- Bảo tướng lãnh trong doanh thủ vững cương vị, phải ở cùng với tướng sĩ dưới trướng, nếu có kẻ không tuân lệnh tự rời công tác, trảm!
Tiêu Thần quát lớn, hắn liên tục đưa ra vài mệnh lệnh, trong nội tâm an tâm một chút, sắc mặt của hắn vẫn ngưng trọng như cũ. Hi vọng hành động tối nay chỉ là hành động nghi thần nghi quỷ của hắn, không có ngoài ý muốn sinh ra là tốt rồi.
Trong quân cận vệ sớm có binh tướng tâm phúc vội vàng rời đi, cũng truyền lệnh của Đô Đốc khắp toàn thân.
Nhận được quân lệnh, tuy tất cả tướng lĩnh nghi hoặc khó hiểu nhưng cũng không dám trì hoãn hay lười biếng, vội vàng đứng dậy đi bố trí.
...
Tu sĩ khác phàm nhân, trừ phi hao tổn nghiêm trọng, nếu không cũng không cần thời gian nghỉ ngơi khôi phục làm gì, khoanh chân ngồi xuống nửa canh giờ là có thể thần thanh khí sảng suốt mấy ngày.
Dò xét quân doanh mới lập, lần trước đánh tan đào binh Yết quốc xông doanh lập được đại công, cũng nhận được phong thưởng trong quân. Những việc này không làm Lãnh Thập Nhị có nửa điểm thư giãn, hắn chỉ biết Đô Đốc tín nhiệm hắn cho nên mới giao cho hắn nhiệm vụ dò xét quân doanh, cũng chẳng khác gì mang an nguy giao cho hắn, nếu không tận lực làm tốt chuyện này, trong lòng hắn khó có thể bình an.
Trừ khi sáng tạo tham trắc quân tới bây giờ, hắn chỉ ngây ngốc trong doanh hai ngày, buổi chiều đầu tiên là ngày sáng tạo, ngày thứ hai là ngày Tiêu tự bộ đánh tan tinh binh Yết quốc, ngoài ra thời gian còn lại hắn đều ở bên ngoài dò hỏi quân tình, thậm chí lúc phong thưởng đều là thám tử nhận thay hắn.
Lãnh Thập Nhị ngẩng đầu nhìn chân trời đen kịt, trong mắt ẩn ẩn có một tia bất an.
Đêm nay quá yên tĩnh, dò xét đến bây giờ nhưng không phát hiện hành tung của thám tử Yết quốc nào. Theo lẽ thường mà nói, đại chiến sắp tới, song phương sẽ dò xét quân tình càng ngày càng kịch liệt, loại phản ứng này không đúng.
Hắn giơ tay bảo mười thám tử sau lưng dừng lại, ánh mắt cẩn thận nhìn chung quanh.
Lãnh Thập Nhị cảm trong không khí có xao động mạnh, nội tâm của hắn quát lớn:
- Cẩn thận!
Tiếng quá còn chưa dứt, hư không chung quanh chấn động, hơn mười đạo bóng đen xuất hiện, chưa từng dừng lại, lập tức vận dụng sát chiêu.
Mấy tháng qua, tham trắc quanh chém giết và giao đấu với thám tử Yết quốc không ít, song phương cũng quen thuộc hành động của nhau, từ động tác là có thể biết rõ lai lịch.
Thám tử Yết quốc! Hơn nữa đều là cao thủ!
Lãnh Thập Nhị đổ mồ hôi lạnh.
Lúc đêm khuya, đại lượng thám tử Yết quốc âm thầm tới đây, hơn nữa còn phái tinh nhuệ tới, nếu nói vì dò xét quân tình Nhung quốc thì đội hình như vậy không có gì, nơi này chính là Tiêu tự bộ, xuất động loại lực lượng này là quá mức kinh người.
Thám tử mở đường, cũng mở đường cho đại quân. Đêm nay sẽ có đại quân Yết quốc động thủ với Tiêu tự bộ!
Chỉ trong nháy mắt nội tâm Lãnh Thập Nhị đã hiểu rõ nguyên nhân trong đó, sắc mặt lập tức trở nên cực kỳ khó coi, hắn lập tức gào thét thật lớn.
- Địch tập kích! Mau truyền tín về đại doanh!
Hai tên Phá Diệt Cảnh!
