

Quản gia thu nguyên tinh, nụ cười trên mặt nhiều hơn, hắn lui hai bước quay người rời đi, vào lúc này hắn lại lẩm bẩm:

- Phu nhân, tam tiểu thư gần đây sốt ruột tìm bảo ngọc hỏa thuộc tính, hiện đang đang tìm khắp Hầu phủ, cũng không biết có tìm được hay không, dùng tính tình của tam tiểu thư, bất kể đồ của ai, chỉ cần gặp được sợ rằng sẽ lấy đi...

Lời nói dần thấp, quản gia mang theo thủ hạ rời đi.

Sắc mặt Lê Độ biến đổi.

- Tiểu thư!

Thiếu nữ nắm chặt bảo ngọc trong tay, Hỏa Long ngọc là vật bất ly thân của nàng, hơi cúi đầu và nói:

- Hỏa Long ngọc này ta sẽ không nhường cho ai.

Quản gia nói nhìn như vô tâm nhưng lại nói cho bọn họ biết tam tiểu thư đang tìm kiếm linh ngọc hỏa thuộc tính, nếu có nên thu lại tránh phiền toái cho bản thân mình.

Đây là kết quả ngày thường ban thưởng, tuy quản gia không chính diện giúp bọn họ nhưng trong điều kiện tiên quyết không gây phiền toái cho mình vẫn nhắc nhở một hai.

Việc này đủ rồi.

Thiếu nữ quay người, ôm hỏa ngọc trong tay quay về phòng.

- Lê thúc, thân thể của ta không khỏe, bế quan tu dưỡng một đoạn thời gian, cần tĩnh dưỡng, cửa hậu viện không nên mở ra..

- Vâng, tiểu thư!

...

- Thúc phụ, lệ tiền của tôn tiểu thư tiền tiêu hàng tháng là ít nhất trong Hầu phủ, còn chưa tới một phần mười của tam tiểu thư, hiển nhiên không được phu nhân ưa thích, Hầu gia gặp mặt một lần liền xa cách không đặt trong lòng, tại sao ngài giúp nàng? Cầm một khối Hỏa Long ngọc lấy niềm vui của tam tiểu thư không tốt sao?

Một tên nam tử sai vặt áo xanh sau lưng quản gia khó hiểu, trong mắt tràn đầy hoang mang.

Quản gia lắc đầu, nói:

- Ngươi nhìn tôn tiểu thư, nàng ở trong Hầu phủ chịu ủy khuất như thế nhưng lại chưa từng sinh ra chuyện gì, làm việc có chừng mực quy củ, căn bản không cho phu nhân tìm cớ nửa điểm. Chỉ riêng tâm tính này không phải thiếu gia tiểu thư trong Hầu phủ có thể so.

- Đáng tiếc Tôn tiểu thư là huyết mạch Hầu gia tại tiểu thiên giới, nếu xuất thân chính thống, hôm nay sẽ là người được sủng ái nhất Hầu phủ. Mặc dù là như vậy, sau này thời gian còn dài mà, tôn tiểu thư chưa hẳn không có cơ hội xoay người, hiện tại ta là đại quản gia Hầu phủ, mặc dù nịnh nọt tam tiểu thư thì phần thưởng có thể là mấy thứ gì? Không có gì hơn một đám nguyên tinh. Nhưng ngươi không nên quên, trong khoảng thời gian này tôn tiểu thư đã thưởng cho ta bao nhiêu thứ... Nếu như thế, ta cần gì nịnh nọt tam tiểu thư đi đắc tội tôn tiểu thư. Mọi thứ nên lưu một đường lui, đối với hạ nhân chúng ta mà nói đây là chuyện tốt.

- Mặt khác, chuyện hôm nay các ngươi nên ngậm miệng lại, ai dám tiết lộ ra ngoài nửa điểm, ta sẽ không tha cho kẻ đó.

Quản gia vốn xuất thân binh nghiệp, hắn vẫn theo bên người Hầu gia, chính là tâm phúc chân chính. Trên chiến trường vì cứu Hầu gia thụ cho nên trọng thương không trị được, lúc này mới ở lại Hầu phủ làm quản gia, địa vị trong phủ khá cao, mặc dù là phu nhân xem mặt mũi Hầu cũng nể trọng quản gia vài phần, chưa từng răn dạy đánh chửi. Hạ nhân trong phủ biết việc này, ai dám đi trêu chọc quản gia thì kẻ đó không có kết cục tốt.

...

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...