Trăm vạn vũ khí cùng tấn công rất mạnh, hàn quang chọc xuyên bầu trời, khí lãng như nước thủy triều ngưng tụ thành lực lượng đáng sợ, hung sát khí cường đại quét ngang tám phương, tuy không phải tinh binh chân chính nhưng không kém quá nhiều.
Trương Thế Kiệt nhìn đại quân dưới đất xếp đặt chỉnh tề, trong nội tâm của hắn chấn động, hiện tại chứng kiến tướng sĩ Tán Quân Doanh hoàn toàn khác với bộ dạng trong ấn tượng của hắn lúc trước, công kích của đại quân đã tới.
Đồng tử người này co rút, hắn lập tức quát lớn.
- Ngự!
Đại quân Yết quốc bị tập kích đột ngột nên bối rối, vào lúc này lập tức gào thét và ổn định lại, hoành thương phía trước sau đó đẩy một cái, một tầng lực lượng chống cự ngăn cản lực công kích từ phía dưới đánh tới.
Chung quy do tướng sĩ Yết quốc chưa kịp phản ứng, lực lượng khủng bố đã đánh nát thân thể, nguyên thần bị xé rách.
Chỉ một kích đã có mấy ngàn tướng sĩ Yết quốc tử vong.
Tướng sĩ Tiêu tự bộ trên mặt đất đang khẩn trương nhìn thấy cảnh này, đột nhiên trong nội tâm sinh ra cảm giác vui mừng và tự tin, thì ra cường binh của Yết quốc không gì hơn thế này, cũng không phải không thể chiến.
Vào lúc này không chờ bọn họ nghĩ nhiều, bên tai có tiếng tướng quân ra lệnh.
- Giáo, quét!
Tướng sĩ Tiêu tự bộ bốn phương cầm giáo quét ngang, vào lúc này hợp lực của đại quân quét ngang về phía trước.
Sắc mặt Vương Thế Kiệt ngưng trọng, lần này tướng sĩ Yết quốc đã có chuẩn bị, thế tiến lên dừng lại, bọn họ khẩn cấp bày trận chống cự, tu sĩ giao thủ chém giết trên chiến trường, một khi rớt lại phía sau chẳng khác gì bị động chịu đòn, Yết quốc khinh thị Tán Quân Doanh cho nên ăn thiệt thòi từ Tiêu tự bộ.
Sau khi đoạt công kích thứ hai qua đi, Yết quốc lại có hơn hai ngàn tướng sĩ bị chém giết, khí thế Tiêu tự bộ tăng lên.
- Giáo, đâm!
Tiêu Thần quát lớn, trăm vạn giáo đâm thẳng lên trời, lực xé rách khủng bố đâm tới, nó giống như từng mũi tên xé dung hợp vào nhau trong hư không, hóa thành lực xé rách khủng bố đâm thẳng về phía trước.
Liên tục ba thức, tất đều là quân diễn hằng ngày của Tiêu tự bộ. Tiêu Thần biết rõ thời gian ngắn ngủi cho nên không thể chế tạo Tiêu tự bộ thành tinh binh, chỉ cầu có thể trong thời gian ngắn nhất tập hợp bọn họ hình thành chiến lực là được, cho nên hắn tuyển ba thức chém giết đơn giản nhất huấn luyện, lúc này mới có hiệu quả như vậy.
Xuyên qua qua lực lượng hai đại quân chém giết, hắn đã phát giác ánh mắt quân địch đang nhìn hắn, sát cơ lành lạnh không che giấu nữa điểm.
Sắc mặt Tiêu Thần ngưng trọng, chẳng biết lúc nào trong tay của hắn xuất hiện một cây giáo.
- Giáo, trảm!
Hắn gào lên, đại quân lại ra tay.
Tiêu tự bộ chỉ rèn luyện ba thức này có thể phát huy lực hợp kích của đại quân, một lần xong lại lần thứ hai. Chính bởi vì ba thức thần thông này đơn giản nhưng lại đi con dường quang minh chính đại đánh đại quân Yết quốc không kịp trở tay, mặc dù phát giác cũng chỉ có thể ngăn cản chính diện.
Vương Thế Kiệt vốn cho rằng tình báo sai lầm, đóng quân nơi này chính là binh doanh chính quy của Nhung quốc, vào lúc này bộ ngực phập phồng suýt nữa phun máu tươi.
Trong nội tâm nghiến răng nghiến lợi, nói thầm quả nhiên là Tán Quân Doanh!
