Đạo (Dịch) – Chương 2154

- Các ngươi không cần kinh hoảng, Hầu gia bày mưu nghĩ kế, trơớc khi phát động tập doanh đã suy nghĩ kỹ càng, tự nhiên có thủ đoạn ứng phó. Cách phía trước không xa có cất dấu một tòa truyền tống đại trận, sau khi dùng sẽ tổn hại, chỉ cần chúng ta an toàn tới đó là có thể mượn nó quay về Hắc Thủy huyện. Hầu gia chọn chúng ta trùng kích đại doanh Nhung quốc, tự nhiên không thể bảo chúng ta đi chịu chết. Hôm nay xông doanh thành công, sĩ khí đại quân Nhung quốc hao tổn rất nhiều, chúng ta cũng hoàn thành nhiệm vụ. Tuy chết không ít huynh đệ nhưng chỉ cần chúng ta còn sống quay về tự nhiên sẽ có phong thưởng! Về phần đại quân Nhung quốc đuổi giết, chúng ta có gì phải sợ.

Trương Thế Kiệt lên tiếng, khóe môi của hắn nở nụ cười lạnh. Đợi đến lúc đại quân Nhung quốc đuổi theo, chỉ sợ bọn họ dã tới Hắc Thủy huyện, chỉ có thể chửi mắng tại truyền tống pháp trận tổn hại mà thôi.

Chúng tướng chung quanh vui mừng, vào lúc này có người do dự nói:

- Tướng quân, nếu thuộc hạ chưa từng nhớ lầm, thám tử quân ta từng xác nhận cách đây không xa có đại quân Nhung quốc đóng quân, số lượng không dưới trăm vạn. Hôm nay chúng ta có nên tránh đi hay không, vạn nhất bị chúng ngăn cản thì hậu quả khó lường.

- Hừ! Các ngươi cũng biết quân doanh này chính là Tán Quân Doanh của Nhung quốc, luận lực lượng có lẽ mạnh hơn chúng ta không ít nhưng đại quân chém giết chân chính, Bổn tướng quân chỉ huy bốn mươi vạn tinh binh Yết quốc đủ đò sát bọn chúng trong thời gian ngắn, cũng xả một ngụm ác khí trong lòng! Huống hồ, hiện tại thay đổi phương hướng, nếu muốn không bị thám tử đối phương phát giác thì tránh thật xa, hiện tại chúng ta không đủ thời gian.

- Thì ra là Tán Quân Doanh, nếu như thế thì không phải sợ! Có tướng quân thống lĩnh, quân ta phát động công kích một lần là có thể đánh tan, chém giết một phen nghênh ngang rời đi. Nếu có thể nhổ tận gốc đại quân trăm vạn người này, ngược lại xem như công huân lớn.

- Bị Nhung quốc đại quân vây quanh công thành suốt ba tháng, lão tử sớm tức giận không nhỏ, trước kia xông doanh giết người còn không có giết thoải mái, vừa vặn cầm bọn chúng hả giận.

- Thịt bọn chúng!

Trương Thế Kiệt nghe tướng lãnh bên cạnh gào thét, gương mặt vô cùng hài lòng. Đây mới là khí thế tinh binh của Yết quốc nên có, mặc dù Tán Quân Doanh có nhân số hơn gấp hai lần bọn họ cũng không có gì phải sợ!

Vừa nghĩ như vậy ánh mắt sinh ra hung quang.

...

Lãnh Thập Nhị với tư cách là trưởng quan đầu tiên của tham trắc quân doanh, đây tuyệt đối không phải công việc an nhàn sung sướng, ba tháng qua hắn vẫn dẫn đầu thám tử dưới trướng thám thính quân tình chung quanh đại quân, thám tử Yết quốc chết trong tay hắn không dưới vài chục.

Tướng quân dùng thành ý đối đãi, hắn sẽ dùng toàn lực hồi báo.

- Đại nhân, tướng quân phỏng đoán không sai, quả nhiên có đại quân Yết quốc đang lao tới Tiêu tự bộ, thuộc hạ không dám tới quá gần, ước đoán nhân số không dưới ba mươi vạn đại quân.

Một thám tử mặc giáp đen lên tiếng, trong mắt có một tia hưng phấn khó áp chế.

Lãnh Thập Nhị nghe vậy híp mắt, nói:

- Có thể tụ ba mươi vạn binh trở lên tất có tướng lãnh Tạo Vật Cảnh bên trong, số lượng sẽ không vượt qua hai người, nếu không sợ rằng khó ứng phó.