Lãnh Thập Nhị không có chút sợ hãi, đôi mắt của hắn nheo lại, trong nội tâm chỉ có một ý niệm, nhất định phải ra ngoài sau đó báo tin tức cho Đô Đốc!
Hắn vươn tay vẽ một cái, một đạo hào quang âm u khắc nghiệt xuất hiện.
...
Tiêu Thần không có quay vào trong trướng nghỉ ngơi, hắn vẫn không ngừng dò xét đại quân.
Đô Đốc đại nhân còn như thế, các tướng lãnh khác không dám chủ quan, tất cả tướng lãnh đều ở cùng với bộ thuộc của mình, một khi xuất hiện bất kỳ ngoài ý muốn thì có thể tùy thời tập kết.
Thời gian từ từ trôi qua, hiện tại là nửa đêm về sáng, khoảng cách hừng đông chưa đủ một giờ, bầu trời có màu trắng xuất hiện nhưng nơi này im lặng lạ thường.
Tiêu Thần cau mày, có lẽ đại chiến tới gần cho nên mình bị khí cơ ảnh hưởng cho nên mới bất an. Hôm nay quân doanh nhìn như yên tĩnh nhưng tất cả quân tướng đều chuẩn bị chiến đấu, huống hồ tham trắc quân không ngừng truyền tình báo trở về, nếu là có dị thường, cũng sớm có phát hiện... Tham trắc quân?
Sắc mặt của hắn cực kỳ khó coi, bỗng nhiên quay người nhìn Đạo Hiền, nói:
- Khoảng cách lần trơớc tham trắc doanh truyền tin tức về đã bao lâu rồi?
Đạo Hiền với tư cách là người chấp chưởng tình báo, mặc dù không nhúng tay vào việc của tham trắc quân nhưng mỗi một phần quân tình báo về sẽ do hắn thẩm tra, hiện tại nghe thế liền nhìn ngọc giản, lúc ngẩng đầu sắc mặt tái nhợt.
- Bẩm Đô Đốc, thời gian đã qua một giờ lẻ một khắc! Thuộc hạ thất trách không phát hiện điểm này, kính xin Đô Đốc giáng tội!
Nội tâm Tiêu Thần trầm xuống, nếu không ngoài ý muốn tham trắc quân phải mỗi một giờ sẽ truyền tin tức bình an trở về, dùng tính tình cẩn thận của Thập Nhị không thể có bất cẩn như vậy, hiện tại trễ một khắc...
Tuy không dài nhưng chứng minh một việc... Thám tử ngoài doanh xảy ra chuyện...
- Tất cả bày trận ứng phó địch tập kích!
Tiêu Thần quát chói tai, lời nói của hắn truyền khắp quân doanh.
- Đạo Hiền, sai lầm của ngươi hôm nay phạt sau, lập tức phái người hướng đại quân đưa tin cầu viện!
- Vâng, Đô Đốc!
Đại doanh Tiêu tự bộ sôi trào, tướng sĩ chui ra khỏi doanh trướng, bọn họ xếp đặt thành phương trận chỉnh tề.
Sau khi trải qua đại chiến với tinh binh Yết quốc lần trước, bọn họ có bộ dạng lão binh, thần thái bình tĩnh, cũng không xuất hiện xao động hỗn loạn, tướng sĩ chưa từng chơi qua chiến trường, nội tâm còn có khẩn trương và sợ hãi với địch nhân sắp tới. Đây là chiến trường chém giết của hàng tỉ sinh linh, không phải nơi tu sĩ tu hành, mặc dù cẩn thận nhưng cũng có khả năng chết không chỗ chôn, bọn họ làm sao không sợ.
Tiêu Thần đứng trước quân doanh, mười vạn quân cận vệ do năm thống lĩnh tập kết xong, bọn họ đứng sau lưng Đô Đốc. Bọn họ chính là tướng sĩ bảo hộ an nguy của Đô Đốc trên chiến trường, khi cần thiết sẽ dùng tính mạng của mình bảo hộ Đô Đốc.
Ngẩng đầu nhìn đêm tối mờ mịt trước mặt, bàn tay Tiêu Thần nổi gân xanh.
Cả thiên địa yên tĩnh, trọng áp vô hình đè ép lên người mỗi tướng sĩ, bọn họ hít thở dồn dập, tâm thần căng thẳng, lòng bàn tay đổ mồ hôi rậm rạp.
Nhanh, lập tức sắp tới quân doanh, lại kiên trì một hồi, tuyệt đối không được ngã xuống.
Bình luận