Tán Quân Doanh trú quân nơi này, cả đại quân chỉ biết có ba thức tam bản phủ.
Bởi vì ba thức tam bản phủ cho nên Vương Thế Kiệt suýt nghiến nát răng của mình! Hắn lĩnh quân sơ suất, không ngờ tướng địch lại nắm chắc thời cơ cho nên Táng Quân Doanh chiếm cứ ưu thế.
Đại quân Yết quốc huấn luyện nghiêm chỉnh, có khả năng bộc phát lực lượng vượt xa tướng sĩ Tán Quân Doanh nhưng hiện tại nhân số của Táng Quân Doanh gấp ba lần bọn họ, kể từ đó mặc dù đại quân Yết quốc kịp phản ứng và song phương hình thành xu thế ngang nhau. Tiếp tục dây dưa như vậyy không biết khi nào mới thắng! Bọn họ không có thời gian, nếu không thể nhanh chóng giải quyết Tán Quân Doanh trên mặt đất ngăn cản, một khi đại quân Nhung quốc đuổi theo thì kết cục chắc chắn phải chết.
Hiện tại chỉ có thể suất lĩnh đại quân tấn công, một khi tới gần đánh giáp lá cà, Vương Thế Kiệt tin tưởng tướng sĩ dưới trướng của mình sẽ đánh đại quân Tán Quân Doanh thất linh bát lạc.
Bởi vì đại quân công kích tất có tổn thương... Ánh mắt Vương Thế Kiệt nhìn lên người tướng địch, trong mắt sinh ra lệ mang lóe sáng. Nếu có chém giết tướng lĩnh này, đại quân phía dưới tất đại loạn, đến lúc đó còn không phải mặc bọn họ đắn đo.
Hành động này sẽ gây nguy hiểm cho hắn.
Vương Thế Kiệt cũng là kẻ quyết đoán, hắn vừa có ý niệm này đã lập tức hạ quyết định.
- Cung Xích tạm thời thay bổn tướng chỉ huy quân đoàn, thân binh doanh theo bổn tướng công kích, đánh chết tướng địch!
Hắn vừa dứt lời liền tránh chỗ đại quân chém giết.
Tướng địch có cảnh giới Tạo Vật mới thành lập, với tu vi của hắn còn có thân binh doanh đi theo nhất định có thể hình thành vòng vây và chém giết tướng địch, đến lúc đó đại cục đã định, quân địch sụp đổ và hắn không còn nguy hiểm.
Vương Thế Kiệt nhìn ánh mắt tướng địch sinh ra kinh hoàng, khóe miệng cười lạnh dữ tợn! Hắn vung tay áo, bỗng nhiên Tạo Vật chi lực xuất hiện và ập tới.
Tướng địch vội vàng ra tay ngăn cản, trong mắt Vương Thế Kiệt bắn ra hào quang sáng ngời, hắn vô cùng vui vẻ. Người này sắp bị hắn kéo vào trong Tạo Vật chiến trường, chắc không muốn tạo thành trùng kích với đại quân cho nên mới chém giết chính diện với hắn.
Nếu là như vậy thì hắn không cự tuyệt
Hai đạo Tạo Vật chi lực gặp nhau sau đó thân ảnh hai người biến mất không thấy gì nữa, bọn họ tiến vào Tạo Vật chiến trường!
Vào lúc hai thân ảnh vừa biến mất, trong Tiêu tự bộ dưới mặt đất có một tu sĩ mặc áo giáp Đô Úy ngẩng đầu lên, hắn gầm lên sau đó hóa thành hòa quang bay lên trời. Người này chính là Trương Lương Đống.
Hắn phất tay thi triển thần thông đem ngăn cản thân binh của quân địch.
Tạo Vật chiến trường.
Vào lúc giao thủ, nội tâm Vương Thế Kiệt trong chấn động, hắn nhìn thấy hàn quang trong mắt tướng địch, vẻ mặt của hắn bình thản không sợ hãi, đột nhiên Vương Thế Kiệt có cảm giác không tốt.
Chỉ sợ hiện tại bị tính kế.
Hiện tại hắn không có nhiều thời gian suy nghĩ, sát khí của Tiêu Thần bộc phát, thần thông giáng xuống như mưa. Trận chiến này phải tốc chiến tốc thắng mới có thể làm quân địch sụp đổ, tận lực tránh Tiêu tự bộ tổn thương.
Bình luận