Hắn hơi trầm ngâm và nói:

- Rút lui, không nên đối chiến với quân địch, nhanh chóng mang tình báo đưa tới chỗ đại nhân.

Binh sĩ tham trắc quân sử dụng đạn tín hiệu, vào lúc này bọn họ từ bốn phương tám hướng co cụm với nhau sau đó quay về nơi Tiêu tự bộ đóng quân. Bởi vì chiến trường sát khí quá mạnh, từ đó kích thích lực lượng rối loạn, ngọc giản truyền tin không thể dùng, chỉ có thể thông qua miệng tu sĩ truyền lời. Cho nên khi Tiêu Thần có được tin tức quân địch, đại quân Yết quốc đã cách Tiêu tự bộ không xa, chỉ qua một lúc là tới.

- Bày trận nghênh địch!

Tiêu Thần lên tiếng, ánh mắt sinh ra hàn quang sáng ngời.

- Đây là trận chiến đầu tiên của Tiêu tự bộ từ khi lập quân đến nay, cũng là cơ hội các ngươi thành lập công huấn! Nếu có thể chém giết địch quân tập doanh bỏ trốn, bổn tướng tất nhiên sẽ xin phần thưởng từ chỗ đại soái cho các ngươi! Nếu có kẻ lẩn tránh không chiến, tất cả xử quyết, tuyệt đối không tha.

- Vâng!

Trăm vạn đại quân cùng gào to, tuy người đông thế mạnh nhưng chính thức đối mặt với đại quân Yết quốc, nội tâm tướng xi Tiêu tự bộ vô cùng khẩn trương, cũng may ngày bình thường chưa từng gián đoạn thao luyện, cũng là có vài phần trầm ổn của đại quân.

Vào lúc này tất cả điều kiện thành lập trên cục diện vững chắc, nếu chiến cuộc bất lợi thì khí câất nghiêm chỉnh này sụp đổ ngay lập tức.

Vẻ mặt Tiêu Thần ngưng trọng, nội tâm sinh ra sát cơ, hắn nhìn hướng địch quân xâm nhập.

Đại quân chém giết tối kỵ nhất chủ tướng dùng thân phạm hiểm tự mình chém giết, một khi ngoài ý muốn nổi lên thì cuộc chiến mất đi khống chế, một phương nhất định tan rã đại bại. Cho nên hai quân giao chiến, thường thường đều là điều phối đại quân chém giết quyết thắng thua. Sự cấp tòng quyền, lần này Tiêu Thần quyết định xuất thủ trước đánh chết đại tướng quân địch! Chỉ cần địch tướng vừa chết, quân địch tất đại loạn, đến lúc đó Tiêu tự bộ mới có khả năng đại thắng. Nếu không bằng trăm vạn tân binh chưa từng trải qua chiến trường chém giết với bốn mươi vạn tinh binh của Yết quốc có can đảm tập kích đại doanh Nhung quốc, Tiêu Thần không có chút nắm chắc nào cả.

XÍU...UU!! XÍU...UU!! XÍU...UU!!

Tiếng xé gió chói tai vang lên, âm thanh khủng bố như thủy triều giống như sóng cồn mênh mông quét qua, thanh thế làm người ta sợ hãi.

Bốn mươi vạn quân địch Yết quốc nhanh chóng xuất hiện trong tầm mắt, tại nơi trú quân có thể nhìn rõ nụ cười lạnh của đối phương. Hiển nhiên chi đại quân Yết quốc sớm biết nơi này có đại quân Nhung quốc đóng quân nhưng không đặt trong lòng.

Ánh mắt Tiêu Thần có hàn quang lóe sáng.

- Giáo, trảm!

Không chờ song phương, một tiếng gào thét truyền ra, nó truyền rõ vào tai của tướng sĩ Tiêu tự bộ, cũng như huấn luyện ngày thường, ý niệm của bọn họ chưa kịp phản ứng nhưng thân thể đã có động tác.

Đưa tay, giáo chỉ thiên, tấn công.

Đây là một trong những phương thức chém giết trong quân đơn giản nhất mà tướng sĩ Tiêu tự bộ huấn luyện thường ngày, không biết đã vung giáo chém giết bao nhiêu lần, đã gần như dung nhập vào bản năng của bọn họ, vào lúc này vừa gặp đã ra tay.

Oanh!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...